Dòng chữ cuối cùng viết rất nhỏ:
“Phụ thân con nói, nếu Thanh Vân cũng có thể vào Thư viện Bạch Lộc, thì giao con chăm sóc nó.”
Ta gấp bức thư lại, cất vào hộp.
Bùi Chiêu sáp lại gần.
“Thư nhà à?”
“Ừ.”
“Sao vậy? Sắc mặt ngươi không được tốt lắm.”
“Không có gì.”
Ta nhìn lá vàng rơi ngoài cửa sổ, suy nghĩ một lát.
Chăm sóc Thẩm Thanh Vân?
Nếu hắn thực sự vào thư viện, ở cùng một chỗ, ngày đêm sớm tối chung đụng —
Bí mật của ta, liệu còn giấu được bao lâu?
Nửa tháng sau, Thẩm Thanh Vân tới thật.
Hắn cao hơn hai năm trước khá nhiều, cũng trầm ổn hơn một chút. Không còn là thằng nhóc hơi tí là vỗ bàn đập ghế nữa.
Khi gặp ta, ánh mắt hắn rất phức tạp.
“Thẩm Thanh Viễn.”
“Thanh Vân ca ca.”
“Đừng gọi ta là ca ca.” Hắn khựng lại một nhịp, “Ở thư viện, chúng ta là đồng môn.”
“Được.”
Hắn được xếp vào học xá ngay sát vách.
Ngày đầu tiên đến, hắn đã gây xôn xao không nhỏ trong thư viện.
Không phải vì hắn xuất sắc đến nhường nào, mà là vì — hễ gặp ai hắn cũng nói “Thẩm Thanh Viễn là đệ đệ của ta”.
Khi Bùi Chiêu chạy tới báo cho ta biết, ta đang chép sách.
“Cái ông anh trai đó của ngươi, đi đâu cũng bô bô bảo sẽ vượt mặt ngươi kìa.”
“Mặc hắn.”
“Hắn còn nói, ở nhà ngươi toàn dựa vào mẫu thân mời tiên sinh giỏi, nền tảng đều do người khác đắp cho.”
Bút trong tay ta dừng lại một nhịp.
“Rồi sao?”
“Rồi Triệu Văn Cẩn bóp họng hắn bằng một câu: ‘Lệnh đệ không cần tiên sinh giỏi, bản thân đệ ấy đã là một tiên sinh rồi.'”
Ta không nói gì.
“Ha ha ha ha, ngươi phải thấy cái bản mặt lúc đó của anh ngươi kìa.” Bùi Chiêu cười ngặt nghẽo.
Kỳ thi tháng đầu tiên, Thẩm Thanh Vân xếp hạng hai mươi ba.
Toàn viện có bốn mươi người.
Không tính là tệ, nhưng cũng chẳng phải giỏi.
Thư của Liễu di nương lập tức gửi tới, nghe nói chửi mắng rất khó nghe.
Đêm đó Thẩm Thanh Vân đập vỡ một cái nghiên mực trong phòng.
Ngày hôm sau, hắn tìm ta.
“Thẩm Thanh Viễn, ngươi kèm ta học đi.”
“Được thôi.”
“Thật sao?” Hắn rõ ràng không ngờ ta lại đồng ý dứt khoát như vậy.
“Huynh là ca ca của ta, giúp huynh là lẽ đương nhiên.”
Thẩm Thanh Vân há hốc miệng, cuối cùng lí nhí thả một câu “Cảm ơn”, rồi quay người bỏ đi.
Ta kèm hắn học suốt hai tháng.
Từ kinh nghĩa đến sách luận, từ thiếp kinh đến mặc nghĩa, chỉ bảo từng li từng tí.
Thẩm Thanh Vân quả thực đã khai khiếu. Hắn không phải thiên tài, nhưng đủ chăm chỉ, đầu óc cũng không ngốc.
Kỳ khảo hạch hai tháng sau, hắn từ hạng hai mươi ba vọt lên hạng mười một.
