Người, người ở đâu ra? Mọi người đưa mắt nhìn nhau, đều đang xem trò cười của tôi.

Nhưng chỉ một lúc sau, một luồng ánh đèn xe chói lóa xé toạc màn mưa.

Một chiếc Lincoln kéo dài phiên bản giới hạn mang biển số “A-LY88888” của Thượng Hải từ từ đỗ lại trước mặt mọi người. Tài xế bước xuống, che chiếc ô đen trong tay, đi thẳng đến trước mặt tôi và cung kính cúi đầu:

“Phu nhân, trời không còn sớm nữa, tiên sinh bảo tôi đến đón cô về nhà.”

**Chương 4**

Phu nhân…?! Tiên sinh?

Lương Lương kết hôn rồi?

Giây phút này, tất cả mọi người đều sững sờ. Xung quanh chỉ còn tiếng hạt mưa rơi lốp bốp trên nóc xe.

Lục Mục Dao nhìn tôi, ấn đường khẽ động: “Em kết hôn rồi?”

Nghe vậy, tôi dừng bước, quay đầu nhìn anh ta: “Anh quên lúc chia tay, tôi đã nói gì với anh rồi sao?”

Năm năm trước, lúc tôi đề nghị chia tay, tôi đã nói: “Lục Mục Dao, anh yên tâm, chúng ta chia tay rồi, tôi nhất định sẽ tìm được nửa kia trước anh.”

Lúc này, Lục Mục Dao rõ ràng không tin, khóe môi anh ta nhếch lên: “Thế à? Vậy sao không dắt ra đây cho mọi người xem?”

Là không có chứ gì, nên mới thuê một tài xế đến diễn kịch.

Lúc này, Tô Thu cười tươi tắn bước lên: “Chị Lương, anh Mục Dao là người rất trọng tình cảm, đối với anh ấy, chị là một người rất quan trọng. Hy vọng chị có thể đến dự đám cưới của bọn em.”

Đám cưới của họ là ngày 8 tháng 10, ngày tôi giải nghệ.

Tôi trả lời thẳng thắn: “Hôm đó tôi có việc rất quan trọng, e là không đi được rồi. Chúc hai người hạnh phúc.”

Nói xong, tôi quay sang nhìn những người có mặt, cười nhạt chào tạm biệt: “Tối nay rất vui được tụ tập cùng mọi người, hẹn ngày tái ngộ.”

Thực ra là không bao giờ gặp lại nữa…

Tôi lên xe, chiếc Lincoln kéo dài phóng đi trong màn đêm.

Mọi người chứng kiến cảnh tượng này, lúc này mới hoàn hồn, ai nấy đều xôn xao bàn tán.

“Chắc chị Lương bị kích động bởi chuyện anh Mục Dao tuyên bố kết hôn rồi?”

“Đến mức tìm một tài xế đến, giả vờ là mình đã kết hôn cơ à?”

“Lại còn chịu chi thuê một chiếc xe sang như vậy.”

“Ảnh hậu hết thời cả đời hiếu thắng…”

Về đến nhà, tôi theo thói quen chơi với hai đứa con trước.

Xem con gái múa bài mới học, rồi lại cùng con trai vẽ tranh.

Con gái rúc vào lòng tôi, hỏi: “Mẹ ơi, sao dạo này ba bận thế, chẳng ở nhà chơi với con và anh gì cả?”

Tôi dịu dàng vuốt ve mái tóc con bé, nhẹ giọng nói:

“Vì ba đang cố gắng vì gia đình mình. Sắp tới chúng ta sẽ đi gặp ba, đến lúc đó cả nhà mình sẽ rất hạnh phúc.”

Con gái gật đầu: “Vâng ạ.”

Dỗ hai con ngủ xong, tôi nhìn ra màn đêm bao la ngoài cửa sổ, trong lòng yên bình đến lạ.

Đúng lúc này, điện thoại tôi bỗng sáng lên.

Tôi cầm lên xem, lại là tin nhắn của Lục Mục Dao.[Nếu hôm nay em làm vậy chỉ để thực hiện câu nói lúc chia tay 5 năm trước, thì tôi thấy không cần thiết.]

[Tôi sắp kết hôn rồi, chuyện quá khứ, hãy quên hết đi.]

Nhìn hai dòng chữ này, tôi lại nhớ đến lúc chia tay. Tôi nói: “Lục Mục Dao, anh yên tâm, chúng ta chia tay rồi, tôi nhất định sẽ tìm được nửa kia trước anh.”

Tôi, Lương Lương, luôn nói được làm được. Nhưng Lục Mục Dao chưa bao giờ tin tôi.

Tôi nhìn hai đứa con của mình, tâm trạng bình yên hơn 5 năm trước rất nhiều.

Tôi gõ chữ trả lời:[Chuyện quá khứ, tôi đã quên từ lâu rồi.]

Sau đó, tôi gập điện thoại lại, nhắm mắt ngủ.

Đêm đó, tôi mơ thấy mình và Lục Mục Dao hồi đại học.

Khi đó Lục Mục Dao là hotboy thanh lãnh của đại học Thượng Hải, nổi tiếng là đóa hoa cao ngạo. Vô số cô gái theo đuổi anh đều bỏ cuộc giữa chừng. Chỉ có tôi, theo đuổi anh cuồng nhiệt suốt ba năm mới được anh nhận lời yêu.

Sau khi yêu nhau, tôi mới biết Lục Mục Dao mắc bệnh sạch sẽ, bán kính một mét quanh người không ai được lại gần.