Đích tỷ Đỗ Minh Châu đã cướp mất hôn sự của ta.

Thế nhưng ngay đêm trước khi gả vào phủ Quốc công, nàng ta lại phát điên mà hối hôn.

Nàng cắt nát giá y, ném vỡ phượng quan, đôi mắt đỏ ngầu nhìn ta chòng chọc.

“Chàng nói ta đê tiện, độc ác, dùng thủ đoạn hạ lưu mới cướp được hôn sự của muội.”

“Ngày ngày chàng đều ở trong thư phòng nhìn chân dung của muội, hận ta suốt ròng rã mười năm!”

“Ông trời cho ta sống lại một đời. Nếu chàng đã yêu muội đến thế, ta thành toàn cho chàng là được. Ta muốn xem thử, sau khi cưới một thứ nữ như muội, chàng có thật sự được thuận lòng như ý hay không!”

Ta ngẩng đầu, nhìn từng hàng bình luận đang cuồn cuộn trôi giữa không trung.

【Đáng tiếc, Đỗ Minh Châu không biết rằng tiểu công gia cũng đã trùng sinh. Thật ra kiếp trước chàng đã sớm hối hận vì đối xử với Minh Châu như vậy, chỉ là không chịu hạ mình mà thôi.】

【Kiếp trước chàng lạnh nhạt hờ hững, kiếp này phải khiến chàng trèo cao không nổi! Minh Châu bảo bối cũng đã trùng sinh, chỉ cần lọt vào mắt Lục hoàng tử, đợi Lục hoàng tử đăng cơ, nàng ấy sẽ có thể mẫu nghi thiên hạ!】

【Truy thê! Truy thê! Ta muốn xem truy thê! Ngược chết tên tra nam đáng chết này đi! Đau lòng cho Minh Châu bảo bối của chúng ta quá, hu hu hu…】

【Trong lòng tiểu công gia hiện giờ chỉ có Minh Châu, nữ phụ mau chóng từ chối thay gả đi.】

Từ chối ư?

Vì sao ta phải từ chối?

Bọn họ không biết, ta đã tính toán cho cuộc hôn nhân này bao lâu rồi!

1.

Nhìn thấy những dòng chữ kỳ quái ấy, ta mới biết mình là nữ phụ trong một thoại bản song trùng sinh truy thê.

Kiếp trước, Đỗ Minh Châu cướp hôn thành công, đường hoàng gả cho Tiêu Hiền.

Nào ngờ khi ấy trong đầu Tiêu Hiền chỉ toàn là bóng dáng của ta.

Sau khi thành thân, hai người hiểu lầm chồng chất. Trong lòng rõ ràng có nhau, song lại dùng đủ mọi cách để giày vò đối phương, cuối cùng cả hai đều chết thảm.

Cơ hội của ta đã đến.

Trong lòng ta mừng như điên, ngoài mặt vẫn bình thản như không.

Không ham không cầu, không tranh không đoạt.

Đây chính là đạo sinh tồn của một thứ nữ như ta trong phủ Thượng thư.

Ta cúi người nhặt phượng quan dưới đất lên, dùng khăn tay nhẹ nhàng lau sạch.

May mà chỉ có vài vết xước nhỏ, nếu không nhìn kỹ thì quả thật không nhận ra.

Đây là thứ ngày mai ta phải đội trên đầu. Nếu bị ném hỏng, e rằng không kịp tìm thợ sửa chữa.

Ta chậm rãi quỳ xuống, nâng phượng quan trong tay cao quá đỉnh đầu.

“Ngày thường mẫu thân đối đãi với nữ nhi vô cùng tốt, nữ nhi vẫn luôn ghi nhớ trong lòng.”

“Tiểu công gia là phu quân mà phụ thân và mẫu thân đã ngàn chọn vạn lựa cho tỷ tỷ, nữ nhi sao có thể…”

Trong giọng ta mang theo tiếng nghẹn ngào vừa đủ, nước mắt chực rơi mà chưa rơi.

Từ sau khi mẫu thân ruột thịt qua đời, ở trong phủ ta luôn giữ phép tắc đến mức không thể bắt bẻ.

