Nếu tôi nhớ không lầm, dự án mà công ty Thẩm Tùng đang chuẩn bị chính là do học trò của bố tôi phụ trách.
Tôi chớp mắt, liền thấy bố đi vào phòng làm việc để gọi điện thoại.
Tôi cũng quay về phòng, gom hết mọi món đồ lưu niệm gắn liền với Thẩm Tùng suốt 20 năm qua.
Tôi và Thẩm Tùng là thanh mai trúc mã, từ hồi 4 tuổi ở trường mẫu giáo đã quen thân.
Năm đó tôi bị thằng nhóc béo ở nhà trẻ bắt nạt, Thẩm Tùng bất chấp việc lùn hơn đối phương nửa cái đầu, lao vào liều mạng với nó. Bị đánh cho máu mũi chảy ròng ròng mà vẫn không quên gào lên:
“Đứa nào dám bắt nạt em Nghệ Huyên, tao sẽ sống chết với đứa đó!”
20 năm trôi qua, anh ta lại hùa với người ngoài ức hiếp tôi, dường như đã quên mất năm xưa anh ta cũng từng vì tôi mà đổ máu.
Ánh mắt tôi dừng lại ở một sợi dây chuyền, tôi nhíu mày. Đây là quà sinh nhật tuổi 20 Thẩm Tùng tặng tôi, nghe nói còn là hàng thiết kế riêng, giá trị không nhỏ.
Tôi hít sâu một hơi, quyết định đem trả lại cho anh ta.
Đến cổng nhà họ Thẩm, tôi thấy một chiếc xe dừng ngay trước cửa, Thẩm Tùng và Tiết Nam bước xuống.
Thấy tôi, Thẩm Tùng đắc ý vô cùng: “Không phải đòi tuyệt giao sao? Lại còn mặt dày chạy tới đây làm gì?”
Tiết Nam khoác tay anh ta: “Hai người đừng vì em mà cãi nhau mất vui. Bùi tiểu thư, tôi biết lần này cô không vui, nhưng Thẩm Tùng nói đúng đấy, một số vị trí thực sự không hợp để cô đăng ký đâu!”
Tôi nhướng mày: “Chó nhà ai sủa bậy thế nhỉ!”
“Cô!”
Thẩm Tùng nổi giận: “Bùi Nghệ Huyên, cô không ăn nói tử tế được à!”
“Cái tính khí này của cô, sau này đến công ty tôi làm việc thì cũng lo mà thu liễm lại đi!”
3
Tôi khịt mũi khinh thường: “Nói xong chưa?”
“Bùi Nghệ Huyên, bố mẹ cô kỳ vọng vào cô rất cao. Tôi sẽ sắp xếp cho cô vị trí trợ lý, lương tháng 4.000 tệ là đủ rồi!”
“4.000 tệ?”
“Phải. Chứ cô còn muốn thế nào nữa? Cỡ người như cô, gia đình có tiền án tiền sự, ra ngoài e là khó mà kiếm được việc.”
Tôi nhìn cái dáng vẻ kiêu ngạo bề trên của anh ta, chỉ thấy nực cười.
“Thẩm Tùng, không phải ai cũng giống như anh đâu. Mà mấy cái chuyện không có thật ấy, sao tôi phải thấy xấu hổ?”
“Cô vẫn còn cứng miệng à, nhìn thấy chưa?”
Anh ta mở album ảnh trên điện thoại ra: “Cái khoản án trước đây của bố cô tôi đã chụp lại hết rồi đây này. Tội phạm kinh tế, phạt 3 năm tù treo 4 năm!”
Đến tận bây giờ anh ta vẫn chưa vào trang web chính thức xem lại.
“Nể tình chúng ta lớn lên cùng nhau, 4.000 tệ này coi như là tiền túi của cá nhân tôi bỏ ra giúp cô. Nhưng cô tuyệt đối đừng có nói ra ngoài, không người ta lại chê cười cho!”
Tôi thực sự bái phục sự mặt dày của anh ta: “Anh có thấy rát mặt không?”
Thẩm Tùng sờ sờ mặt mình, vô thức lùi lại: “Cô có ý gì?”
“Nếu không thấy rát mặt thì tôi tát thêm cho mấy cái nữa. Tôi đã nói rồi, tôi không phải là con gái của tội phạm. Nhưng nếu anh còn nghi ngờ hay sỉ nhục bố tôi, cẩn thận tôi báo cảnh sát kiện anh đấy, tôi nói được làm được!”
Anh ta tức quá hóa thẹn: “Cô giả vờ cái gì? Bùi Nghệ Huyên, đó là trang web chính thức đấy!”
Tôi không muốn nhiều lời với anh ta, trực tiếp lấy sợi dây chuyền ra, ném thẳng vào người anh ta: “Tôi tới để trả cái này. Dù sao cũng đáng giá mấy vạn tệ, nhỡ đâu làm mất anh lại tới vu khống cho tôi!”
Ném xong, tôi chụp lại một bức ảnh. Mặt Thẩm Tùng xanh lét. Tôi cảnh cáo thêm: “Lời nhắc nhở cuối cùng cho anh: Đừng có quá đáng!”
“Cái gì không phải của mình, có níu giữ cũng vô ích thôi!”
“Thẩm Tùng, chúng ta hết nợ rồi!”
Mặt anh ta hầm hầm tức giận: “Bùi Nghệ Huyên, cô quay lại đây cho tôi!”
Tôi coi như điếc không nghe thấy gì. Về nhà, bố mẹ còn tậu cho tôi một chiếc xe hơi mới làm phương tiện đi lại.
Còn Thẩm Tùng, dường như để xả giận, đã cùng Tiết Nam mở tiệc ăn mừng rầm rộ.

