“Nó lấy tiền Chiếu Xuyên mua hàng hiệu?”
“Không phải.”
“Nó yêu cầu Chiếu Xuyên sau khi kết hôn vẫn phải xoay quanh nó?”
“Nó bây giờ đã…”
“Bây giờ thế nào?” Mẹ dịu dàng cắt lời. “Hôm nay nó vừa trưởng thành, anh trai bóc cho nó một con tôm.”
“Trong đêm Trung Thu đoàn viên, ngay tại tiệc sinh nhật của mình, ngồi trước bàn ăn trong chính ngôi nhà của mình, nó lại bị chị dâu tương lai giáo huấn là không biết giữ ranh giới?”
Giọng mẹ không khỏi lớn hơn đôi chút.
“Nhược An, sự bất an của cháu có thể nói ra. Tổn thương của cháu có thể được thấu hiểu. Nhưng cháu không thể biến con gái tôi thành thùng rác cảm xúc của mình.”
Nước mắt Kiều Nhược An lập tức rơi xuống.
Dường như cuối cùng cô ta cũng không chịu nổi nữa.
“Mọi người đương nhiên cảm thấy cháu chuyện bé xé ra to.”
Cô ta nhìn Hứa Chiếu Xuyên.
“Bởi vì mọi người chưa từng bị người khác lừa bằng hai chữ ‘em gái’.”
Sắc mặt anh tôi hơi thay đổi.
“Nhược An…”
Kiều Nhược An hất tay anh ra.
“Bên cạnh bạn trai cũ của em cũng từng có một ‘em gái’.”
“Cô ấy nửa đêm gọi điện cho anh ta, bảo anh ta đi đón, chụp ảnh tự sướng ở ghế phụ xe anh ta, còn đăng lên mạng xã hội ảnh hai người dựa sát vào nhau.”
Cô ta vừa khóc vừa cười.
“Em nói mình khó chịu, anh ta mắng em lòng dạ bẩn thỉu. Anh ta bảo đó chỉ là em gái, bảo em đừng dùng suy nghĩ dơ bẩn để nhìn họ.”
Trong phòng ăn không ai lên tiếng.
Giọng Kiều Nhược An run rẩy.
“Sau đó thì sao? Sau đó em mới biết, cô ta vốn không phải em gái anh ta.”
Cô ta ngẩng đầu lên, hai mắt đỏ hoe.
“Cô ta là thanh mai trúc mã của anh ta, cũng là người vợ hợp pháp của anh ta.”
Tôi sửng sốt.
Ngay cả mẹ tôi cũng im lặng trong giây lát.
5
Sau khi Kiều Nhược An nói xong câu đó, bên bàn ăn rơi vào một khoảng im lặng kỳ quái.
Câu chuyện của cô ta vừa hoang đường vừa nhục nhã.
Một người đàn ông ngụy trang người vợ hợp pháp của mình thành “em gái”, ép bạn gái phải chấp nhận tất cả những mối quan hệ không minh bạch ấy.
Tôi đột nhiên hiểu tại sao cô ta lại nhạy cảm với hai chữ “em gái” đến vậy.
Cũng hiểu vì sao vừa thấy anh tôi bóc tôm cho tôi, cô ta liền như bị chạm vào vết thương.
Nhưng hiểu là một chuyện.
Bị cô ta công khai phán xét lại là chuyện khác.
Kiều Nhược An lau nước mắt, nhìn anh tôi.
“Hứa Chiếu Xuyên, bây giờ anh cũng cảm thấy em vô lý sao?”
Anh tôi im lặng rất lâu.
Tôi nhìn ra được, anh rất đau lòng.
Kiều Nhược An tiếp tục:
“Em chỉ sợ thôi. Hôm nay anh có thể bóc tôm cho cô ấy, có thể vì cô ấy mà khiến lời em nói trở thành trò cười.”
“Sau này thì sao? Sau khi chúng ta kết hôn, cô ấy chỉ cần gọi một cuộc điện thoại, anh cũng sẽ bỏ em lại sao?”
Hứa Chiếu Xuyên nhíu mày.
“Nhược An, Tinh Miên không phải cô gái đó.”
Giọng cô ta nghẹn ngào:
“Nhưng làm sao em biết được? Ban đầu ai cũng nói không có gì. Tất cả những người bắt em nhịn đều bảo em nghĩ nhiều.”
Anh tôi cụp mắt.
Ngón tay đặt trên mép bàn từ từ siết lại.
Tôi nhìn anh, trong lòng hơi khó chịu.
Tôi sợ anh lại nói tôi thông cảm một chút.
Bảo tôi đừng so đo.
Bảo tôi nuốt xuống sự khó chịu hôm nay để đổi lấy sóng yên biển lặng trong tình yêu của anh.
Cuối cùng Hứa Chiếu Xuyên ngẩng đầu.
“Nhược An.”
Kiều Nhược An nhìn anh.
Anh nói:
“Anh đau lòng vì quá khứ của em, cũng biết trải nghiệm đó đã làm em tổn thương rất sâu.”
Trong mắt Kiều Nhược An lóe lên một chút hy vọng.
“Nhưng…” Anh tôi nói rất chậm. “Tinh Miên không phải vợ của bạn trai cũ em, anh cũng không phải bạn trai cũ của em.”
Mặt Kiều Nhược An trắng đi đôi chút.
Hứa Chiếu Xuyên tiếp tục:
“Em có thể nói cho anh biết em bất an, anh sẵn lòng cùng em giải quyết.”
“Em có thể yêu cầu anh phải trung thực, minh bạch, không giấu giếm trong tình yêu và hôn nhân.”
“Nhưng em không thể vì từng bị người khác lừa mà kết tội em gái anh trước.”
Kiều Nhược An như bị câu nói này đâm trúng.
“Vậy anh vẫn cảm thấy em sai.”
“Tối nay em đúng là đã sai.” Anh tôi nói. “Em không nên ngay trong ngày sinh nhật của Tinh Miên, dùng một câu ‘không biết ranh giới’ để đóng đinh con bé trước bàn ăn.”
Kiều Nhược An cắn môi, nước mắt lại rơi.
“Em chỉ muốn bảo vệ tương lai của chúng ta.”
“Bảo vệ tương lai của chúng ta không đồng nghĩa với yêu cầu em gái anh biến mất khỏi cuộc sống của anh.” Hứa Chiếu Xuyên nói. “Càng không có nghĩa là bắt tất cả mọi người trong nhà họ Hứa sắp xếp lại vị trí theo sự bất an của em.”
Câu nói ấy vừa dứt, Kiều Nhược An hoàn toàn im lặng.
Cô ta nhìn anh tôi như thể lần đầu tiên quen biết anh.
Lúc này mẹ lên tiếng, giọng còn nhẹ hơn lúc trước.
“Nhược An, dì hỏi cháu một câu.”
Kiều Nhược An cứng đờ nhìn bà.
Mẹ nói:
“Điều cháu căm ghét nhất có phải là người khác lợi dụng thân phận ‘em gái’ để lừa cháu, ép cháu chấp nhận một mối quan hệ bất bình đẳng không?”
Kiều Nhược An không trả lời.
Nhưng biểu cảm của cô ta đã nói lên tất cả.
Mẹ tiếp tục:
“Nhưng chuyện cháu đang làm bây giờ, có phải cũng đang lợi dụng thân phận ‘người vợ tương lai’ để yêu cầu Tinh Miên chấp nhận một tình thân bất bình đẳng không?”
Sắc mặt Kiều Nhược An lập tức thay đổi.
Cô ta theo bản năng phản bác:

