Dì Lương tức giận không thôi: “Dựa vào đâu mà cô đánh con trai tôi?”

“Đánh chính là con trai bà đấy!” Bố tôi che chắn cho tôi: “Con trai bà bản thân không ngay thẳng, trong lúc con gái tôi đang được thẩm tra lý lịch lại đi tố cáo, vu khống tôi từng đi tù!”

“Cắt đứt tiền đồ của người khác, đánh nó như thế này còn là nhẹ đấy. Mụ Lương kia, bà đừng có nghĩ nhà mình có mấy đồng bạc thối mà ra vẻ ta đây, cả cậu nữa!”

Bố chỉ thẳng mặt Thẩm Tùng: “Cậu dám ức hiếp con gái tôi như thế à? Cậu định đưa con bé đi đâu!”

Bố tôi trừng mắt thị uy, Thẩm Tùng bị khí thế của ông làm hoảng hốt lùi lại hai bước, vội vàng giải thích: “Không phải…”

Anh ta hít một hơi sâu: “Chú Bùi, chú từng có thời vẻ vang, nhưng phạm tội là phạm tội!”

“Trang án lệ đã ghi rành rành ra đó, lẽ nào còn sai được? Gia đình chú rốt cuộc đã dùng thủ đoạn dơ bẩn gì để cướp mất công việc này!”

Cái điệu bộ tự cho mình là chính nghĩa của Thẩm Tùng thực sự khiến người ta buồn nôn!

“Thẩm Tùng, bố tôi là bị người ta hãm hại, trên trang web đã công khai rõ ràng, văn bản phán quyết đã được đính chính lại rồi. Vậy mà anh vẫn lấy cái kết quả xét xử cũ rích đó ra để tố cáo tôi, anh không thấy nực cười sao?”

Tôi lấy bản án mới nhất ra, trên đó in rõ rành rành: Sự thật phạm tội không thành lập, chuẩn y hủy bỏ án phạt.

Nhìn thấy mấy chữ đó, Thẩm Tùng lảo đảo hai bước, mặt mày trắng bệch: “Không, sao có thể chứ? Không phải thế này, đây là đồ giả!”

“Anh mong bố tôi ngồi tù đến thế cơ à? Ông ấy cũng từng chỉ đường dẫn lối cho anh, anh không thấy chột dạ sao?”

Tôi lắc đầu, chẳng buồn để ý tới anh ta nữa, khoác tay bố mẹ: “Đi thôi, chúng ta vào ăn cơm, đừng để hạng người này làm hỏng tâm trạng.”

Bố mẹ đồng ý đi theo tôi vào phòng bao. Thẩm Tùng còn định đuổi theo nhưng bị chú Thẩm ngăn lại.

“Còn chưa đủ mất mặt sao? Về!”

“Về tự nghĩ xem làm cách nào để giải thích với mọi người! Mặt mũi của tôi bị anh làm cho mất hết rồi!”

Cách một quãng xa vẫn còn nghe thấy tiếng quát mắng của chú Thẩm.

Lẫn trong đó còn có cả tiếng nức nở của Tiết Nam. Tôi chỉ thấy tởm lợm.

“Cái nhà này, não có vấn đề cả. Tránh xa bọn họ ra con ạ. Cục cưng, lúc nãy đánh có đau tay không?”

5

Nghe bố hỏi, tôi không nhịn được cười: “Không đau ạ. Hồi nãy đáng lẽ con phải tát thêm hai cái nữa, nhìn bộ dạng của Thẩm Tùng con lại thấy lộn ruột!”

Sự thực chứng minh Thẩm Tùng đúng là đồ đáng đòn. Tối hôm đó, sau khi ăn xong về nhà, vừa xuống dưới lầu tôi đã nhìn thấy anh ta.

Thấy tôi, anh ta dụi tắt điếu thuốc, sải bước tiến tới.

Bố vội vàng chắn trước mặt tôi, tôi xua tay: “Để con nói chuyện với anh ta.”

“Được, có gì thì gọi bố nhé.”

Bố bước qua một bên, trừng mắt nhìn Thẩm Tùng một cái.

Lúc này, đôi mắt Thẩm Tùng đỏ ngầu: “Cô đã biết từ lâu rồi đúng không? Tại sao không lật tẩy tôi, mà lại như xem kịch vui, bắt tôi phải đợi ròng rã bấy nhiêu ngày. Tôi còn đi rêu rao khắp nơi rằng mình tìm được cô bạn gái làm công chức nữa!”

“Nghệ Huyên, trước đây cô không như vậy, tại sao chứ?”

“Tại sao à?” Tôi thấy thật nực cười, “Tôi có nghĩa vụ phải báo cho anh biết sao? Anh là cái thá gì của tôi?”

Thẩm Tùng trưng ra vẻ mặt tổn thương: “Tôi với cô là thanh mai trúc mã 20 năm, cô lại hỏi tôi là gì của cô ư?! Bùi Nghệ Huyên, cô có trái tim không vậy!”

Tôi không nhịn được cười khẩy: “Thanh mai trúc mã? Trong khu chung cư này đa số đều là trẻ con lớn lên cùng nhau, tôi với rất nhiều người là thanh mai trúc mã, anh không phải là người đầu tiên, cũng chẳng phải là người cuối cùng.”

“Nói cho cùng, chúng ta cũng chỉ là hàng xóm bình thường thôi, lấy đâu ra cái tự tin cho rằng anh đặc biệt thế?”

Nghe vậy, Thẩm Tùng sửng sốt cực độ!

“Trước đây cô đâu có như vậy, chúng ta không phải là người tốt với nhau nhất quả đất sao?”