Khi Bạch Nhược Tình sơ ý làm rơi sợi dây chuyền vàng chế tác theo phương pháp cổ truyền trị giá 38.000 tệ, tôi không giúp cô ta nhặt lên.
Tôi lùi về sau nửa bước, lấy điện thoại ra chụp sợi dây chuyền dưới đất rồi gửi ảnh vào nhóm chat của cửa hàng.
【Dây chuyền tại quầy B rơi xuống đất, tôi không hề chạm vào. Đề nghị quản lý trực ca nhanh chóng có mặt để xác minh mức độ hư hỏng.】
Kiếp trước, thấy cô ta sợ đến mức mặt trắng bệch, tôi tiện tay giúp cô ta nhặt sợi dây chuyền lên, bỏ lại vào túi nhung.
Ngày hôm sau kiểm kê, khóa ẩn bị gãy.
Cô ta khóc đến mức gần như không thở nổi:
“Lúc đó em hoảng quá, là chị Nam Chi giúp em cất đi, em thật sự không biết khóa bị gãy thế nào…”
“Chị Nam Chi, em biết chị không thích nhân viên mới, nhưng chị không thể để một mình em gánh chuyện này được.”
Quản lý cửa hàng không nghe tôi giải thích, ngay tại chỗ bắt tôi bồi thường phí sửa chữa và phần giảm giá trị, còn nói tôi tự ý xử lý vàng bạc quý bị hư hỏng, vi phạm quy định nghiêm trọng.
Tôi mất tư cách thăng chức, mất tiền hoa hồng cuối tháng, còn bị mấy cửa hàng vàng trong thành phố đưa vào danh sách đen.
Tháng đó, tài khoản thanh toán tiền chạy thận của bố tôi bị thiếu phí.
Tôi đi khắp nơi vay tiền nhưng chẳng ai chịu cho vay.
Sau đó, tôi bày sạp bán đồ bạc ở chợ đêm, bị đội quản lý đô thị đuổi chạy, ngã khỏi bậc thềm rồi không bao giờ tỉnh lại nữa.
Sau khi chết, tôi mới biết lúc Bạch Nhược Tình lén đeo sợi dây chuyền ấy, cô ta đã kéo mạnh khóa ẩn, khiến vòng khóa bị nứt từ lâu.
Cô ta sợ phải bồi thường, lại muốn cướp suất thăng chức của tôi nên kéo tôi ra gánh tội thay.
Lần này, tôi sẽ khiến cô ta khuynh gia bại sản trước.
1
“Hứa Nam Chi, chị gửi tin nhắn đó vào nhóm là có ý gì?”
Bạch Nhược Tình gần như lao thẳng tới trước mặt tôi.
Trong tay cô ta vẫn siết chặt chiếc khay nhung màu đỏ, vành mắt nhanh chóng đỏ lên.
Vị khách đứng trước quầy sửng sốt.
Tôi không nhìn cô ta, ánh mắt chỉ dừng trên sợi dây chuyền vàng lấp lánh nằm dưới đất.
Phần khóa ẩn bị đè bên dưới thân dây chuyền, từ góc độ của tôi không thể nhìn rõ nó có bị biến dạng hay không.
Nhưng tôi biết nó đã hỏng rồi.
Kiếp trước, chính là chiếc khóa này.
Một vòng khóa nhỏ bé đến mức chẳng ai để ý đã hủy hoại nửa cuộc đời tôi.
Tôi giơ tay chỉ xuống đất.
“Hàng bị rơi rồi, tạm thời đừng động vào, chờ quản lý Tần đến.”
Bạch Nhược Tình cắn môi, giọng run rẩy.
“Em chỉ trượt tay một chút thôi, chị có cần phải gửi vào nhóm trước mặt cả cửa hàng như vậy không? Khách vẫn còn ở đây, sau này chị bảo em bán hàng thế nào?”
Vị khách nữ đang thử trang sức vốn định nói gì đó, nhưng vừa nghe thấy mấy chữ “quy trình xử lý hư hỏng”, lập tức tháo chiếc vòng vàng đang đeo trên tay xuống.
“Các cô cứ xử lý trước đi, tôi xem thứ khác.”
