Tôi gửi 10 vạn tệ tiền cấp cứu cho bác trai đang nằm viện, nhưng em họ lại nhắn vào nhóm chat nói tôi chỉ cho 300 tệ. Tôi không giải thích mà lập tức thu hồi lại khoản chuyển tiền đó, ngày hôm sau cả nhà náo loạn cả lên.
Mười giờ tối hôm đó, tôi vừa chuyển 10 vạn tệ tiền cứu mạng cho bác trai xong thì điện thoại nổ tung bởi hàng loạt tin nhắn trong nhóm chat gia đình.
“Mọi người vào mà xem này, đây chính là đứa sinh viên đại học có tiền đồ nhất nhà chúng ta đấy!” Em họ Lâm Tử Hào gửi một bức ảnh chụp màn hình, “Bác trai nằm viện rồi mà chị ta chỉ cho đúng 300 tệ, lại còn gửi vào nhóm để làm màu!”
Tôi nhìn chằm chằm vào bức ảnh, ngón tay cứng đờ trên màn hình.
Đó đúng là ảnh chụp màn hình trang chuyển tiền WeChat của tôi, nhưng cột số tiền lại ghi rõ ràng là “300.00 tệ”, bên dưới là dòng tin nhắn tôi vừa gửi mười phút trước: “Bác ơi, cháu chuyển tiền rồi, bác an tâm chữa bệnh nhé.”
Điều này là không thể nào.
Rõ ràng tôi đã chuyển 10 vạn (100.000 tệ), tôi nhớ rất rõ, trong ô số tiền tôi đã gõ “100000”, còn kiểm tra đi kiểm tra lại ba lần vì sợ gõ thừa hoặc thiếu một số không. Đó là số tiền tiết kiệm suốt mấy năm trời của tôi, vốn định để năm sau kết hôn.
Tin nhắn trong nhóm nhảy lên liên tục.
Bác hai: “Tử Hào, có phải nhầm lẫn gì không? Tình Tình không phải đứa trẻ như thế đâu.”
Chị họ: “300 tệ thì làm được cái gì? Khám cấp cứu khéo còn chẳng đủ!”
Cô út: “Tôi đã nói rồi mà, ở Quảng Châu lâu ngày, con người ta cũng thay đổi, học đại học xong là khinh thường họ hàng ở quê ngay.”
Dì: “Tử Hào, cháu đừng nói lung tung, Tình Tình từ bé đã hiểu chuyện…”
“Cháu không nói lung tung!” Lâm Tử Hào lại ném vào một tin nhắn thoại, giọng run lên vì gấp gáp, “Bố cháu giờ còn đang nằm trong phòng chăm sóc tích cực, bác sĩ bảo không đóng tiền nữa là ngừng thuốc! Chị ta lương tháng hơn 2 vạn mà cho 300 tệ? Cháu thấy chị ta chê bố cháu là cục nợ thì có!”
Tay cầm điện thoại của tôi bắt đầu run rẩy.
Tôi mở ví WeChat, xem lại lịch sử giao dịch. Dòng trên cùng, người nhận ghi “Lâm Tử Hào”, số tiền hiển thị “100000.00 tệ”, trạng thái “Đã chuyển”, thời gian là 9 giờ 47 phút tối.
Tôi gửi bức ảnh chụp màn hình này vào nhóm: “Con chuyển 10 vạn, mọi người tự xem đi.”
Tin nhắn vừa gửi, nhóm im lặng vài giây.
Sau đó vợ Lâm Tử Hào là Trần Vân nhảy ra: “Hờ, thời buổi này phần mềm photoshop thiếu gì, ai biết thật hay giả?”
“Đúng đấy, Tình Tình, nếu mày thực sự chuyển 10 vạn thì sao bên Tử Hào chỉ thấy 300?” Cô út hùa theo, “Có phải mày trượt tay gõ nhầm rồi không?”
“Cháu không gõ nhầm,” tôi cố gắng giữ giọng bình tĩnh, “Bây giờ cháu sẽ gọi điện cho Tử Hào.”
Điện thoại đổ chuông rất lâu nhưng không ai bắt máy.
Tôi gọi lại lần nữa, vẫn không ai nghe.
“Nhìn xem, chột dạ nên không dám gọi rồi chứ gì!” Trần Vân gửi một biểu tượng mặt cười khẩy.
Chị họ nhắn: “Tình Tình, em đừng gấp, có thể do hệ thống bị trễ, ngày mai tiền mới tới.”
“Trễ cái gì mà trễ? Chuyển tiền WeChat là nhận được ngay lập tức!” Cô út nói, “Tôi thấy nó chỉ đang muốn lấp liếm cho qua chuyện thôi!”
Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình, hai bên thái dương giật giật đau nhói.
Không đúng, rất không bình thường.
Tôi mở lại lịch sử trò chuyện với Lâm Tử Hào. Ba giờ chiều nay, nó nhắn tin báo bác trai bị xuất huyết não đột ngột ở Thành Đô, phải phẫu thuật ngay, cần 20 vạn. Lúc đó tôi trả lời rằng tôi chỉ có thể gom trước 10 vạn và sẽ chuyển ngay cho nó, nó còn nhắn lại “Cảm ơn chị gái”.
Chín giờ tối, tôi tan làm về đến phòng trọ ở Thâm Quyến, việc đầu tiên làm là chuyển tiền. Trước khi chuyển tôi còn cẩn thận hỏi: “Tử Hào, hạn mức nhận tiền WeChat của em có đủ không?”, nó bảo: “Đủ, chị cứ chuyển thẳng đi.”
