Dù chưa có kết quả chính thức đỗ hay không, Tiết Nam đã khoe ầm lên vòng bạn bè, thu hút biết bao lời ngưỡng mộ từ mọi người.
Dì Lương lại càng ra sức vun vén cho Thẩm Tùng và Tiết Nam.
Mẹ tôi về nhà, tức giận mắng mỏ: “Con mụ Lương Mỹ Trân không biết xấu hổ, lại còn tính cho bọn nó làm lễ đính hôn, còn dám mời cả tôi đi nữa chứ!”
“Thế thì không đi, nhà mình đi ăn nhà hàng ăn mừng!”
“Nhất trí luôn!” Mẹ tôi đồng ý tắp lự.
Hôm đi ăn nhà hàng, vừa tới cửa đã đụng mặt Thẩm Tùng.
Anh ta mặc vest bảnh bao, bên cạnh là dì Lương cũng trang điểm lộng lẫy không kém.
Vừa thấy tôi, dì Lương đã lên mặt hống hách: “Tôi còn tưởng cô không còn mặt mũi nào tới đây chứ!”
“Con dâu tương lai của nhà chúng tôi là công chức của Ủy ban Kỷ luật đấy nhé! Tiền đồ vô lượng!”
Tôi không khỏi cười khẩy: “Còn chưa có bảng vàng mà đã khui sâm banh giữa trận, cẩn thận vui quá hóa buồn đấy!”
“Với lại, giao tình của hai nhà chúng ta chưa đến mức ấy đâu!”
Dì Lương tức giận, Thẩm Tùng lạnh lùng nói: “Bùi Nghệ Huyên, cô có chút phép lịch sự nào không thế? Bố mẹ cô dạy cô như vậy à! Thảo nào lại phải ngồi tù!”
Lời vừa dứt, tôi đưa tay lên. Anh ta dường như nhớ ra điều gì đó, vội vã ôm mặt lùi lại phía sau.
Tôi quơ quơ chiếc điện thoại: “Tôi ghi âm lại rồi. Quá tam ba bận, Thẩm Tùng, anh dám nói thêm lần nữa xem!”
Thẩm Tùng hậm hực: “Cô quậy đủ chưa? Chỉ cần cô xin lỗi tôi, tôi có thể bỏ qua mọi chuyện. Tôi với Tiết Nam cũng chưa phải đính hôn thật, tôi chỉ muốn chọc tức cô thôi!”
Tôi chỉ thấy buồn nôn: “Xin kiếu! Hai người tốt nhất là trói chặt lấy nhau đi, tôi còn phải đi làm, không rảnh chơi mấy trò trẻ con với các người!”
Tôi hất anh ta ra rồi đi thẳng vào trong. Thẩm Tùng vẫn chưa chịu từ bỏ, nhưng ngay lúc đó, có người hô lên: “Danh sách trúng tuyển trên trang web chính thức có rồi!”
“Mau lên anh Tùng, chụp màn hình tên của chị dâu in ra cho mọi người cùng chiêm ngưỡng nào!”
Tôi mỉm cười không nói. Thẩm Tùng bắt gặp ánh mắt tôi, lôi điện thoại ra truy cập vào trang web, sắc mặt lập tức thay đổi đột ngột!
“Sao có thể thế được!”
“Bùi Nghệ Huyên, sao lại là cô!”
4
Tôi đứng ở cửa, nhìn sắc mặt đám người kia thay đổi xoành xoạch, quay đầu cười khẩy một tiếng rồi quay bước rời đi.
Nhưng Thẩm Tùng lại vồ lấy cổ tay tôi: “Là cô giở trò đúng không? Có phải cô không!”
“Cô rốt cuộc đã làm cái gì? Dựa vào đâu mà bố cô từng ngồi tù cô vẫn có thể trúng tuyển, cô nói đi!”
Bên cạnh, Tiết Nam vừa khóc vừa lao tới: “Bùi tiểu thư, tôi biết gia cảnh cô tốt, nhưng tôi chỉ có cơ hội lần này thôi. Nếu không có công việc này, bố mẹ tôi sẽ không tha cho tôi đâu. Cô làm ơn buông tha cho tôi đi!”
Tôi nhìn họ: “Hai người não có vấn đề à? Đây là kỳ thi công chức quốc gia. Tôi làm gì có bản lĩnh một tay che trời, có thể xoay chuyển cả quyết định nhân sự cơ chứ?”
“Cô cậu cũng đề cao tôi quá rồi đấy!”
Thẩm Tùng không tin: “Vậy cô giải thích thế nào? Rõ ràng tôi đã tố cáo cô rồi cơ mà, có phải nhà cô bỏ tiền ra mua chuộc giám khảo không? Chắc chắn là như thế!”
“Bùi Nghệ Huyên, cô đi theo tôi, nói cho rõ ràng. Tôi tuyệt đối không để cô giở trò, hủy hoại cả cuộc đời của Tiết Nam đâu!”
Anh ta lôi xềnh xệch tôi định kéo ra ngoài.
Những người xung quanh cũng đưa mắt nhìn nhau, Tiết Nam thì vừa lau nước mắt đỏ hoe vừa đi theo tôi.
Tôi buồn cười quá, vùng mạnh thoát khỏi tay anh ta, giáng thêm một cái tát thật mạnh!
“Tỉnh táo lại đi!”
“Các người chỗ nào cũng kém hơn tôi, lẽ nào không thể là do lý lịch chính trị của tôi hoàn toàn trong sạch sao!”
“Không thể nào, bố cô là tội phạm!”
Chát!
Tôi lại cho anh ta thêm một cái tát nữa!
Thấy vậy, dì Lương hét lên lao tới, vừa lúc đó bố mẹ tôi cũng đã tới nơi, thấy thế liền kéo tôi ra bảo vệ sau lưng.