Ngày thường ta chỉ trốn trong phòng thêu túi thơm, thỉnh thoảng đến từ đường chép kinh cầu phúc cho gia tộc.

Ngay cả bà tử khắt khe nhất mà đích mẫu phái đến bên cạnh ta cũng không tìm được nửa phần sai sót.

Năm ngoái, dịch bệnh hoành hành trong kinh thành, đích mẫu không cẩn thận cũng bị nhiễm bệnh.

Đỗ Minh Châu vừa sợ vừa ghét bỏ, ngay cả cửa phòng cũng không chịu bước vào.

Chính ta đã thức trắng ba ngày ba đêm, cẩn thận hầu hạ bên giường đích mẫu.

Ta vốn tưởng bà ta ít nhiều sẽ có chút cảm động, cuối cùng chỉ đổi lại một câu “đó là lẽ đương nhiên”.

Quay đầu, bà ta liền tìm phụ thân, muốn đưa ta cho người cháu trai có sở thích đoạn tụ của bà ta làm thiếp.

Phụ thân không muốn vì một thứ nữ mà nảy sinh hiềm khích với đích mẫu, bèn gật đầu đồng ý.

Không một ai quan tâm đến sống chết của ta.

Đích mẫu trìu mến gọi Đỗ Minh Châu là tâm can bảo bối, rồi kể ra từng điều tốt đẹp của phủ Quốc công.

“Phụ thân Tiêu Hiền chết vì hộ giá, trưởng tỷ của chàng lại là Quý phi được sủng ái nhất hậu cung. Con gả sang đó sẽ là nhất phẩm cáo mệnh phu nhân, thân phận tôn quý.”

“Trong phủ Quốc công, bên trên không có công công, bà mẫu lập quy củ, bên dưới không có đệ muội khiến con phải nhọc lòng. Hơn nữa tiểu công gia còn tuấn mỹ vô song, quả thật là…”

“Đủ rồi!”

Đỗ Minh Châu nghiêm giọng ngắt lời, quay đầu oán hận trừng ta.

“Chàng có tốt đến đâu thì sao? Trong lòng chẳng phải vẫn chứa một người khác, chà đạp chân tình của ta hay sao?”

Nàng ta kéo vạt váy, đi một vòng quanh ta rồi cười lạnh:

“Nếu người chàng ngày nhớ đêm mong đều là muội, vậy đời này ta sẽ thành toàn cho chàng!”

“Ta muốn xem thử, không có phủ Thượng thư chống lưng, lại cưới một thứ nữ không thể bước lên mặt bàn, chàng còn có thể phong quang sáng sủa như kiếp trước hay không!”

2.

Đích mẫu yêu thương Đỗ Minh Châu đến tận xương tủy, chỉ sợ nàng ta phải chịu dù chỉ một chút ấm ức.

Phụ thân lại càng lo sợ nếu ép nàng ta gả sang đó, trái lại sẽ kết oán với phủ Quốc công.

Sau khi hai người bàn bạc, bèn quyết định ghi tên ta dưới danh nghĩa đích mẫu, để ta thay Đỗ Minh Châu gả vào phủ Quốc công.

Đích mẫu mím môi, bất chấp thể diện mà đá ta một cước.

“Thật sự hời cho ngươi!”

Nói xong, bà ta lập tức xoay người sai người đổi hết của hồi môn của Đỗ Minh Châu.

Thế nhưng những món của hồi môn lớn như giường bạt bộ đã sớm được đưa vào phủ Quốc công, bà ta chỉ có thể lấy đi toàn bộ ngân phiếu và khế đất.

Còn những món đồ cổ, tranh chữ, bình phong còn lại, phụ thân ngăn không cho bà ta động vào.

“Đổi người đã đắc tội với phủ Quốc công, nếu còn chuyển sạch của hồi môn đi, phủ Quốc công sẽ nghĩ thế nào?”

“Thể diện của Đỗ gia còn cần nữa hay không?”

Đỗ Minh Châu lại chẳng hề bận tâm.

“Lấy đi, cứ lấy đi. Cho dù nàng ta lấy hết thì đã sao? Sớm muộn gì cũng phải lấp vào cái hố không đáy của phủ Quốc công!”

