Huấn luyện viên vừa dứt lời, bảo chúng tôi đứng nghiêm ba mươi phút thì bầu trời đang nắng gắt đột nhiên tối sầm lại.
Nhìn những đám mây đen ngả vàng trên cao, tôi lập tức bước ra khỏi hàng, yêu cầu được rời khỏi sân ngay.
Huấn luyện viên nhíu chặt mày, quát lớn:
“Huấn luyện quân sự là để rèn ý chí! Hơn nữa bây giờ còn chưa mưa. Em quay về hàng đứng nghiêm cho tôi!”
Tôi nhìn cả sân vận động đầy sinh viên, giật lấy loa trên tay huấn luyện viên rồi hét lên:
“Đừng quan tâm huấn luyện nữa! Mau rời khỏi sân đi, nếu không tất cả chúng ta sẽ chết ở đây!”
Các bạn học nhìn tôi đầy kinh ngạc. Không những không coi lời tôi là thật, họ còn nhìn tôi như nhìn một kẻ điên.
Huấn luyện viên cảnh cáo lần nữa:
“Triệu Kỳ, hôm nay mới là ngày đầu huấn luyện. Nếu em còn cố tình chống đối, không quay về hàng, tôi sẽ ghi lỗi nặng vào hồ sơ của em!”
Tôi không do dự, xoay người bỏ đi.
Tôi nhất định phải thoát khỏi nơi này.
Một khi đám mây vàng kia phủ kín bầu trời phía trên sân vận động, tất cả sẽ xong đời.
Chương 1
Huấn luyện viên vừa dứt lời, bảo chúng tôi đứng nghiêm ba mươi phút thì bầu trời đang nắng gắt đột nhiên tối sầm lại.
Nhìn những đám mây đen ngả vàng trên cao, tôi lập tức bước ra khỏi hàng, yêu cầu được rời khỏi sân ngay.
Huấn luyện viên nhíu chặt mày, quát lớn:
“Huấn luyện quân sự là để rèn ý chí! Hơn nữa bây giờ còn chưa mưa. Em quay về hàng đứng nghiêm cho tôi!”
Tôi nhìn cả sân vận động đầy sinh viên, giật lấy loa trên tay huấn luyện viên rồi hét lên:
“Đừng quan tâm huấn luyện nữa! Mau rời khỏi sân đi, nếu không tất cả chúng ta sẽ chết ở đây!”
Các bạn học nhìn tôi đầy kinh ngạc. Không những không coi lời tôi là thật, họ còn nhìn tôi như nhìn một kẻ điên.
Huấn luyện viên cảnh cáo lần nữa:
“Triệu Kỳ, hôm nay mới là ngày đầu huấn luyện. Nếu em còn cố tình chống đối, không quay về hàng, tôi sẽ ghi lỗi nặng vào hồ sơ của em!”
Tôi không do dự, xoay người bỏ đi.
Tôi nhất định phải thoát khỏi nơi này.
Một khi đám mây vàng kia phủ kín bầu trời phía trên sân vận động, tất cả sẽ xong đời.
Huấn luyện viên chặn tôi lại, quát:
“Đứng lại! Em dám coi lời tôi như gió thoảng bên tai à? Em định làm loạn phải không?”
Tầm mắt tôi vượt qua đầu huấn luyện viên, nhìn lên trời.
Đám mây vàng kia đang từ bốn phía chậm rãi lan về phía trên sân vận động. Đó chính là đồng hồ đếm ngược tới cái chết.
Ánh mắt của các bạn học đều đổ dồn lên tôi. Họ bắt đầu nhỏ giọng bàn tán.
“Cậu ta bị ngốc à? Nếu lát nữa mưa to, kiểu gì huấn luyện viên chẳng cho về ký túc. Cần gì phải làm quá lên vậy?”
“Chắc đang thử xem huấn luyện viên dễ nói chuyện không. Nếu cậu ta trốn được, tớ cũng kiếm đại lý do nghỉ tập. Tớ đâu muốn bị nắng hun thành than.”
“Chuẩn đấy, ở ký túc chơi game cả ngày sướng hơn nhiều.”
Cả sân vận động, không tính huấn luyện viên, có tới hơn hai nghìn tân sinh viên tham gia huấn luyện. Tôi không thể trơ mắt nhìn họ chết ở đây.
Tôi gấp đến mức mặt đỏ bừng, giọng nói run lên không kiểm soát nổi.
“Tôi không cố tình kiếm cớ để trốn vì sợ khổ, sợ mệt đâu.”
