“Tôi muốn tố cáo! Bố cô ta từng đi tù, tội phạm kinh tế, phạt 3 năm tù, hưởng án treo 4 năm!”

“Cô ta đã cố tình che giấu!”

Trong kỳ thẩm tra lý lịch chính trị, thanh mai trúc mã của tôi đột nhiên đứng ra tố cáo việc bố tôi từng ngồi tù, lại còn chu đáo cung cấp cả số hiệu bản án.

Tôi nhìn người đàn ông đã trở nên hoàn toàn xa lạ trước mắt, không thanh minh, chẳng buồn cãi vã, chỉ lặng lẽ thu dọn hồ sơ, đứng dậy rời đi.

Anh ta đuổi theo, chặn tôi lại.

“Cô nhường cho Nam Nam một lần thì chết à?”

“Dù sao cô cũng là con gái của tội phạm, vốn dĩ làm gì có tư cách thi công chức. Tôi làm thế này là bảo vệ sự công bằng của quy trình!”

Anh ta không hề biết rằng, vụ án của bố tôi tháng trước đã được cải án thành vô tội rồi.

1

Vì kỳ thi công chức lần này, tôi đã chuẩn bị trước cả một năm, từ chối mọi buổi tụ tập, tất cả chỉ vì ngày hôm nay.

Kết quả Thẩm Tùng lại đột nhiên giở trò này.

Tôi nhìn anh ta, tự nhiên thấy chán nản tột cùng.

“Thẩm Tùng, anh từng nói, ai nấy đều phải dựa vào bản lĩnh của mình.”

“Cái gì đáng lẽ là của cô ta thì không ai cướp đi được. Ngược lại, nếu không phải của cô ta, dù anh có động chân động tay, cô ta cũng chẳng với tới được đâu!”

Thẩm Tùng chắn trước mặt tôi: “Bùi Nghệ Huyên, cô lúc nào cũng thế! Nam Nam xuất sắc như vậy, đáng lẽ ra người đỗ phải là cô ấy. Cô che giấu hoàn cảnh thật của gia đình mình, tôi chỉ nói sự thật thôi, có gì sai?”

“Hơn nữa, cô đăng ký vào vị trí nào cô không rõ sao?”

“Bố cô phạm tội kinh tế! Con gái của một tội phạm, lấy tư cách gì mà thi công chức!”

Nghe vậy, tôi sốc nặng nhìn anh ta, đồng thời chỉ thấy ngực đau nhói.

“Thẩm Tùng, bố tôi là người thế nào, anh thừa biết.”

“Với lại, ông ấy không phải là tội phạm!”

Tôi mạnh bạo đẩy anh ta ra định bước đi, thì tiếng Thẩm Tùng cất lên từ phía sau: “Bùi Nghệ Huyên, chuyện hôm nay cô tốt nhất đừng có nói lung tung, kẻo ảnh hưởng đến việc đỗ đạt của Nam Nam!”

Tôi bị anh ta chọc cho tức cười, lấy điện thoại ra chặn liên lạc ngay trước mặt anh ta: “Như anh thấy đấy, từ nay về sau chúng ta tuyệt giao!”

“Bởi vì tôi không thể làm được cái trò ngoài mặt thì hòa khí, sau lưng lại đâm dao hệt như anh!”

Có lẽ lời nói của tôi đã đâm trúng tim đen của anh ta, hoặc nét mặt tôi quá đỗi tuyệt tình, sắc mặt Thẩm Tùng thay đổi hẳn: “Nghệ Huyên, anh…”

Anh ta định nắm lấy tay tôi, nhưng tôi đã hung hăng hất văng ra!

Anh ta giận đến mức mặt xanh mét: “Là do cô tự chuốc lấy đấy! Bùi Nghệ Huyên, rời khỏi tôi, từ nay xem ai dám nhận cô vào làm việc nữa!”

“Đồ con gái của tên tội phạm…”

Chát!

Tôi không thể nhịn thêm được nữa, giáng cho anh ta một cái tát trời giáng!

“Thẩm Tùng, điều tôi hối hận nhất chính là quen biết loại người như anh!”

Anh ta ôm mặt, ánh mắt u ám. Tiết Nam từ phía sau chạy tới, không nhịn được kinh hô: “Sao cô lại đánh người!”

“Tôi không chỉ đánh người, tôi còn đánh cả chó nữa đấy. Từ nay về sau bớt xuất hiện trước mặt tôi đi!”

Tôi quay lưng rời đi, mặc kệ những ánh mắt phía sau, đi thẳng về nhà.

Về đến nhà, tôi mới phát hiện bố mẹ Thẩm Tùng cũng đang ở đó.

“Nghệ Huyên về rồi đấy à!”

“Cháu chào dì Lương, chú Thẩm.”

Bố mẹ tôi ngồi trên sô pha, trên mặt lộ rõ vẻ tức giận.

Lúc này, dì Lương nhìn thấy tôi, liền bày ra dáng vẻ bề trên cao ngạo: “Đúng lúc Nghệ Huyên về rồi, trước mặt con trẻ, chúng ta dứt khoát nói cho rõ ràng luôn.”

“Hôm nay tôi đến là muốn thu hồi lại tín vật của hai nhà. Trước kia bọn trẻ còn nhỏ nói đùa cho vui, giờ lớn cả rồi, Thẩm Tùng nhà chúng tôi, nó cũng muốn tìm một cô gái có thể giúp đỡ cho sự nghiệp của nó.”