Vậy mà bây giờ nó không nghe điện thoại, vợ nó thì hùa vào nhóm bêu rếu tôi chỉ gửi 300 tệ.
Tôi lại mở lịch sử giao dịch ra xem kỹ lại. Người nhận đúng là “Lâm Tử Hào”, ảnh đại diện cũng là ảnh cưới của nó và Trần Vân, số tiền là “100000.00 tệ”.
Nhưng bức ảnh trong nhóm, cùng một giao diện, cùng một ảnh đại diện, số tiền lại biến thành “300.00 tệ”.
Tôi gửi cả hai bức ảnh cho cô bạn thân Châu Nhã. Châu Nhã làm việc ở một ngân hàng tại Thâm Quyến.
“Nhã Nhã, cậu xem giúp tớ xem chuyện này là sao?”
Châu Nhã gọi lại ngay lập tức: “Tình Tình, lịch sử chuyển tiền của cậu là thật đúng không?”
“Tất nhiên là thật, tớ vừa mới chuyển xong.”
“Thế thì lạ thật,” Châu Nhã nói, “Chuyển tiền WeChat không thể có chuyện bên này hiển thị 10 vạn, bên kia chỉ nhận 300 được. Hệ thống không bao giờ lỗi kiểu đó, trừ khi…”
“Trừ khi sao?”
“Trừ khi đối phương đã giở trò với bức ảnh chụp màn hình, chỉ lừa được những người không hiểu biết thôi. Lịch sử giao dịch bên cậu là bằng chứng thép.”
Lòng tôi chùng xuống.
“Ý cậu là, Tử Hào cố tình làm giả ảnh chụp màn hình để hắt bát nước bẩn này lên đầu tớ?”
“Tớ không dám kết luận,” Châu Nhã nói, “Nhưng cậu phải làm cho rõ. Đúng rồi, 10 vạn này cậu chuyển thẳng vào WeChat cá nhân của cậu ta đúng không?”
“Đúng vậy.”
“Thế cậu bảo cậu ta chụp lịch sử nhận tiền ra đây, so sánh một cái là biết ai nói thật ngay.”
Đúng rồi, xem lịch sử nhận tiền của nó.
Tôi lập tức nhắn vào nhóm: “Tử Hào, em gửi lịch sử nhận tiền bên em lên đây, mọi người nhìn cái là hiểu ngay.”
Nhóm lại im lặng.
Chờ tròn năm phút sau, Trần Vân mới ngoi lên: “Tử Hào bây giờ đang bù đầu chạy đôn chạy đáo trong bệnh viện ở Thành Đô, thời gian đâu mà quan tâm cô? Nếu cô thực sự chuyển 10 vạn, ngày mai hệ thống thu viện phí của bệnh viện tự khắc tra ra.”
“Đúng rồi, mai xem tiền vào bệnh viện là biết.” Cô út phụ họa.
“Thế còn tiền phẫu thuật đêm nay thì sao?” Bác hai hỏi, “Bác sĩ chẳng bảo phải nộp tiền ngay à?”
“Cháu ứng trước rồi,” Trần Vân đáp, “Dù sao Tử Hào nhà cháu cũng có hiếu nhất, không giống một số người, chỉ biết gõ chữ trên điện thoại.”
Nhìn những dòng tin nhắn đó, ngực tôi như bị nhét một cục lửa.
Dựa vào đâu chứ? Tiền là tôi chuyển 10 vạn, tôi lại trở thành kẻ bị nghi ngờ?
Tôi bấm vào khoản chuyển tiền đó, ngón tay dừng lại ở chữ “Khiếu nại”, rồi lại nhìn thấy chữ “Thu hồi” ở bên cạnh.
Chuyển tiền WeChat nếu đối phương chưa ấn “Xác nhận nhận tiền” trong vòng 24 giờ thì có thể thu hồi được.
Tôi nhìn thời gian, 10 giờ 26 phút tối, cách lúc tôi chuyển tiền chưa đầy 40 phút.
Ngón tay tôi lơ lửng trên nút “Thu hồi chuyển tiền” vài giây.
Nếu thu hồi, 10 vạn này sẽ quay về, nhưng bác trai thì sao? Bác ấy thực sự đang nằm trong phòng ICU, thực sự đang chờ tiền cứu mạng.
Nhưng nếu không thu hồi, 10 vạn này có bị người ta nuốt mất một cách oan uổng không?
Tôi nhớ tới bác trai, bác là em họ ruột của bố tôi. Hồi nhỏ bố mẹ tôi ly hôn, chính gia đình bác trai đã giúp mẹ chăm sóc tôi. Mỗi dịp tết về quê, bác luôn dúi lì xì vào tay tôi và bảo: “Tình Tình phải ráng học, sau này có tiền đồ rồi đừng quên đám họ hàng nông thôn này nhé.”
Tôi không quên.
Bốn năm đại học, kỳ nghỉ đông hay nghỉ hè nào tôi cũng về quê thăm bác. Đi làm ở Thâm Quyến, mỗi tháng tôi đều gửi cho bác một ngàn tệ tiền sinh hoạt.
Thế nhưng bây giờ, tôi đem tấm chân tình ra, lại bị người ta nói là diễn kịch.
Điện thoại rung lên, là mẹ tôi gọi tới.