“Mọi người không thấy sao? Bên ngoài sân vẫn trời xanh mây trắng, chỉ có khu vực sát sân vận động là có mây đen.”
“Hơn nữa đám mây này rất bất thường. Nó có màu vàng! Bây giờ cả sân vận động cực kỳ nguy hiểm. Mau chạy theo tôi đi!”
Đội hình trước mặt im lặng trong chốc lát, rồi lập tức bùng lên tiếng cười nhạo dữ dội.
“Cậu chưa thấy mưa bóng mây bao giờ à? Mây đen vốn xuất hiện từng mảng mà, có gì lạ đâu.”
“Nhưng mà nói thật, đám mây kia đúng là hơi vàng vàng. Lý do cậu ta bịa cũng sáng tạo phết.”
“Huấn luyện viên, em thấy trong không khí có mùi khó chịu. Em nghi mình sắp bị đầu độc chết, em cũng muốn rời sân!”
“Thằng dở hơi, đừng hùa theo nữa. Đó là mùi ẩm trước khi trời mưa thôi.”
Các bạn học nhìn tôi cười cợt, rõ ràng đã coi tôi thành kẻ điên.
Huấn luyện viên không chịu nổi nữa, gầm lên một tiếng “Im hết!” rồi cứng rắn đẩy tôi trở về đội hình.
“Triệu Kỳ, đây là lần cảnh cáo cuối cùng. Nếu em còn tiếp tục tung tin gây hoang mang, tôi sẽ gọi cố vấn học tập của em tới!”
“Em sẽ bị ghi lỗi nặng, mà hồ sơ này sẽ đi theo em cả đời.”
Tôi vẫn muốn đi ra ngoài, nhưng lực giữ trên vai càng siết chặt hơn.
Huấn luyện viên cố nén giận, hạ giọng khuyên:
“Con chim ló đầu sẽ bị bắn trước. Triệu Kỳ, sự kiên nhẫn của tôi sắp hết rồi. Em nghĩ kỹ đi, có muốn bị lôi ra làm gương không?”
Tôi siết chặt nắm tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay.
Từ nhỏ tới lớn, tôi luôn là học sinh giỏi được mọi người khen ngợi. Đừng nói bị ghi lỗi, ngay cả bị phê bình tôi cũng chưa từng.
Nhưng so với mạng sống, danh tiếng thì tính là gì?
Tôi dồn hết sức vùng khỏi tay huấn luyện viên.
“Hôm nay đừng nói là ghi lỗi nặng, dù các thầy cô có đuổi học tôi, tôi cũng nhất định phải rời khỏi sân vận động này!”
Huấn luyện viên sững người. Anh ta trợn mắt nhìn tôi, không thể tin nổi.
“Đây là trường đại học em vất vả thi đỗ. Em thà bị đuổi học cũng không chịu huấn luyện quân sự? Chỉ vì một đám mây vàng trên trời?”
Tôi vừa định lên tiếng, nhưng khi nhìn thấy thứ dưới đất, tôi kinh hãi mở to mắt, ngay cả hơi thở cũng trở nên dồn dập.
Chương 2
“Không chỉ vì đám mây vàng kia.”
“Mọi người mau nhìn dưới đất đi. Động vật nhạy hơn con người rất nhiều. Chúng đều đang chạy thoát thân!”
Trong đội hình lập tức vang lên tiếng hét chói tai của mấy bạn nữ.
“Aaa! Sao lại có nhiều kiến, rết thế này…”
“Mọi người nhìn kìa, chúng thật sự đang bò ra ngoài sân.”
“Không lẽ sắp động đất? Nhưng nếu động đất thì ở sân vận động trống trải chẳng phải an toàn hơn sao?”
Sự căng thẳng và sợ hãi bắt đầu lan rộng. Ngay cả huấn luyện viên cũng vô thức nhìn tôi, ánh mắt sắc bén.
“Rốt cuộc nguy hiểm gì mà em nói nếu không rời khỏi sân thì sẽ chết? Em biết những gì?”
Thấy đám mây vàng kia sắp nuốt trọn bầu trời phía trên sân vận động, tôi vừa chạy về phía cổng sân vừa hét lên:
“Bây giờ không phải lúc giải thích! Chúng ta cứ chạy ra ngoài trước, an toàn rồi nói sau!”
Nhìn tôi và đám côn trùng dày đặc dưới đất đều liều mạng lao về phía cổng, đội hình lập tức trở nên hoang mang.
