Xuyên qua khe hở, tôi thấy Trần Diễm và Lục Lộ ngồi cạnh nhau, anh ta vươn cánh tay vòng ra sau tựa lên lưng ghế của Lục Lộ, nửa ôm lấy cô ta.
Tóc anh ta nhuộm màu nâu hạt dẻ bắt mắt, trên người mặc một chiếc áo phông đen Balenciaga đơn giản.
Ngũ quan tinh xảo, đôi mắt hoa đào mang theo ý cười nhạt.
Chuẩn khuôn mặt của một công tử đào hoa.
Một nam sinh để tóc gai nhọn vuốt ngược chắc là quen biết anh em với Trần Diễm, ngả ngớn nói: “Mấy ông đoán xem cô ta trông thế nào?”
Một nữ sinh khác lên tiếng: “Cô ta đến cả ảnh photoshop lố bịch còn không dám đăng, chắc là cái loại nhan sắc 2 điểm mà photoshop cũng không cứu vãn nổi ấy.”
“Tôi có thể tưởng tượng ra luôn, nói không chừng là một con xe tăng đầy dầu mỡ nặng 90 ký, mặt đầy mụn, ngoài đời không ai thèm để ý nên chỉ dám yêu qua mạng, nghe thôi đã thấy hôi rồi.”
Người đó làm vẻ mặt bóp mũi kỳ quái, rồi cười phá lên.
“Mấy người nói xem cô ta thấy chị Lộ liệu có tự ti đến chết không, loại con gái như chị Lộ chắc là hình mẫu mà cô ta nằm mơ cũng muốn trở thành nhỉ?”
Lục Lộ mím môi cười: “Mọi người đừng nói người ta như vậy, lỡ cô ấy nghe thấy thì không hay đâu?”
Một nam sinh mặc áo hoodie xám, mái tóc đen ngồi cạnh bỗng bĩu môi.
“Thật gớm ghiếc.”
Sau đó đứng dậy xách balo ngồi ra chỗ khác.
Có thể thấy, địa vị của cậu ta trong vòng tròn này không hề thấp.
Những người khác đưa mắt nhìn nhau, không ai dám nói thêm câu nào.
Trần Diễm hơi cau mày, vừa định lên tiếng.
Tôi đẩy cửa bước vào.
……
Trong chớp mắt, cả phòng học im lặng đến mức kim rơi cũng nghe thấy.
Ánh mắt của tất cả mọi người đều dồn về phía tôi, tôi thậm chí còn nghe thấy tiếng hít một hơi khí lạnh.
Cái tên tóc vuốt gai nhọn vừa chửi tôi xấu xí đang cúi đầu cắm mặt vào điện thoại.
Bạn cậu ta ngồi cạnh huých mạnh một cái:
“Vãi, nhìn kìa!”
“Cái gì—” Cậu ta mất kiên nhẫn ngẩng đầu lên, giây tiếp theo ngây người nhìn tôi, điện thoại rơi bộp xuống bàn.
Nữ sinh vừa chửi tôi là “xe tăng béo ú” bên cạnh, lúc này đang bưng cốc uống nước, kinh ngạc đến mức nước đổ lênh láng ra váy.
Nụ cười của Lục Lộ cứng đờ, rồi tắt ngấm.
Trần Diễm vốn dĩ đang lười biếng dựa vào lưng ghế, khoảnh khắc ánh mắt quét qua, cả người lập tức ngồi thẳng dậy.
“Ai đây? Có phải hoa khôi trường đó không?”
“Thật sự là lớp mình luôn, trùng hợp quá, ngoài đời còn đẹp hơn cả trong ảnh!”
“Đẹp quá đi mất…… Đây là nhan sắc đỉnh cấp sao?”
……
Tôi đi dọc lối đi xuống cuối lớp, lướt qua chỗ Trần Diễm.
Đáy mắt Lục Lộ lóe lên một tia thù địch, cô ta chỉnh lại tóc của mình.
