Đêm trước ngày xuất giá, nữ nhi tự tay cắt đứt mái tóc xanh.
Ánh mắt nàng đầy căm ghét, lớn tiếng quát ta:
“Người ép con gả cho công tử Tiêu gia, tất cả đều chỉ vì việc làm ăn của người, người căn bản không hiểu con!”
“Chu lang tuy thanh bần, nhưng chàng có khí tiết, chàng không chê con cả người nồng nặc mùi tiền! Con thà xuống tóc làm ni cô, cũng tuyệt đối không để người được như ý!”
Nhìn tóc đứt rơi đầy đất, ta chỉ cảm thấy trước mắt tối sầm.
Thân thể tóc da đều nhận từ phụ mẫu.
Nữ nhi ruột thịt được ta một lòng nuôi nấng khôn lớn, vậy mà vì một tên thư sinh nghèo kiết xác lừa lấy trang sức của nàng để đi uống rượu hoa, lại quay mũi dao đâm về phía mẫu thân ruột thịt.
Dưới ánh mắt ngập tràn căm hận của nữ nhi, ta lạnh lùng mở miệng:
“Muốn gả vào Chu gia, đúng không? Ta thành toàn cho con.”
“Nhưng sau khi xuất giá, tình nghĩa mẫu nữ giữa con và ta từ đây đoạn tuyệt.”
1
Thấy ta chịu nhượng bộ, nữ nhi lập tức hưng phấn đứng bật dậy.
“Người nói thật sao? Con thật sự có thể gả cho Chu lang rồi ư?”
Trong khoảnh khắc ấy, chút tủi thân và chua xót trong lòng ta cuối cùng đều hóa thành mệt mỏi.
Ta và phu quân cùng nhau gây dựng nên cơ nghiệp lớn như ngày hôm nay, đứng vững gót chân tại Tô Châu, chỉ một lòng muốn cho nữ nhi một tương lai tốt đẹp hơn.
Ta chọn đại công tử Tiêu gia, là bởi hắn có tính tình thuần hậu, rất thích hợp với nữ nhi.
Gia thế nhà hắn đơn giản, trong sạch, nhiều đời hành nghề y, lại có cha nương chúng ta nâng đỡ.
Sau này nữ nhi tuyệt đối sẽ không phải chịu khổ.
Nhưng kể từ khi tên thư sinh Chu Duy xuất hiện, mọi chuyện đều thay đổi.
Nửa năm trước, nữ nhi tới tham dự thi hội, nghe Chu Duy ngâm mấy câu thơ chua thì vừa gặp đã đem lòng yêu tên thư sinh nghèo ấy.
Tỳ nữ nói rằng, khi Chu Duy nhìn thấy nữ nhi đeo đầy châu ngọc, hai mắt hắn nhìn đến ngây dại.
Nhưng rơi vào trong mắt nữ nhi, lại biến thành hắn đối với nàng “vừa gặp đã thương, gặp lại càng thêm say đắm”.
Vì Chu Duy, nàng ngày đêm thêu túi thơm, từ chối theo ta học cách làm ăn và xem sổ sách.
Không chỉ như vậy, tất cả trang sức ta ban cho nàng đều bị nàng mang đi tặng Chu Duy.
Ngoài miệng Chu Duy nói những lời dễ nghe, nào là đa tạ nữ nhi giúp đỡ hắn hoàn thành việc học, nhưng trên thực tế, lần nào hắn cũng mang trang sức đi đổi lấy tiền uống rượu hoa.
Ta đem những chuyện điều tra được nói cho nữ nhi biết, nhưng nàng căn bản không tin, còn nói ta tâm cơ thâm trầm, cố ý tìm người dụ dỗ Chu Duy.
Nàng kiên quyết muốn từ hôn với Tiêu gia, gả vào Chu gia.
Ta không còn cách nào khác, chỉ có thể nhốt nàng suốt một tháng, ngày ngày khuyên giải, nói chuyện với nàng.
Nàng đã chịu nhượng bộ, bắt đầu thêu giá y.
Ta còn tưởng nàng đã nghĩ thông suốt, không ngờ nàng lại chờ ta ở đây.
