Mẹ tôi mất rồi.

4 giờ rưỡi sáng, bà ngã gục bên cạnh chiếc xe vệ sinh môi trường. Nhồi máu cơ tim.

Trong túi bà có ba tờ giấy nợ, tổng cộng 97.000 tệ.

Tất cả đều là nợ của bố tôi.

Bố tôi “chết đuối” bảy năm trước, không tìm thấy xác.

Mẹ tôi đã thay ông trả nợ suốt bảy năm. Ban ngày quét đường, ban đêm dán hộp giấy.

Bà nói nợ người ta mà không trả, ông ở dưới suối vàng không yên lòng.

Lo xong tang lễ, tôi cầm chứng minh thư của bố đi xóa hộ khẩu.

Nhân viên ở cửa sổ tra cứu một hồi lâu rồi ngẩng lên nhìn tôi: “Chứng minh thư này, hai năm trước có lịch sử sử dụng tại Côn Minh.”

Tôi lần theo dấu vết đó.

Tra ra một công ty vật liệu xây dựng, doanh thu năm 8 triệu tệ.

Pháp nhân — Khương Đức Thắng. Tên của bố tôi.

Mẹ tôi ôm ba tờ giấy nợ 97.000 tệ mà chết lúc 4 giờ rưỡi sáng.

Còn ông ta ở Côn Minh, một năm kiếm 8 triệu tệ.

Tôi gửi cho cô một tin nhắn: “Cô ơi, cô lau sạch di ảnh của mẹ giúp cháu, cháu đi dẫn một người về để quỳ lạy mẹ.”

01

“Cô, cháu đến Côn Minh rồi.”

“Con cứ từ từ, đừng vội.”

“Không vội. Cháu có thừa thời gian. Ông ta chẳng phải cũng có thừa thời gian sao? Đã bảy năm rồi.”

Đầu dây bên kia im lặng một lúc, giọng cô khản đặc.

Đồng Đồng, tiền hậu sự của mẹ con cô tạm ứng trước, con đừng lo lắng bên này—”

“Cô.”

“Ơi?”

“Cô cứ giúp cháu lau sạch di ảnh là được. Những việc khác không cần quản.”

Cúp điện thoại.

Ra khỏi ga tàu, ánh nắng đổ ập xuống khiến tôi chói mắt không mở ra được.

Côn Minh. Thành phố mùa xuân. Khắp nơi là hoa, khắp nơi là những nụ cười.

Tôi xách một chiếc túi du lịch màu đen, bên trong là quần áo thay trong ba ngày, một túi hồ sơ. Trong túi hồ sơ là giấy chứng tử của mẹ, bản sao ba tờ giấy nợ, và một tấm ảnh thẻ một inch của bố chụp từ mười bảy năm trước.

Thông tin công nghiệp tôi đã tra sáu lần trên tàu.

Công ty TNHH Vật liệu Xây dựng Đỉnh Thịnh. Vốn điều lệ 5 triệu tệ, thành lập năm năm trước. Người đại diện pháp luật: Khương Đức Thắng.

Địa chỉ ở tầng 14 của một tòa nhà văn phòng tại Khu Công nghệ cao.

Tôi ngồi xe buýt 40 phút. Xuống xe, tôi đứng đối diện tòa nhà, ngước nhìn lên.

Bức tường kính sáng choang đến mức nhức mắt.

Phía sau cửa sổ tầng 14 vẫn đang sáng đèn.

Tôi không lên đó mà ngồi xổm trước cửa một tiệm trà sữa đối diện, gọi một ly nước chanh rẻ nhất. Đợi.

Đợi suốt ba tiếng đồng hồ.

Hai giờ chiều, một chiếc Audi A6 màu đen chạy ra từ hầm gửi xe.

Tôi chụp lại biển số xe.

Chiếc xe vòng qua ngã tư rồi dừng bên lề đường, cửa ghế lái mở ra.

Một người đàn ông bước xuống.

Vest xanh đậm, nếp quần được là thẳng tắp, giày da bóng loáng, tóc chải chuốt không một sợi thừa. Trên cổ tay là một chiếc đồng hồ phản quang.

Ông ta lấy điện thoại ra nghe máy, hơi nghiêng người, mỉm cười.

Hàm răng trắng đến mức chói mắt.

Lần cuối cùng tôi gặp ông ta là năm tôi mười một tuổi. Khi đó ông mặc một chiếc áo khoác xám sờn cũ, ngồi xổm trên bờ đê hút loại thuốc lá Hồng Mai 3 tệ rưỡi một bao.

Ông nói với mẹ tôi rằng, hãy ráng chịu đựng một thời gian, ngày mai sẽ tốt hơn.

Ngày hôm sau ông đi câu cá bên sông, chỉ để lại giày và cần câu trên bờ, còn người thì biến mất.

Tìm kiếm suốt ba ngày không thấy xác.

Người trong làng nói nước sông chảy xiết, cuốn trôi rồi.

Mẹ tôi quỳ trên bãi sông suốt một đêm. Ngày hôm sau bà gượng dậy, đến công ty vệ sinh môi trường báo danh làm việc.

Giờ đây, ông ta đứng dưới ánh nắng của Côn Minh, cổ áo cài một chiếc kim ghim bạc, ngón tay kẹp chìa khóa xe lắc qua lắc lại khi nghe điện thoại.

Nghe xong, ông ta lên xe, chiếc xe rẽ vào một con đường có dải cây xanh rậm rạp.

Tôi ghi nhớ hướng đi.