Có thể thấy, hôm nay cô ta đã cất công trang điểm rất kỹ.
Mặc một chiếc váy ngắn ôm sát họa tiết chấm bi thắt nơ bướm, bên dưới là tất dài kết hợp giày da nhỏ.
Trông khá đáng yêu.
Nhưng xét bối cảnh là đi học, trông thực sự có phần hơi “làm lố”.
Trần Diễm theo bản năng rút cánh tay đang vắt trên lưng ghế của Lục Lộ về, mắt sáng rực lên, nói với tôi:
“Bên này còn ghế trống, em có thể ngồi đây.”
Sắc mặt Lục Lộ lập tức biến đổi.
Tôi làm ngơ anh ta, nói với cậu nam sinh mặc áo hoodie xám vừa nãy ở hàng ghế sau:
“Chào bạn, mình có thể ngồi đây được không?”
Cậu ấy ngẩn người, vành tai hơi ửng đỏ.
“Đương nhiên là được.”
Giữa sắc mặt có phần khó coi của Trần Diễm, tôi ngồi xuống cạnh cậu áo hoodie xám.
Phòng học im lặng một lúc rồi những tiếng xì xào bàn tán vang lên.
“Vốn dĩ còn thấy Lục Lộ khá xinh, kết quả đứng trước nhan sắc đỉnh cấp thật sự, cô ta ráng lắm cũng chỉ tính là em gái thôi.”
“Cô ta chủ yếu dựa vào cách ăn diện thôi, bà xem trang điểm đậm chưa kìa, hoa khôi người ta có trang điểm đâu, mặc mỗi cái áo phông mà đã ăn đứt cô ta rồi.”
“Đừng nói nữa, cẩn thận cô ta nghe thấy!”
Bàn tay đặt trên bàn của Lục Lộ nắm chặt lại.
Có người đột nhiên hỏi:
“Đúng rồi, Lâm Dư đâu? Sao cô ấy không đến.”
Người khác cười nhạo: “Ngại không dám đến chứ sao, loại xấu xí cũng biết mình không dám gặp quang chết mà.”
“Ê, cô giáo đến rồi!—”
Giây tiếp theo, cô giáo từ cửa bước vào.
Sau vài câu giới thiệu đơn giản, cô bỗng nói:
“Mọi người đến đông đủ rồi nhỉ, bây giờ chúng ta điểm danh trước nhé.”
“Diệp Văn Văn.”
“Có.”
“Lưu Cường Chí.”
“Có.”
……
“Trần Diễm.”
“Có.”
……
“Lục Lộ.”
“Có.”
“Lâm Dư.”
Tất cả mọi người đều ngẩng đầu lên, muốn hóng chuyện cười này.
Tôi giơ tay lên:
“Có.”
Ánh mắt của tất cả mọi người “xoạch” một cái đều dồn về phía tôi.
Đồng tử Trần Diễm co rụt lại:
“Lâm Dư?!”
Mấy tên bạn bên cạnh anh ta cũng vỡ òa.
“Cô giáo vừa gọi cô ấy là gì, tao không nghe nhầm chứ, Lâm Dư?!”
“Không thể nào, chẳng phải nói Lâm Dư là con nhỏ ma chê quỷ hờn sao?”
“Đúng vậy, anh Trần vì cô ta xấu nên mới chia tay mà, đệch mợ thế này chẳng phải nhặt hạt vừng ném quả dưa hấu à?!”
Ánh mắt mọi người liên tục đảo qua đảo lại giữa anh ta và tôi.
Mang đậm tính chất hóng hớt.
……
Trần Diễm cứng đờ tại chỗ, sắc mặt biến hóa liên tục, như nuốt phải ruồi.
Bên cạnh anh ta, Lục Lộ cắn chặt môi.
……
Một tiết học trôi qua giữa những lời bàn tán của mọi người.