Giờ khắc này, nhìn nữ nhi vẫn chấp mê bất ngộ, ta không còn chút nuông chiều và yêu thương như ngày trước.
“Phải, tùy con.”
Đôi mắt nữ nhi sáng lên, vội vàng nói với tỳ nữ phía sau:
“Mau chải đầu trang điểm cho ta, nếu không sẽ không còn đẹp nữa. Ta còn phải đi báo tin vui này cho Chu lang!”
Mà sống lưng ta dường như cũng cong xuống thêm một chút ngay trong khoảnh khắc ấy.
Ta quay người bước ra khỏi phòng, vừa khéo gặp phu quân đang vội vàng chạy tới.
Chàng đã nghe nói chuyện vừa xảy ra.
Khi bốn mắt nhìn nhau, cả hai chúng ta đều không nói gì.
Thật lâu sau, ta mới cất tiếng:
“Phu quân, chúng ta sinh thêm một đứa nữa đi.”
Phu quân siết chặt tay ta, giọng nói có phần khàn đặc.
“Được.”
Nữ nhi này, chúng ta không cần nữa.
Ngay trong đêm ấy, nữ nhi chạy khỏi phủ, cả đêm không về.
2
Sáng hôm sau, bên ngoài lất phất mưa phùn.
Ta ngồi trên ghế thái sư trong tiền sảnh, bên tay đặt một chén trà đã nguội lạnh từ lâu.
Quản gia Lý thúc cầm một xấp sổ sách dày bước vào, sắc mặt khó xử.
“Phu nhân, đây là danh sách hồi môn trước kia đã chuẩn bị cho tiểu thư, gồm ba cửa hiệu đắc địa ở phía đông thành, năm trăm mẫu ruộng tốt ngoài thành, sáu mươi sáu gánh gia cụ bằng gỗ tử đàn và một vạn lượng vàng bạc thật. Nay tiểu thư muốn gả vào Chu gia, hồi môn vẫn chuẩn bị theo danh sách này sao?”
Ta nhận lấy xấp danh sách dày cộp.
Đây là tâm huyết mà ta và phu quân Thẩm Bỉnh Văn đã dành dụm từng khoản trong suốt mười tám năm qua.
Kể từ khi nàng tròn tháng, ta đã bắt đầu tính toán cho nàng.
Chỉ sợ sau khi rời khỏi sự che chở của Thẩm gia, nàng sẽ phải chịu dù chỉ một chút ấm ức.
Nhưng nàng chê ta cả người nồng nặc mùi tiền, chê những thứ này dơ bẩn.
“Không để lại cho nàng một món nào.”
Lý thúc mở to mắt, kinh ngạc thốt lên:
“Phu nhân, nếu tiểu thư tay trắng gả sang đó, ở nhà chồng làm sao có thể ngẩng đầu?”
“Nàng theo đuổi khí tiết thanh bần, coi tiền tài như phân đất. Nếu ta cho nàng tiền, chẳng phải sẽ làm nhục phẩm cách cao quý của nàng hay sao?”
“Tới kho lấy hai bộ hồng y vải thô dành cho nha hoàn, gói thành một tay nải nhỏ. Đó chính là toàn bộ hồi môn của nàng.”
Lý thúc còn định mở miệng khuyên nhủ, Thẩm Bỉnh Văn đã từ phòng trong bước ra.
Sắc mặt chàng lạnh lùng, trực tiếp dập tắt ý định của Lý thúc.
“Cứ làm theo lời phu nhân. Thẩm Tri Ý đã muốn giữ khí tiết, Thẩm gia tuyệt đối sẽ không làm chướng mắt nàng. Ngoài ra, chuẩn bị một phần hậu lễ, ta sẽ đích thân tới Tiêu gia mang roi nhận tội.”
Nửa canh giờ sau, Thẩm Tri Ý cả đêm không về cuối cùng cũng bước qua đại môn.
Tóc nàng rối loạn, nhưng trên mặt lại tràn ngập vẻ vui mừng không thể kìm nén.
Vừa vào cửa, nàng thậm chí còn không nhìn chúng ta lấy một lần, trực tiếp sai bảo nha hoàn phía sau:
“Tới lấy toàn bộ hộp trang sức của ta, còn phải kiểm kê vải vóc trong kho. Mẫu thân của Chu lang thích Tô tú, ta phải mang mấy xấp sang hiếu kính bà bà.”