“Còn gia cảnh nhà anh chị…”

Tôi hiểu ra ngay, là ghét bỏ việc bố tôi từng ngồi tù.

Tôi siết chặt nắm đấm: “Dì Lương nói đúng, Thẩm Tùng chẳng làm nên trò trống gì, phải dựa vào sự nâng đỡ của cô chú suốt chặng đường mới có thể đứng vững ở công ty.”

“Cháu đúng là không để mắt tới một người đàn ông còn chẳng bằng cháu!”

“Cô!”

Tôi quay vào phòng ngủ, lấy chiếc vòng ngọc bích họ từng tặng mang ra trả lại.

Đồng thời chìa tay ra: “Phiền dì Lương trả lại mặt dây chuyền ngọc lục bảo gia truyền của nhà cháu. Ngoài ra, chúng ta phải mời chuyên gia thẩm định tới.”

“Cô có ý gì!”

“Cháu từng thấy dì Lương không chỉ một lần đeo nó tới các sự kiện. Đó là bảo vật gia truyền của nhà cháu, đương nhiên phải cẩn thận một chút, nhỡ đâu những kẻ thiển cận lại diễn trò tráo đổi đồ giả.”

“À đúng rồi, chiếc vòng ngọc này cũng phải đợi kiểm định xong cháu mới trả.”

Nói xong, mặc kệ sắc mặt bà ta ra sao, tôi gọi thẳng cho chuyên gia giám định yêu cầu họ đến ngay một chuyến.

Mặt dì Lương xanh xám: “Nhà họ Bùi đúng là gia giáo tốt! Uổng công Thẩm Tùng nhà chúng tôi chăm sóc cô một thời gian dài, cô có thái độ với người lớn như vậy sao?”

2

Mẹ tôi ngồi cạnh, sắc mặt vốn đã không vui nay càng thêm âm trầm. Bà vỗ vỗ lên mu bàn tay tôi: “Nhà họ Bùi chúng tôi xưa nay luôn công bằng, nhà họ Thẩm chắc không đến mức luyến tiếc cái mặt dây chuyền ngọc lục bảo đó của tôi chứ?”

“Hai mươi năm trước, ông bà còn bán dưa muối ngoài vỉa hè, giờ thì mắt đã mọc ngược lên trời rồi đấy!”

Sắc mặt chú Thẩm vô cùng khó coi. Dì Lương còn định nói thêm nhưng bị ông ngăn lại: “Thôi, đã nói rõ rồi thì đừng tốn nước bọt nữa!”

Đợi chuyên gia thẩm định đến, dì Lương mới miễn cưỡng lấy từ trong túi ra một chiếc hộp khác đưa qua.

Thấy cảnh này, mẹ tôi lộ rõ vẻ khinh bỉ.

Sau khi giám định xác nhận xong xuôi và trao trả lại tín vật, dì Lương không chờ nổi mà rời đi ngay. Chú Thẩm ngập ngừng muốn nói lại thôi, cuối cùng cũng gật đầu rời đi.

Người vừa đi khuất, mẹ tôi tức giận vô cùng: “Không ngờ thằng Thẩm Tùng trông có vẻ hiểu biết lý lẽ, mà bố mẹ nó lại có thói khinh người như vậy!”

Tôi không nhịn được cười khẩy, kể lại toàn bộ chuyện Thẩm Tùng tố cáo tôi cho bố mẹ nghe.

Nghe xong, bố mẹ tôi ngoài việc khiếp sợ, mặt mũi còn đỏ bừng vì tức giận. Bố tôi thậm chí còn định sang nhà họ Thẩm đòi lại công bằng.

Ông giận đến trợn trừng mắt: “Thằng Thẩm Tùng sao nó dám! Chuyện này liên quan đến tiền đồ của con cơ mà! Nó có biết con vì công việc này mà đã liều mạng đến mức nào không!”

“Bố phải đi dạy cho thằng nhãi này một bài học!”

Mẹ tôi còn đưa luôn cây gậy: “Đánh gãy chân nó đi, cho nó chừa cái thói bắt nạt con gái nhà mình!”

Tôi dở khóc dở cười. Nỗi đau vì sự phản bội của Thẩm Tùng trong lòng cũng vơi đi phần nào nhờ phản ứng của bố mẹ.

“Bố mẹ, không cần đâu, con đã dạy cho anh ta một bài học rồi, từ nay về sau cắt đứt quan hệ!”

Bố mẹ vô cùng tán thành!

“Nói đúng lắm!”

Bố vỗ vỗ vai tôi: “Con gái à, là bố liên lụy đến con!”

“Bố, nhờ chuyện này mà nhìn rõ bộ mặt thật của nhà họ Thẩm, trong cái rủi có cái may ạ.”

“Nói đúng lắm! Con gái tôi đúng là có phúc. Nhưng ông Bùi này, nhà họ Thẩm khinh người quá đáng, cục tức này tôi không sao nuốt trôi được!”

Bố tôi khẽ cười: “Yên tâm, chuỗi ngày tốt đẹp của nhà chúng nó không kéo dài lâu đâu.”

Vì chuyện trước kia, bố tôi bị điều chuyển công tác, nhưng những người quen biết ông đều hiểu rõ sự tình ra sao.

Bây giờ sự thật đã sáng tỏ, ông nhận một chức vụ nhàn hạ, nhưng những mối quan hệ từ trước vẫn còn đó.