Nàng ta quả thật lớn lên giữa gấm vóc lụa là, hoàn toàn không biết vật phòng thân quan trọng đến mức nào.

Những bình luận trên không trung đều khựng lại trong giây lát.

【Nữ chính tiền nhiều thế lớn, không thèm để tâm chút bạc nhỏ này! Sau này nếu nàng ấy trở thành Hoàng hậu, cả thiên hạ đều là của nàng ấy.】

【Như vậy chẳng phải quá hời cho nữ phụ sao? Số vàng bạc châu báu đã đưa vào phủ Quốc công đều là của hồi môn mà mẫu thân nữ chính dốc hết tâm sức, dành dụm từng chút một cho con gái!】

【Tiểu công gia không giỏi kinh doanh, phủ Quốc công đã bị nhũ mẫu của chàng vét sạch. Kiếp trước toàn nhờ của hồi môn của nữ chính chống đỡ thể diện, thế mà tiểu công gia còn trách nữ chính đánh chết nhũ mẫu…】

Tay ta hơi khựng lại, âm thầm ghi nhớ trong lòng.

Ngày hôm sau, ta đội phượng quan, mặc giá y do chính mình thêu, ôm một chiếc tráp chuẩn bị bước lên kiệu hoa.

Đích mẫu ngăn ta lại, một tay bật nắp chiếc tráp.

Tầng trên cùng chất đầy những cây trâm bạc cũ nát, còn chẳng bằng trang sức trên đầu những đại nha hoàn có thể diện.

Tất cả đều là những món năm xưa bà ta tiện tay ném cho mẫu thân ta làm phần thưởng.

Tầng bên dưới là ít bạc vụn và tiền đồng.

Đó là số nguyệt lệ ta dành dụm suốt những năm qua.

Đích mẫu nhíu mày, không tiếp tục lục xuống.

Đợi vào trong kiệu, ta mới thở phào một hơi thật dài.

Nếu bà ta cẩn thận thêm một chút, nhất định sẽ phát hiện dưới đáy tráp có hơn mười tờ khế đất, đều là cửa hàng nằm ở những khu vực phồn hoa nhất trên phố Trường An.

Còn có một tấm phiếu gửi tiền của ngân trang, trị giá tròn mười vạn lượng bạc.

Di nương của ta xuất thân thương hộ, dựa vào danh tiếng Hộ bộ Thượng thư của phụ thân mà làm ăn thuận lợi trong kinh thành.

Nếu không phải trận phong hàn ấy đoạt mạng bà, số bạc bà dành dụm cho ta tuyệt đối không ít hơn của hồi môn của Đỗ Minh Châu.

3.

Khi bái đường, ta có thể cảm nhận được người bên cạnh căng cứng toàn thân.

Chàng bái rất vội, mỗi lần cúi đầu đều dùng hết sức lực.

Tiếng xướng của hỉ bà còn chưa dứt, chàng đã đứng thẳng dậy, ánh mắt nóng rực như muốn nhìn rõ người dưới khăn trùm đầu.

Vừa vào động phòng, cửa mới khép lại, chàng đã sải bước dài về phía ta.

Ngọn nến hỉ đỏ thẫm bị luồng gió do chàng mang theo thổi lay động. Ta còn chưa kịp hít sâu một hơi, khăn trùm đầu đã bị giật phăng xuống.

“Minh Châu, ta…”

Nụ cười trên mặt chàng cứng đờ.

Trên gương mặt tuấn mỹ vô song tràn đầy vẻ khó tin.

“Chuyện gì thế này? Vì sao lại là nàng!”

Tiêu Hiền ném mạnh khăn trùm đầu xuống đất, gầm lên với ta:

“Tỷ tỷ của nàng đâu?”

Ta ngẩng đầu, phía trên có những dòng bình luận lướt qua.