Trong đại sảnh tĩnh lặng như chết.
Đám nha hoàn cúi đầu, không một ai dám nhúc nhích nửa bước.
Thẩm Tri Ý nhíu mày, quay đầu nhìn ta.
“Nương, người còn đứng ngây ra đó làm gì? Hôm qua chính người đã đồng ý cho con gả cho Chu lang, chẳng lẽ người định nuốt lời?”
Ta nâng chén trà lạnh lên nhấp một ngụm, ánh mắt bình thản lướt qua nàng.
“Ta đương nhiên sẽ không nuốt lời, nhưng có mấy lời, ta phải nói rõ với con ngay trước mặt.”
“Thẩm Tri Ý, hôm qua ta đã nói, nếu con muốn gả vào Chu gia, sau khi xuất giá, tình nghĩa mẫu nữ giữa con và ta sẽ đoạn tuyệt. Lời ấy con còn nhớ chứ?”
Thẩm Tri Ý không chút do dự ngẩng cao cằm.
“Nhớ! Trong mắt hai người chỉ có việc làm ăn và tính toán, căn bản không hiểu thế nào là chân tình. Con đã sớm không muốn ở lại trong ngôi nhà lạnh lẽo này nữa!”
“Được.”
Ta đứng dậy, đập tờ danh sách hồi môn xuống bàn.
“Đã muốn đoạn tuyệt quan hệ, vậy thì một cọng cỏ, một nhành cây của Thẩm gia, con cũng không xứng mang đi.”
“Người đâu, tháo hết châu ngọc trên đầu và trên tay đại tiểu thư xuống, thay cho nàng y phục vải thô, lập tức đưa tới Chu gia.”
Thẩm Tri Ý ngây người, sau đó sắc mặt đại biến.
“Người điên rồi sao? Con đi thành thân đấy! Người đến hồi môn cũng không chuẩn bị cho con ư?”
“Chẳng phải con nói Chu Duy coi trọng con người của con, chứ không phải tiền của con sao?”
Ta bước tới trước mặt nàng, ánh mắt sắc bén.
“Đã là chân ái, hà tất phải để tâm tới những vật ngoài thân này? Mang theo tay nải quần áo ấy, cút khỏi Thẩm gia!”
Mấy bà tử làm việc nặng lập tức tiến lên, không chút lưu tình tháo sạch trâm vàng trên đầu và vòng ngọc trên cổ tay nàng.
Thẩm Tri Ý liều mạng giãy giụa, nhưng hoàn toàn vô dụng.
Cuối cùng, trên người nàng chỉ còn một bộ hồng y vải thô kém chất lượng, trong tay ôm một tay nải nhỏ lép xẹp, bị mấy bà tử trực tiếp đẩy ra ngoài đại môn Thẩm phủ.
“Tô Ngọc Nương! Người quá ác độc! Người căn bản không xứng làm mẫu thân!”
Nàng đứng ngoài cửa la hét ầm ĩ.
Ta chỉ trầm giọng sai Lý thúc đóng cánh đại môn son đỏ lại.
3
Chu gia nằm trong ngõ thứ ba tại Nam Thành, nơi hẻo lánh nhất Tô Châu.
Tiểu tư được ta phái đi dò la tin tức đã trở về.
Khi Thẩm Tri Ý được đưa tới trước cửa Chu gia, Chu Duy đang mặc một bộ hỉ phục không vừa người, mặt mày hớn hở chờ đón đoàn hồi môn kéo dài mười dặm.
Kết quả hắn chỉ chờ được một cỗ kiệu rách nghèo nàn và một Thẩm Tri Ý mặc y phục vải thô, ngay cả một món trang sức cũng không có.
Sắc mặt Chu Duy lập tức sa sầm.
Ngay cả nghi thức bái đường còn chưa hoàn thành, hắn đã nhét nàng vào căn phòng rách gió lùa tứ phía.
Nghe xong tin tức, ta chỉ nhàn nhạt đáp một tiếng rồi tiếp tục chuyên tâm xem sổ sách trước mặt.