Điện thoại rung, tin nhắn WeChat của cô.

Một tấm ảnh.

Di ảnh của mẹ tôi. Ảnh đen trắng, cắt từ ảnh thẻ. Bà mặc chiếc áo sơ mi hoa nhí đã mặc mười mấy năm, tóc buộc bằng một chiếc dây chun đen, hai bên thái dương đã bạc trắng.

“Lau sạch rồi. Con xem đi.”

Tôi nhìn chằm chằm tấm ảnh rất lâu.

Mẹ tôi mất năm 53 tuổi, nhưng trong ảnh trông như 70.

Một tin nhắn khác gửi đến: Đồng Đồng, con đã tìm thấy gì chưa?”

“Tìm thấy rồi.”

“Trông thế nào?”

“Đi Audi, mặc vest, răng rất trắng.”

Phía bên kia im lặng hồi lâu mới trả lời.

“Lúc mẹ con đi, răng cửa bị mẻ mất một nửa, mãi không có tiền trám.”

“Cháu biết.”

“Con định làm gì?”

“Trước tiên để cháu xem ông ta sống ở đâu.”

Sáng hôm sau tôi lại ngồi xổm đối diện tòa nhà văn phòng. Lần này không mua nước chanh, tôi nhét hai cái bánh màn thầu trong túi.

Chiều hôm đó ông ta lại ra ngoài, cùng chiếc xe đó, cùng hướng đi đó.

Tôi bắt xe taxi đi theo.

Xe chạy 20 phút rồi rẽ vào một khu dân cư có cổng bảo vệ.

Biển tên ở cổng ghi bốn chữ: Yên Viên Điện Trì.

Tôi đi dạo một vòng quanh khu nhà. Bên trong tường bao có thể thấy những căn biệt thự đơn lập, có thảm cỏ, có gara.

Tôi tra giá trung bình, 18.000 tệ một mét vuông.

Mẹ tôi dán một cái hộp giấy được 3 xu.

Tôi đứng ngoài bức tường bao, áp điện thoại vào tai.

“Cô.”

“Ơi?”

“Ông ta ở biệt thự.”

“…”

“Biệt thự bên bờ hồ Điện Trì. Loại có sân vườn.”

Cô không lên tiếng. Hơi thở nặng nề, như thể đang cố cắn chặt điều gì đó.

“Cô, cô đừng khóc.”

“Cô không khóc. Cô đang nghĩ về những vết nứt nẻ do lạnh trên tay mẹ con lúc quét đường mùa đông.”

“Cháu cũng đang nghĩ về điều đó.”

Đồng Đồng, con mang đủ tiền chưa?”

“Đủ rồi.”

“Nếu không đủ cô chuyển cho.”

“Cô, cháu nói là đủ rồi. Những gì ông ta có mà mẹ cháu không có, cháu đều nhớ kỹ.”

02

“Đứa trẻ nhà ai thế?”

Tài xế taxi nhìn theo hướng mắt tôi về phía cổng khu dân cư.

“Nhà người ta chứ ai, khu này toàn người giàu ở.”

Tôi không đáp.

Trên vỉa hè trước cổng khu nhà, hai đứa trẻ đang chơi xe trượt. Đứa lớn là con trai, khoảng bảy tám tuổi; đứa nhỏ là con gái, bốn năm tuổi, buộc hai bím tóc nhỏ, cưỡi trên một chiếc xe thăng bằng màu hồng.

Một người phụ nữ cúi xuống buộc dây giày cho cô con gái.

Khoảng hơn ba mươi tuổi, tóc uốn xoăn, mặc váy liền màu trắng, trên cổ đeo một sợi dây chuyền vàng lấp lánh dưới nắng.

Tôi nhìn chằm chằm sợi dây chuyền đó.

Bằng vàng. Sợi dây không dày nhưng mặt dây chuyền khá lớn, hình tròn, rìa có những hoa văn nhỏ tinh xảo.

Tôi biết mặt dây chuyền đó.

Đó là của hồi môn của mẹ tôi.

Bà ngoại đã chắt chiu suốt bốn năm để đặt làm ở tiệm vàng trong trấn, hoa văn là hình hoa sen. Bà ngoại nói hoa sen mang lại bình an.

Khi mẹ tôi lấy chồng, đó là món đồ giá trị duy nhất bà có. Sau này nhà nghèo, bố tôi nhiều lần đòi đem đi cầm, nhưng mẹ tôi chết sống không chịu.

Bà nói đó là kỷ vật bà ngoại để lại.

Khi bố tôi “chết”, sợi dây chuyền đó đã biến mất. Mẹ tôi lục tung mọi ngóc ngách trong nhà, bảo rằng có lẽ đã rơi xuống sông.

Giờ đây nó treo trên cổ một người phụ nữ khác, lấp lánh dưới ánh mặt trời của Côn Minh.

“Bác tài, cho cháu xuống xe.”

Tôi ngồi trong một cửa hàng tiện lợi đối diện khu nhà suốt một buổi chiều.

Người phụ nữ đó dẫn hai đứa trẻ ra ra vào vào. Bảo vệ cổng chào cô ấy, gọi là bà Tô.

Đến chập tối, chiếc Audi màu đen quay về.

Xe dừng ở cổng, bố tôi bước xuống từ ghế lái.

Đứa con gái chạy đến ôm chầm lấy chân ông.

“Bố ơi!”

Ông cúi xuống bế con bé lên, nhấc bổng quá đầu, cười rất lớn.