“Huấn luyện viên, số côn trùng này nhiều quá, không bình thường đâu. Hay mình nghe Triệu Kỳ một lần đi.”
“Nếu cậu ấy cố tình bịa chuyện, cùng lắm sau đó phạt cậu ấy cũng được. Chúng ta không thể lấy mạng ra đánh cược được.”
Nhưng huấn luyện viên còn chưa kịp lên tiếng cho mọi người rời đi, tôi mới chạy tới cuối đội hình đã bị cố vấn học tập nghe tin chạy tới túm chặt.
“Triệu Kỳ, trong toàn bộ tân sinh viên năm nhất, em là đứa đầu tiên gây chuyện. Em đúng là làm tôi nở mày nở mặt quá nhỉ!”
Huấn luyện viên nhìn cố vấn đang nổi giận đùng đùng, có ý muốn nói gì đó, nhưng lại nghe cố vấn giải thích:
“Trời sắp mưa, thời tiết oi bức nên đám côn trùng này mới bò ra. Hơn nữa để sinh viên có trải nghiệm huấn luyện tốt, sân vận động đã được phun rất nhiều thuốc diệt côn trùng. Vì vậy chúng mới đồng loạt chạy ra ngoài.”
“Huấn luyện viên Vương, anh là quân nhân kỷ luật nghiêm minh, cứng rắn như sắt. Chẳng lẽ chỉ vì vài câu của con bé này mà bị dọa thật sao?”
“Nếu khiến toàn bộ tân sinh viên trên sân hỗn loạn, xảy ra chuyện gì thì tôi không chịu trách nhiệm đâu. Anh phải gánh hết đấy.”
Chỉ hai câu đã khiến huấn luyện viên vừa xấu hổ vừa tức giận. Anh ta giận dữ nhìn tôi.
“Triệu Kỳ, tôi đúng là đã nể mặt em quá nhiều rồi. Ngày đầu tiên huấn luyện mà em đã coi thường kỷ luật, kích động bạn học rời sân. Bây giờ tôi quyết định ghi lỗi nặng vào hồ sơ của em. Nếu em còn làm loạn, tôi sẽ lập tức báo lên nhà trường đuổi học em.”
Cố vấn học tập lặng lẽ gật đầu, rồi cao giọng nói:
“Ý của huấn luyện viên Vương cũng là ý của tôi. Ai dám hùa theo Triệu Kỳ làm loạn, khiến tôi mất mặt, tôi sẽ cho nghỉ học hết!”
Nghe vậy, các bạn học lập tức lắc đầu lia lịa.
“Cậu ta chỉ thấy huấn luyện mệt, lại sợ bị người ta nói là yếu đuối nên mới tùy tiện kiếm cớ kích động chúng ta đi cùng thôi.”
“Suýt nữa bị lừa. Ghê thật, sao lại có người đáng ghét như vậy? Loại người này nên bị đuổi học.”
Những lời mắng mỏ chán ghét truyền vào tai khiến lòng tôi lạnh đi.
Sống chết có số. Nếu họ đã không tin tôi, vậy thì thôi.
Tôi không nói thêm gì nữa, hất tay cố vấn ra rồi sải bước chạy về phía cổng sân.
“Bắt em ấy lại cho tôi! Hôm nay tôi không tin mình không quản nổi nó!”
Tiếng quát giận dữ của cố vấn khiến tôi càng chạy nhanh hơn.
Nhưng khi đã vượt qua hai đội hình, chỉ còn cách cổng sân mười mét, gần như sắp thoát được thì tôi đột ngột khựng lại.
Chương 3
Tôi nhìn thấy em họ của mình!
Mạng sống của người khác có thể không liên quan tới tôi, nhưng em họ thì khác.
Chúng tôi lớn lên cùng nhau từ nhỏ, lại là người thân. Tôi không thể thấy chết mà không cứu.
Tôi tránh mấy bạn học đang đuổi theo mình, lao thẳng về đội hình của em họ.
Rõ ràng bên em ấy cũng đã nghe thấy cuộc tranh cãi vừa rồi. Em ấy nhìn tôi đang lao tới với vẻ vừa nghi ngờ vừa hoảng hốt.
“Chị, rốt cuộc chị bị sao vậy? Bị ma nhập à? Mười mấy năm nay em đâu biết chị còn biết nhìn trời đoán họa.”
Tôi không trả lời câu hỏi của em ấy, chỉ nói thật nhanh:
“Bây giờ không có thời gian giải thích. Đừng huấn luyện nữa, mau chạy khỏi sân với chị.”