Thẩm Bỉnh Văn từ bên ngoài trở về, ngồi xuống bên cạnh ta.
“Bên Tiêu gia, ta đã tới nhận lỗi. Ta nhường ra ba phần việc buôn bán dược liệu ở phía nam thành, xem như giữ được thể diện cho hai nhà. Tiêu công tử cũng là người thấu tình đạt lý, không trách cứ thêm.”
Ta khép sổ sách lại.
“Ba phần việc làm ăn này, ta sẽ kiếm lại từ nơi khác. Còn Thẩm Tri Ý, cứ coi như lương thực suốt mười tám năm qua đã đem cho chó ăn.”
Sáng sớm ba ngày sau.
Vòng đồng ngoài đại môn bị người đập đến rung trời.
Lý thúc vội vàng chạy tới bẩm báo.
“Lão gia, phu nhân, tiểu thư… Không, Thẩm Tri Ý dẫn Chu Duy trở về, nói hôm nay tới lại mặt!”
Ta đến mí mắt cũng không nâng lên.
“Không gặp. Nói với bọn họ, Thẩm gia không có nữ nhi, sau này cũng không cho phép bọn họ bước vào Thẩm gia nửa bước.”
Lý thúc vừa quay người, bên ngoài đại môn đã vang lên tiếng Thẩm Tri Ý gào gọi.
“Nương! Người mở cửa đi! Con là Tri Ý đây!”
Ta đặt bút lông xuống, đứng dậy đi ra đại viện, cách bức tường và cánh cửa cao lớn, giọng nói lạnh lùng vang lên:
“Tô Ngọc Nương ta chỉ có một quy củ, đó là nói lời giữ lời! Đoạn thân chính là đoạn thân. Nếu các ngươi tới đòi tiền thì mau cút đi. Nếu tới tận hiếu thì không cần, ta thấy ghê tởm!”
Bên ngoài im lặng trong thoáng chốc.
Ngay sau đó là giọng nói giả tạo của Chu Duy.
“Nhạc mẫu đại nhân xin bớt giận! Tiểu tế biết sai rồi, Tri Ý tuổi còn nhỏ nên không hiểu chuyện, đã mạo phạm người. Hôm nay lại mặt, tiểu tế đặc biệt chuẩn bị chút lễ mọn, mong nhạc mẫu đại nhân mở cửa.”
Ta cười lạnh.
“Đừng gọi ta là nhạc mẫu, ta không trèo cao nổi một vị tài tử có khí tiết như ngươi.”
“Nghe nói ngươi thường xuyên cầm trang sức của nữ nhân đi uống rượu hoa, chắc hẳn chút lễ mọn hôm nay cũng là do đem mấy bộ y phục cuối cùng của Thẩm Tri Ý đi cầm đổi lấy phải không?”
Bên ngoài vang lên tiếng thở nặng nề vì tức giận của Chu Duy.
Thẩm Tri Ý lập tức bênh vực hắn.
“Người nói hươu nói vượn gì vậy! Chu lang căn bản không dùng trang sức của con đi uống rượu! Chàng chỉ đi kết giao với văn nhân nhã sĩ!”
“Tô Ngọc Nương, người không cho con hồi môn thì thôi, hôm nay con lại mặt mà người đến cửa cũng không mở. Người chính là không muốn nhìn thấy con sống tốt!”
Ta đứng trong cửa, giọng nói bình thản đến cực điểm.
“Đúng, ta không muốn nhìn thấy. Vì vậy các ngươi mau đi đi, đừng làm bẩn đá xanh trước cửa Thẩm gia ta.”
“Lý thúc, báo quan. Cứ nói có đám lưu manh nhàn rỗi tới trước cửa gây chuyện.”
Lời vừa dứt, ngoài cửa lập tức vang lên tiếng bước chân hoảng loạn của Chu Duy.
Loại thư sinh tự cho mình thanh cao như hắn sợ nhất là gặp quan, hắn vừa kéo vừa lôi Thẩm Tri Ý rời đi.
Cách một bức tường, ta vẫn có thể nghe thấy tiếng nguyền rủa không cam lòng của Thẩm Tri Ý.
Ta quay người trở lại thư phòng.