Nói xong, bà ấy đi về phía cửa.
Sắc mặt Bạch Nhược Tình càng khó coi hơn.
“Chị nhìn đi, khách hàng cũng bị chị dọa chạy rồi.”
Tôi tắt màn hình điện thoại, bình tĩnh nói:
“Khách hàng bị dọa chạy là vì sản phẩm rơi xuống đất, không phải vì tôi gửi tin nhắn vào nhóm.”
Nước mắt cô ta lập tức rơi xuống.
“Chị Nam Chi, có phải chị vẫn luôn cảm thấy em cướp mất đơn hàng của chị không? Em mới đến, không hiểu quy định, chị có thể dạy em, không cần phải nhằm vào em như vậy.”
Mấy đồng nghiệp trong cửa hàng đều nhìn sang bên này.
Bạch Nhược Tình rất hiểu cách xử lý tình huống.
Cô ta không giải thích sợi dây chuyền đã rơi xuống như thế nào.
Cô ta lập tức biến chuyện này thành “nhân viên cũ bắt nạt người mới”.
Chưa đầy hai phút sau, quản lý cửa hàng Tần Lam đi ra từ kho phía sau.
“Có chuyện gì vậy?”
Tôi lùi sang bên cạnh một bước.
“Trong lúc Bạch Nhược Tình tiếp khách thử trang sức, sợi dây chuyền trượt khỏi mép khay nhung. Tôi không hề chạm vào. Theo quy định, tôi chụp ảnh hiện trường và chờ bộ phận hậu mãi tới kiểm tra sơ bộ.”
Tần Lam nhíu mày, nhìn về phía Bạch Nhược Tình.
Bạch Nhược Tình vừa khóc vừa lắc đầu.
“Quản lý Tần, em thừa nhận nó rơi xuống từ phía em, nhưng trước đó chính chị Nam Chi đã lấy sợi dây chuyền này ra khỏi quầy B.”
Tôi quay đầu nhìn cô ta.
Cô ta cũng nhìn tôi, nước mắt còn treo trên mặt nhưng nói năng không hề chậm chạp.
“Mười phút trước, chị ấy sắp xếp lại quầy B, nói mẫu chủ lực này phải được đặt ở chính giữa. Đến lúc em tiếp khách, cũng là chị ấy đưa cho em.”
“Em không biết lúc đó khóa đã có vấn đề hay chưa.”
“Em chỉ là nhân viên mới, thật sự không nhìn ra được.”
Lời này vừa thốt ra, cả cửa hàng lập tức im lặng.
Tôi đúng là đã mở quầy B.
Nhưng tôi chỉ di chuyển vị trí của một mặt dây chuyền phúc bài bên cạnh.
Tần Lam lấy máy tính bảng ra kiểm tra hệ thống.
Lịch sử mở quầy nhanh chóng hiện lên.
10 giờ 06 phút, Hứa Nam Chi, mở quầy B.
10 giờ 13 phút, Bạch Nhược Tình, mở quầy B.
10 giờ 17 phút, xảy ra sự cố.
Tần Lam ngẩng đầu, sắc mặt trầm xuống đôi chút.
“Nam Chi, cô từng mở quầy.”
“Mở quầy không có nghĩa là tôi đã chạm vào sợi dây chuyền này.”
“Camera phía trên hôm qua đã báo hỏng, vẫn chưa được thay.” Tần Lam hạ thấp giọng. “Bây giờ không có hình ảnh từ camera trên nóc quầy. Cô là nhân viên phụ trách quầy B, nếu kiểm tra phát hiện sợi dây chuyền bị hư hỏng, cô cũng phải chịu trách nhiệm.”
Bạch Nhược Tình lập tức che miệng.
“Quản lý Tần, đừng trách chị Nam Chi, có lẽ đúng là do em không cầm chắc.”
Ngoài miệng nói đừng trách tôi.
Nhưng từng chữ đều đang đẩy trách nhiệm về phía tôi.
Tôi nhìn Tần Lam, chậm rãi nói rõ từng chữ:
“Vậy cứ làm theo quy trình.”
