Thẩm Bỉnh Văn đứng dưới mái hiên, đưa cho ta một chiếc khăn.

Ta nhận khăn lau tay, tựa như vừa rồi chỉ phủi đi một con ruồi đáng ghét.

“Kể từ hôm nay, truyền lời tới tất cả cửa hiệu của Thẩm gia trong thành.”

Ta nhìn Lý thúc, nói rõ từng chữ:

“Nếu Thẩm Tri Ý hoặc Chu Duy tới vay tiền, mua chịu hay cầm đồ, tất cả đều dùng gậy đánh đuổi. Kẻ nào dám âm thầm cứu tế nàng dù chỉ một đồng, lập tức đuổi khỏi Thẩm gia, tuyệt đối không dung tha.”

Thẩm Tri Ý đã lựa chọn Chu Duy, vứt bỏ phụ mẫu.

Vậy thì ta sẽ để nàng tận mắt nhìn xem, không còn sự che chở của phụ mẫu, sương gió trên đời sẽ rét buốt đến nhường nào!

4

Thời gian trôi qua cực nhanh, chớp mắt đã nửa năm.

Trong nửa năm này, ta và Thẩm Bỉnh Văn không nhắc tới Thẩm Tri Ý thêm một chữ nào.

Chúng ta dồn toàn bộ tâm sức vào việc làm ăn.

Một ngày nửa năm sau, ta ra phố tuần tra và kiểm tra sổ sách.

Xe ngựa dừng trước cửa Trần Ký Tú Trang lớn nhất phố Nam.

Ta vừa vén rèm lên đã nghe thấy một trận cãi vã chói tai.

“Đường kim mũi chỉ thô vụng như thế này, mũi thêu rối tung rối mù, có trả thêm tiền thì tú trang chúng ta cũng không lấy. Mau đi đi, đừng cản trở chúng ta làm ăn!”

Chưởng quỹ mất kiên nhẫn ném mấy chiếc khăn tay xuống đất.

Một phụ nhân mặc váy vải thô ngồi xổm dưới đất, cuống quýt nhặt những chiếc khăn ấy lên.

Nàng ngẩng đầu, để lộ một gương mặt vàng vọt, tiều tụy.

Là Thẩm Tri Ý.

Hai má vốn đầy đặn nay đã hóp sâu, hốc mắt lõm xuống, không còn chút kiêu căng cao ngạo của nửa năm trước.

Thẩm Tri Ý siết chặt khăn tay, giọng nói bén nhọn:

“Ngươi nói bậy! Túi thơm ta thêu trước kia, biết bao phu nhân trong thành Tô Châu đều từng khen ngợi. Họ nói tay nghề của ta đến tú nương giỏi nhất cũng không sánh bằng, sao có thể không ai muốn!”

Chưởng quỹ bật cười khinh miệt, vẻ mặt tràn đầy coi thường.

“Đó là vì trước kia ngươi là đại tiểu thư Thẩm gia. Những phu nhân ấy khen ngươi là vì nể mặt Thẩm gia! Hiện giờ ngươi là thứ gì, còn dám tới đây làm bộ làm tịch!”

Thẩm Tri Ý bị mắng đến mặt đỏ bừng, cả người run rẩy.

Nàng vừa quay đầu, đúng lúc nhìn thấy ta được nha hoàn dìu xuống xe ngựa.

Đôi mắt nàng lập tức sáng lên, sau đó lại bị oán độc nồng đậm thay thế.

Nàng định xông tới, nhưng bị hộ viện của ta ngăn lại cách ba bước.

“Nương! Có phải là người không? Có phải người đã ra lệnh cho tất cả tú trang ở Tô Châu không được nhận đồ của con?”

Thẩm Tri Ý lớn tiếng chất vấn.

Ta phất tay cho hộ viện lui xuống, bình tĩnh nhìn nàng.

“Tô Ngọc Nương ta làm ăn từ trước đến nay luôn quang minh lỗi lạc. Ta quả thật đã hạ lệnh cho cửa hiệu Thẩm gia không được cứu tế ngươi, nhưng cửa hiệu của người khác, ta không quản được.”

“Người ta không nhận đồ của ngươi, đơn giản là vì ngươi là một kẻ vô dụng.”

Ta nhìn mấy chiếc khăn có đường kim mũi chỉ hỗn loạn trong tay nàng, giọng nói không chút dao động.

“Trước kia ngươi không học không nghề, ba ngày đánh cá hai ngày phơi lưới, nữ công chỉ miễn cưỡng coi được. Những phu nhân ấy khen ngợi ngươi, chẳng qua vì ngươi là nữ nhi của ta.”

“Rời khỏi Thẩm gia, không còn thân phận đại tiểu thư Thẩm gia, ngươi chỉ có thể hiện nguyên hình.”

Hốc mắt Thẩm Tri Ý đỏ bừng, nhìn ta chằm chằm.

“Người đừng vội đắc ý! Chu lang sắp tham gia kỳ thi Hương rồi! Chàng rất có lòng tin, lần này nhất định có thể đỗ cử nhân!”

“Nếu kịp khoa xuân vi năm sau, chàng sẽ là trạng nguyên, còn ta chính là trạng nguyên phu nhân!”

“Đến lúc đó, hạng thương nhân thấp hèn như Thẩm gia các người có tới cầu xin, ta cũng không gặp!”

Nàng nghiến chặt răng, ngẩng đầu, cố gắng tìm lại chút tự tôn cuối cùng.

“Hơn nữa, ta chính là huyết mạch duy nhất của hai người. Tiền bạc của Thẩm gia cuối cùng nhất định đều là của ta. Chẳng lẽ hai người còn muốn mang hết tiền vào quan tài hay sao!”

Đây là chỗ dựa cuối cùng của nàng.

Nàng tin chắc ta và Thẩm Bỉnh Văn chỉ có một mình nàng, sự tuyệt tình hiện giờ chẳng qua là muốn ép nàng nhận sai.

Nàng tin chắc chúng ta sẽ già đi, sẽ cầu xin nàng trở về kế thừa gia nghiệp.

Nhìn dáng vẻ đắc ý của nàng, trong dạ dày ta đột nhiên dâng lên một trận cuộn trào.

Ta ôm ngực, khom người nôn khan một tiếng.

Thẩm Bỉnh Văn vừa tuần tra ngân lâu bên cạnh xong, nhìn thấy vậy thì sắc mặt đại biến, bước nhanh tới đỡ lấy ta.

“Ngọc Nương, nàng làm sao vậy? Có chỗ nào không khỏe sao?”

Giọng chàng gấp gáp, trực tiếp lớn tiếng sai nha hoàn đi mời đại phu gần đó.

Đại phu vội vàng chạy tới, đặt hai ngón tay lên cổ tay ta.

Một lát sau, đại phu cười ha hả chúc mừng chúng ta.

“Chúc mừng Thẩm lão gia! Chúc mừng Tô phu nhân! Đây là hỉ mạch!”

“Hơn nữa mạch tượng mạnh khỏe, tựa song châu lăn trên mâm, rất có thể là dấu hiệu song thai!”

Xung quanh lập tức im phăng phắc.

Thẩm Bỉnh Văn ngây người, sau đó đột ngột ôm ta vào lòng, hốc mắt đỏ lên.

Ta tựa trong lòng chàng, thở ra một hơi thật dài.

Còn Thẩm Tri Ý đứng cách ba bước, sắc mặt lập tức trắng bệch như giấy.

Nàng mở to mắt, nhìn chằm chằm bụng ta, bước chân loạng choạng lùi về phía sau.

5

“Không thể nào, tuyệt đối không thể nào!”