Con trai tài xế dựa vào hình tượng thiếu gia hào môn để trở thành nhân vật phong vân trong trường, còn tung tin đồn rằng tôi bám riết lấy hắn không buông.

Đồ đạc đắt tiền trong nhà bị mất cắp, hắn ngăn cản không cho tôi báo cảnh sát, lại còn cầm đầu bắt nạt tôi ở trường.

Lúc tôi bị chẩn đoán mắc bệnh trầm cảm, bố mẹ đang điều tra chân tướng thì hắn lại cố tình tiết lộ tài liệu mật của gia đình tôi cho công ty đối thủ.

Bị hãm hại đến phá sản, bố mẹ phải đưa tôi đi lang bạt đầu đường xó chợ.

Trong một đêm mưa, nhà ba người chúng tôi bị đánh chết, hắn ta ăn mặc bảnh bao, đạo mạo đứng cười cợt bảo chúng tôi đáng đời.

Mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay lại thời điểm trước khi mọi chuyện xảy ra.

***

Tên con trai tài xế nhìn cả lớp, phóng khoáng vung tay: “Cuối tuần này, tôi mời tất cả các bạn đến biệt thự dự tiệc!”

Nhìn dáng vẻ reo hò nhảy nhót của tất cả mọi người, tôi dứt khoát nhắn một cái tin: Tất cả biệt thự không cho phép người ngoài bước vào.

Thiếu gia hào môn cái thá gì, không nổi điên lại tưởng tôi là con ngốc chắc!

“Trương thiếu gia hào phóng quá, không hổ là thái tử gia, cậu ấy đúng là người tốt mà!”

“Cảm ơn Trương thiếu gia đã đưa chúng tôi đi mở mang tầm mắt!”

……

Tôi mở mắt ra giữa tiếng reo hò, Trương Nghị đang được đám đông vây quanh như sao xuyệt mặt trăng, tận hưởng những lời tâng bốc và tán dương của mọi người.

Nhận ra ánh mắt của tôi, hắn nhíu mày quay đầu lại, trong mắt mang theo một tia cảm xúc khó hiểu.

Nhận thấy ánh nhìn của “Trương thiếu gia”, có người chú ý đến tôi, tiếng cười nhạo vang lên khắp nơi, cố tình nói thật to.

..0

“Đây chẳng phải là cái con nhỏ nhà nghèo yêu thầm Trương thiếu gia sao, có nhìn chằm chằm người ta thì Trương thiếu gia cũng chẳng thích mày đâu, cậu ấy giờ đang quen hoa khôi của trường chúng ta rồi!”

Câu nói này đánh thức ký ức của tôi, lời này quá quen thuộc, kiếp trước tôi đã từng nghe qua một lần rồi.

Tôi vậy mà lại trọng sinh. Ý thức được hoàn cảnh lúc này, toàn thân tôi run rẩy.

Không phải sợ hãi, mà là kích động!

Kiếp trước, tôi bị đồn thổi là thích Trương Nghị, bị bạn học cười nhạo.

Tôi cứ tưởng chỉ cần mình khiêm tốn, sống kín tiếng là được, nhưng phải đến khi sống lại một đời tôi mới hiểu, Trương Nghị cố tình làm vậy. Hắn tự xưng là thiếu gia hào môn, được hưởng thụ đãi ngộ giống hệt tôi, nhưng sau lưng lại cố ý gây chiến, nói tôi là hạng gái đào mỏ hám tiền.

“Cô ta thích tôi, bám lấy tôi xin xỏ, tôi biết làm sao được. Dù sao cũng là bạn học, tôi không tiện làm quá tuyệt tình.”

Cứ thế, việc tôi và hắn cùng ngồi xe sang, cùng ra cùng vào bị đồn đại thành một câu chuyện biến chất, Trương Nghị nói tất cả những thứ đó là do hắn thương hại tôi.

Tôi là thiên kim tiểu thư thật, lại biến thành gái đào mỏ.

Còn hắn, một đứa con trai tài xế, lại hóa thành thiếu gia hào môn.

Rõ ràng dựa vào sự chu cấp của nhà tôi, hắn lại hận nhà tôi thấu xương.

Số tiền nhà tôi tiêu trên người hắn đủ để tài trợ cho hàng trăm học sinh nghèo, vậy mà hắn lại lấy oán trả ơn.

Nghĩ đến đây, tôi vội vàng lấy điện thoại ra, gửi một tin nhắn.

“Từ hôm nay trở đi, tất cả biệt thự của nhà tôi không được cho người ngoài vào, nếu có người không trông cửa cẩn thận thì trực tiếp nghỉ việc cho tôi!”

Để tôi xem lần này anh tổ chức tiệc biệt thự kiểu gì.

Hồi cấp ba, bố mẹ Trương Nghị dẫn hắn đến nhà tôi, cả nhà ba người khúm núm cúi đầu trước mặt bố tôi.

“Cảm ơn Tô tổng đã tài trợ cho con trai tôi đi học, chúng tôi sẽ làm việc thật chăm chỉ!”