“Ảnh hiện trường tôi đã gửi vào nhóm. Sợi dây chuyền vẫn đang nằm dưới đất, không ai được chạm vào. Chờ bộ phận hậu mãi tới, kiểm tra hư hỏng và lập biên bản ngay trước mặt mọi người.”
Tần Lam rõ ràng không vui.
Cuối tháng phải kiểm kê, cửa hàng đang chạy doanh số, điều họ sợ nhất chính là xảy ra chuyện như thế này.
Bà ta muốn nhanh chóng ém mọi chuyện xuống.
Nhưng tôi nhất định không cho phép.
“Quản lý Tần, vàng bạc quý rơi xuống đất mà không lập biên bản thì sau này chẳng ai nói rõ được.”
Tôi vừa dứt lời, Bạch Nhược Tình đột nhiên ngồi xổm xuống như muốn nhặt sợi dây chuyền lên.
Giọng tôi lập tức lạnh đi.
“Đừng động vào.”
Tay cô ta cứng đờ giữa không trung, ngẩng đầu nhìn tôi.
“Chị Nam Chi, chị nhất định phải làm đến mức này sao?”
“Đúng, nhất định phải làm đến mức này.”
Chương 2
Người của bộ phận hậu mãi phải nửa tiếng sau mới đến.
Người tới là lão Ngô. Ông ấy đeo kính lúp, ngồi xổm bên cạnh quầy kiểm tra vài phút.
Ông dùng nhíp gắp sợi dây chuyền vào khay rồi lật đến phần khóa ẩn.
“Vòng khóa bị nứt, lá lò xo cũng bị biến dạng.”
Sắc mặt Bạch Nhược Tình lập tức trắng bệch.
“Có sửa được không?”
Lão Ngô nhìn Tần Lam.
“Sửa được, nhưng bề mặt chế tác kiểu cổ rất dễ để lại dấu vết. Đây là sản phẩm cho khách thử, giá niêm yết 308.600 tệ. Theo quy định của cửa hàng, phải tính cả phí sửa chữa và mức giảm giá trị.”
Hai chữ giảm giá trị giáng xuống, nước mắt Bạch Nhược Tình lại trào ra.
“Em bồi thường, em bồi thường là được.”
Nói xong, cô ta cúi đầu lau nước mắt.
“Em chỉ không ngờ vừa rồi rõ ràng chị Nam Chi có thể giúp em kiểm tra một chút, nhưng chị ấy thà chụp ảnh gửi vào nhóm cũng không chịu nhắc em xem chiếc khóa có bị hỏng hay không.”
“Nam Chi, vừa rồi cô đúng là có thể ổn định khách hàng trước.”
Tôi bật cười.
“Cách ổn định khách hàng là cất món hàng hỏng đi, coi như chưa có chuyện gì xảy ra sao?”
Sắc mặt Tần Lam lập tức trở nên khó coi.
“Tôi không có ý đó.”
“Vậy quản lý Tần có ý gì?”
Bạch Nhược Tình đột nhiên bật khóc thành tiếng.
“Chị Nam Chi, chị đừng cãi nhau với quản lý Tần. Tất cả đều là lỗi của em. Em ngu ngốc, em không biết bán hàng, cho dù không bồi thường nổi em cũng nhận.”
Nói đến đây, cô ta dường như nhớ ra chuyện gì đó, giọng càng nhỏ hơn.
“Chỉ là em nghe nói cuối tháng chị sẽ tham gia ứng tuyển trưởng nhóm quầy. Mấy ngày nay doanh số của em tăng rất nhanh, có phải chị sợ em ảnh hưởng đến chị không?”
Câu nói ấy giống như rắc một nắm muối vào vết thương.
Ánh mắt của mọi người trong cửa hàng lập tức thay đổi.
Tôi và Bạch Nhược Tình đều đang cạnh tranh vị trí trưởng nhóm quầy.
Nói chính xác thì ban đầu chỉ có tôi đủ tư cách.
Tôi đã làm việc tại Trang sức vàng Trừng Quang ba năm, doanh số ổn định, tỷ lệ khiếu nại bằng không, một nửa khách hàng lâu năm đều chỉ nhận tôi.
Nhưng Bạch Nhược Tình mới đến được hai tháng, dựa vào miệng lưỡi ngọt ngào và việc thu hút khách qua livestream, liên tiếp bán được mấy đơn hàng lớn.