Tiến bộ vượt bậc.
Nhưng hắn không vui.
Bởi vì ta vẫn đứng nhất.
“Ngươi không thể… nhường ta một lần sao?”
Khi nói câu này, hắn đang ngồi trên tảng đá ở ngọn núi phía sau thư viện, ánh hoàng hôn chiếu rọi khiến mặt hắn đỏ gay.
“Tại sao lại phải nhường huynh?”
“Bởi vì nương ta sẽ đánh ta.”
Ta im lặng.
“Không thi được hạng nhất, bà ấy sẽ đánh.” Thẩm Thanh Vân cúi gằm mặt, “Bà ấy nói ta làm mất mặt bà ấy.”
“Huynh từ hạng hai mươi ba lên được hạng mười một, đã rất lợi hại rồi.”
“Nhưng ta không phải hạng nhất.” Hắn ngẩng đầu nhìn ta, “Ngươi không hiểu đâu, trong mắt nương ta, không phải hạng nhất thì chính là đồ bỏ đi.”
Ta nhìn hắn.
Ta muốn nói rằng ta hiểu.
Ta còn hiểu hơn cả hắn.
Bởi vì trong cái thời đại này, nữ nhi nếu không đủ xuất sắc, ngay cả tư cách để sống cũng chẳng có.
Nhưng ta không nói.
“Lần kiểm tra sau, huynh tiếp tục nỗ lực là được.”
“Nỗ lực có ích gì? Ngươi lúc nào chẳng là hạng nhất.”
“Chưa chắc. Biết đâu lần tới gặp đúng đề bài huynh sở trường thì sao.”
Thẩm Thanh Vân cười khổ một tiếng.
“Ngươi đang an ủi ta à?”
“Ta đang nói thật.”
Hắn không nói gì thêm, nhảy xuống khỏi tảng đá rồi bỏ đi.
Đi được vài bước lại quay đầu lại.
“Thẩm Thanh Viễn.”
“Hửm?”
“Ngươi… thực sự là đệ đệ của ta sao?”
Tim ta lỡ mất một nhịp.
“Ý huynh là gì?”
“Không có gì.” Hắn xua tay, “Chỉ cảm thấy ngươi chẳng giống người Thẩm gia chút nào.”
Hắn rời đi.
Ta đứng lặng tại chỗ, gió núi thổi qua người thật lâu.
Mười hai tuổi.
Cơ thể ta bắt đầu biến đổi.
Ngực hơi nhô lên, eo nhỏ lại, giọng nói cũng không vỡ giọng ồm ồm như đám con trai.
Nương ta gửi tới một cuộn vải nịt ngực đặc chế, rất chặt, thít đến mức ta gần như không thở nổi.
Và một lọ thuốc.
Trong thư viết, đây là bà tiêu tốn rất nhiều tiền mua từ một lão lang trung, uống vào có thể làm giọng nói trầm đi.
“Mỗi ngày ba giọt, pha vào nước uống. Tuyệt đối không được uống nhiều.”
Ta làm theo lời bà dặn.
Thuốc đắng ngắt, đắng đến tê rần cả cuống lưỡi.
Nhưng có tác dụng.
Giọng nói của ta miễn cưỡng duy trì ở trạng thái khàn khàn của thiếu niên đang vỡ giọng, không nam không nữ, nhưng chí ít cũng che mắt được thiên hạ.
Tuy nhiên, Bùi Chiêu lại để ý.
“Dạo này giọng ngươi bị sao vậy?”
“Đang vỡ giọng.”
“Vỡ giọng phải ồm ồm chứ? Sao ngươi lại the thé đi thế?”
“Thể chất mỗi người mỗi khác.”
Bùi Chiêu gãi đầu, không gặng hỏi nữa.
Nhưng ánh mắt Triệu Văn Cẩn nhìn ta đã thay đổi.
Hắn không nói gì, nhưng ta có thể cảm giác được hắn đang quan sát ta.
Cái ánh mắt đó, làm lưng ta ớn lạnh.