Nhưng còn chưa đợi em họ phản ứng, huấn luyện viên đã bắt được tôi.
“Tổng huấn luyện viên, chính là em này tung tin nhảm, cố kích động sinh viên bỏ huấn luyện. Bây giờ còn chạy sang đội hình khác gây rối. Vừa rồi sau khi trao đổi, cố vấn học tập của em ấy cũng đồng ý ghi lỗi nặng.”
Tôi liều mạng lắc đầu.
“Em không cố tình kích động bạn học. Sân vận động thật sự có nguy hiểm!”
Thấy tôi kích động, em họ cuống đến mức giậm chân, vẻ mặt cũng nghiêm túc hẳn.
“Huấn luyện viên, chị họ em từ nhỏ đã là học sinh ba tốt, còn thi vào trường mình với thành tích đứng đầu toàn trường. Chị ấy thật sự không phải kiểu người nói nhảm. Sân vận động có thể thật sự nguy hiểm. Em tin chị em.”
Nghe thấy thành tích của tôi, huấn luyện viên cũng bắt đầu nghi ngờ.
“Triệu Kỳ, rốt cuộc trong sân vận động có nguy hiểm gì?”
Ánh mắt của tất cả mọi người lại đổ dồn lên tôi.
Tôi hít sâu một hơi, nhìn thoáng qua bầu trời phía trên sân, rồi cố chấp nói dưới áp lực nặng nề:
“Sau khi đám mây vàng kia hoàn toàn phủ kín bầu trời phía trên sân vận động, tất cả người trên sân sẽ gặp nguy hiểm!”
Huấn luyện viên cười lạnh.
“Lại là câu này. Tôi thấy căn bản chẳng có nguy hiểm gì cả. Em chỉ cố kiếm cớ trốn huấn luyện thôi.”
“Nếu em nói mình tới kỳ sinh lý, không khỏe, tôi còn có thể cho em đi. Nhưng em lại nhất quyết coi chúng tôi như đồ ngốc để lừa. Triệu Kỳ, hôm nay em đừng hòng thoát khỏi hình thức kỷ luật này.”
Mồ hôi lạnh chảy xuống trán tôi. Mặt sân cao su đỏ cũng bị bầu trời chiếu thành một màu vàng nhạt.
Tôi có thể cảm nhận rõ đồng hồ đếm ngược tới cái chết đang ngày càng gần.
Trong thời tiết oi bức khiến người ta đổ mồ hôi không ngừng, em họ nắm chặt bàn tay lạnh buốt của tôi.
“Em tin chị. Chị ấy nhất định có nỗi khổ không thể nói.”
“Huấn luyện viên, thầy có thể kiểm tra lại độ an toàn của sân vận động không? Dù thật sự đã phun thuốc diệt côn trùng, nhưng một đàn côn trùng dày đặc như thế này vẫn quá kỳ lạ.”
Tôi nhìn thấy rất rõ, trong khoảnh khắc huấn luyện viên cúi đầu, cánh tay anh ta nổi đầy da gà.
Không chỉ em họ, các bạn học khác cũng cố lấy can đảm nhỏ giọng than thở, thậm chí có người đã nghẹn ngào sắp khóc.
“Đúng đó huấn luyện viên. Hơn nữa đám côn trùng này không bò lên người chúng ta, mà chỉ cắm đầu chạy ra cổng sân. Trông thật sự giống như đang chạy trốn. Em nhìn mà sợ quá.”
Mấy nghìn tân sinh viên, tức là mấy nghìn gia đình.
Trong thời gian huấn luyện quân sự, huấn luyện viên phải chịu trách nhiệm toàn bộ những chuyện xảy ra trên sân.
Anh ta không dám bỏ qua bất kỳ nguy hiểm nào.
Ngay trong khoảnh khắc ấy, em họ tôi đột nhiên hiểu ra “nguy hiểm” mà tôi nói là gì.
Chương 4
“Chị, em nhớ ông ngoại chị là chuyên gia nghiên cứu khí tượng. Có phải chị nhìn ra lát nữa sẽ có mưa axit không?”
Em ấy vừa dứt lời, một giọt mưa bất ngờ rơi xuống mặt sân cao su, lập tức phát ra tiếng “xèo” rồi bốc lên một làn khói trắng.
Sắc mặt huấn luyện viên lập tức tái nhợt. Anh ta giơ loa lên, định hô giải tán và rút lui ngay lập tức.