Tuần trước, Tần Lam còn nói trong cuộc họp sáng rằng người trẻ có tinh thần xông xáo, cơ hội phải dành cho người dám cố gắng.
Tôi nhìn chằm chằm Bạch Nhược Tình.
“Cô muốn nói vì vị trí trưởng nhóm, tôi cố ý đẩy cô ra gánh trách nhiệm hư hỏng sao?”
Cô ta lập tức lắc đầu.
“Em không nói như vậy.”
Tôi cười lạnh. Đương nhiên cô ta sẽ không nói thẳng.
Một giờ chiều, Tần Lam chặn tôi lại trong kho phía sau.
“Nam Chi, trước khi chuyện này được điều tra rõ ràng, cô tạm thời đừng tiếp khách.”
Tôi nhìn tờ phân quyền bà ta đưa tới.
Trên đó viết: Tạm dừng quyền bán hàng và lập đơn, việc tiếp khách tạm thời phải được quản lý cửa hàng xét duyệt.
“Lý do?”
“Phối hợp điều tra.”
“Điều tra chuyện gì? Sợi dây chuyền không rơi từ tay tôi, tại hiện trường tôi cũng không chạm vào.”
Giọng Tần Lam rất cứng rắn.
“Cô là người phụ trách quầy B, có lịch sử mở quầy, không thể nói hoàn toàn không liên quan.”
Tôi không ký.
Tần Lam đặt mạnh bút xuống bàn.
“Không ký vẫn thi hành. Việc kiểm kê cuối tháng sắp bắt đầu, cửa hàng không thể liên tục bị chuyện này kéo chân.”
Khi trở lại khu vực phía trước, tôi phát hiện khách hàng lâu năm của mình là bà Lưu đã ngồi trước mặt Bạch Nhược Tình.
Bạch Nhược Tình đang rót nước cho bà ấy.
Nhìn thấy tôi, cô ta vội vàng đứng lên.
“Chị Nam Chi, bà Lưu nói chiều nay đang vội. Em sợ bà ấy đến đây một chuyến vô ích nên tiếp giúp chị trước.”
Bà Lưu hơi ngượng ngùng.
“Nam Chi, cô đang bận sao? Tiểu Bạch nói hôm nay cô tạm thời không được lập đơn.”
Tôi nhìn hộp trang sức bên cạnh tay Bạch Nhược Tình.
Đó là bộ vàng cưới tôi đã theo đơn suốt nửa tháng.
Tiền hoa hồng khi chốt được đơn hơn 2.000 tệ.
Bạch Nhược Tình kéo chiếc hộp về phía mình, đôi mắt ướt át.
“Chị Nam Chi, chị đừng giận. Hay là đơn này cứ tính cho chị nhé? Em sẽ nói chuyện với quản lý Tần.”
Giọng cô ta không cao không thấp, vừa đủ để mọi người xung quanh đều nghe thấy.
Có người thở dài.
“Bạch Nhược Tình cũng tốt bụng thật đấy.”
“Người mới gặp chuyện mà còn nghĩ cho cô ấy, đúng là không dễ dàng.”
Tôi không tranh giành.
Không phải vì tôi không tức giận.
Mà vì tôi đột nhiên nhớ ra một chuyện.
Từ mười giờ đến mười một giờ sáng, cửa hàng từng tổ chức một buổi livestream giới thiệu sản phẩm.
Điện thoại livestream được đặt ở bên cạnh quầy thu ngân.
Từ góc độ ấy có thể quay được gần một nửa quầy B.
Kiếp trước, sau khi bị đuổi đi, tôi từng nghe nhân viên vận hành Tiểu Tề nhắc một câu.
“Đáng tiếc, bản phát lại livestream ngày hôm đó vừa bị ghi đè. Nếu không, có lẽ đã quay được.”
Khi ấy đã quá muộn.
Bây giờ vẫn còn kịp.
Tôi cầm điện thoại lên xem giờ.
Một giờ bốn mươi sáu phút chiều.
Bản phát lại trên đám mây mặc định chỉ lưu sáu tiếng.
Tôi còn chưa đầy hai tiếng.