Bố Trương Nghị là tài xế nhà tôi, mẹ là bảo mẫu nhà tôi. Khi biết bố tôi có ý định tài trợ cho học sinh, họ đã ngay lập tức cầu xin bố tôi giúp đỡ Trương Nghị.

Bố tôi đồng ý, Trương Nghị thành tích tốt, người cũng thông minh.

Cứ tưởng đó chỉ là một đợt tài trợ bình thường, nhưng không ngờ, cơn ác mộng của tôi bắt đầu từ đó.

Trương Nghị dọn vào nhà tôi, được hưởng đãi ngộ giống như tôi. Sau khi đi học, không biết từ lúc nào, trong trường bắt đầu có lời đồn tôi thích Trương Nghị.

Trương Nghị biến thành vị thiếu gia hào môn ngày ngày có xe sang đưa đón tận nơi, còn tôi lại biến thành học sinh nghèo được nhà hắn “tài trợ”, hơn nữa còn là loại mặt dày không biết điều, cứ bám riết lấy Trương Nghị.

Thực ra ban đầu tôi muốn giải thích, nhưng Trương Nghị bảo tôi rằng đó chỉ là lời lẽ lắm miệng của người khác, khuyên tôi không cần bận tâm.

“Chẳng lẽ cậu muốn người khác nói cậu ỷ thế hiếp người, ai nấy đều chăm chăm nhìn vào tiền của cậu sao?”

“Nhiệm vụ chính của học sinh là học tập mà!”

Những lời này khiến tôi nghẹn lại trong lòng. Bố mẹ tôi cũng bận rộn công việc ít khi về nhà, tôi nghe lời Trương Nghị, dồn hết tâm trí vào việc học.

Ngay lúc tôi vất vả thăng tiến lên top đầu của lớp, tôi phát hiện trong nhà thường xuyên mất đồ đắt tiền. Tôi muốn báo cảnh sát, nhưng Trương Nghị lại ngay lập tức ngăn cản.

“Chuyện này đợi bố cậu về rồi hẵng nói, cậu báo cảnh sát thì chuyện đi học cũng bị ảnh hưởng, khó xử lý lắm.”

Tôi không báo cảnh sát, nhưng trong trường lại lan truyền tin đồn tôi quyến rũ Trương Nghị, muốn gả vào hào môn.

Bạn bè bắt đầu cô lập tôi, cô bạn gái hoa khôi của Trương Nghị bắt đầu tìm tôi gây sự. Tôi bị nhốt trong nhà vệ sinh, đi trên đường bị người ta tạt nước không rõ lý do.

Tôi bị bắt nạt, tôi đoán được là do Trương Nghị.

Đến khi tôi được chẩn đoán mắc bệnh trầm cảm nặng, bố mẹ tôi trở về định tìm Trương Nghị tính sổ.

Nhưng còn chưa kịp tìm hắn thì hung tin ập đến, tài liệu mật trong công ty bị bố của Trương Nghị tiết lộ cho đối thủ cạnh tranh.

Nhà tôi bị hãm hại đến phá sản, gia đình ba người lưu lạc ngoài đường.

Trong một đêm mưa ngập tràn, cả nhà tôi bị người ta lôi vào một con hẻm không có camera giám sát và đánh chết tươi.

Kẻ ra tay chúng tôi không hề quen biết, nhưng trước khi chết, tôi lại nhìn thấy Trương Nghị ăn mặc bảnh bao xuất hiện trước mặt: “Tôi chướng mắt nhất là cái bọn nhà giàu mấy người, có kết cục như ngày hôm nay đều là do mấy người đáng đời.”

Những kẻ làm hại gia đình tôi là những bệnh nhân tâm thần do Trương Nghị thuê, bọn chúng không những không bị trừng phạt mà còn có thể cầm tiền cao chạy xa bay.

Nhớ lại những đau đớn và không cam lòng trước khi chết, mắt tôi bất giác đỏ hoe.

Trương Nghị à, mày cứ đợi đấy.

Tao tuyệt đối sẽ không tha cho mày đâu!

***

Có lệnh của tôi, Trương Nghị chắc chắn không thể tổ chức được tiệc biệt thự.

Ngoại trừ Trương Nghị và bố mẹ hắn, những người khác trong nhà vẫn rất nghe lời, dù sao người trả lương cho họ mang họ Tô chứ không phải họ Trương.

Đến chiều, nhận được tin tức, Trương Nghị tức nổ phổi.

Tôi nhìn hắn cầm điện thoại, cả người run rẩy, cho dù đang trong giờ học, tôi vẫn có thể cảm nhận được ánh nhìn rực lửa từ phía sau lưng.

“Tô Nghiên, có phải cậu cố tình nhắm vào tôi không, cậu muốn làm cái gì?!”

“Tô Nghiên, bố cậu đã hứa đài thọ mọi chi phí cho tôi đi học, cậu muốn nuốt lời à?!”

“Tôi đã hứa với tất cả mọi người rồi, nếu cậu không đồng ý thì tự cậu đi mà nói với các bạn.”

Tin nhắn gửi tới hơn chục cái, tôi thực sự không muốn xem, trực tiếp tắt máy.