【Tiểu công gia phát hiện người này không phải nữ chính nên nổi giận rồi.】

【Chàng vội vã vào động phòng như vậy là vì tưởng đời này mình vẫn cưới nữ chính, muốn bù đắp cho nữ chính. Không ngờ mọi chuyện lại khác kiếp trước.】

【Lúc này nam chính hẳn sẽ kéo nữ phụ lao khỏi động phòng, đến phủ Thượng thư hỏi cho ra lẽ nhỉ?】

【Nhưng nữ phụ đã làm sai điều gì? Kiếp trước người tiểu công gia muốn cưới quả thật là nàng ấy mà!】

【Ai bảo nữ phụ đồng ý hôn sự, là nàng ta tự chuốc lấy!】

【Nữ phụ này khá thông minh. Kiếp trước sau khi bị cướp hôn, nàng ta còn tự tìm cho mình một thứ tử nhà quan. Biết đích mẫu không đồng ý, nàng ta trực tiếp bỏ qua đích mẫu mà xin phụ thân gật đầu, cuối cùng theo chồng ra ngoài nhậm chức. Tuy không đại phú đại quý nhưng cũng tốt hơn kết cục của thứ nữ bình thường.】

Thấy ta không trả lời, Tiêu Hiền bước lên nắm chặt cổ tay ta.

“Hôm nay đáng lẽ là đại hôn của ta và Minh Châu. Ta muốn bù đắp những gì từng nợ nàng ấy. Nhưng vì sao lại là nàng?”

Hai vai chàng căng cứng, thô bạo kéo ta đến trước mặt.

“Nàng đã dùng thủ đoạn hạ lưu gì để cướp hôn sự của tỷ tỷ?”

“Tỷ tỷ là đích nữ, ai có thể đổi mất hôn sự của tỷ ấy?”

Ta cảm nhận cơn đau nhói truyền đến từ cổ tay, trong lòng lại âm thầm cười nhạt.

Ta đã mưu tính chuyện gả vào phủ Quốc công từ rất lâu.

Để thu hút sự chú ý của tiểu công gia Tiêu Hiền, ta đã sắp đặt một lần thoáng gặp kinh diễm bên hồ Dương Liễu, một chiếc khăn thơm thêu uyên ương hí thủy rơi xuống đất, còn có dáng múa uyển chuyển dưới bóng cây loang lổ…

Ta đã làm rất nhiều chuyện, cuối cùng mới khiến chàng buông bỏ thành kiến về thân phận, bất chấp sự ngăn cản của Quý phi nương nương, phái bà mối đến cửa cầu thân.

Kiếp trước, khi vén khăn trùm đầu nhìn thấy Đỗ Minh Châu, sắc mặt chàng cũng khó coi hệt như hiện giờ. Chàng chỉ trích Đỗ Minh Châu đã cướp hôn sự của ta, ngay trong đêm bỏ mặc nàng ta mà đi, khiến nàng ta trở thành trò cười.

Kiếp này, chàng lại dùng đúng lời lẽ ấy.

Có lẽ trong mắt chàng, chỉ cần làm trái ý chàng thì chính là tâm thuật bất chính, chính là đã sử dụng thủ đoạn.

Ta nhẹ nhàng rút cổ tay khỏi lòng bàn tay chàng.

Ta cụp mắt, lùi lại một bước rồi quy củ hành lễ, để lộ chiếc cổ trắng nõn mảnh mai.

“Tiểu công gia bớt giận. Thiếp thân Đỗ Tự Cẩm, thỉnh an tiểu công gia.”

Ánh mắt chàng lướt qua vai ta, chàng nhíu mày rồi quay mặt đi.

“Người ta muốn cưới không phải nàng. Lập tức theo ta đến phủ Thượng thư, đổi Minh Châu trở về!”

4.

Ta không hề hoảng hốt, giọng nói vẫn bình thản, ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt Tiêu Hiền.

“Nhưng trong hôn thư tiểu công gia đưa tới phủ Thượng thư, người được ghi tên chính là thiếp thân.”

“Trong kinh thành này, ai chẳng biết Đỗ Minh Châu là đích trưởng nữ của phủ Thượng thư, còn Đỗ Tự Cẩm là thứ nữ đứng hàng thứ hai? Ban đầu phụ thân còn tưởng có nhầm lẫn, không dám sơ suất, đã nhiều lần sai người xác nhận…”