Con gái: “Con thấy mẹ chắc là thiếu cảm giác an toàn, dù sao so với bố thì điều kiện của mẹ kém xa. Ngoài việc làm việc nhà để chứng minh giá trị, mẹ còn có bản lĩnh gì? Nếu mẹ ly hôn với bố, không có việc làm, không kiếm được tiền, hai đứa tụi con mẹ cũng không đưa đi được. Mẹ đâu có ngu”

Mẹ chồng: “Phải nói là cháo của mấy nhà hàng Tây này nấu ngon thật. Nó không nấu cơm thì chúng ta cũng đâu có c.h.ết đói!”

Con trai: “Đúng vậy, ngày nào cũng được ăn hamburger thì con vui c.h.ế.t!”

Nghe đến đây, tôi thản nhiên đẩy cửa bước vào.

Cả nhà lập tức im lặng, nhìn về phía tôi.

Con gái cầm một miếng bánh tinh xảo vẫy tôi: “Mẹ về rồi à? Sáng nay bố gọi KFC cho tụi con, còn đặc biệt chọn cho mẹ một phần bánh.”

Tôi mỉm cười: “Cảm ơn, các con chia nhau đi, mẹ giảm cân, không ăn đồ ngọt nữa.”

Nói rồi, tôi lắc lắc túi đồ trong tay, là những thứ tôi mua ở siêu thị trên đường về.

Một ít chuối và cam, một ít dưa leo và cà chua bi, còn có thịt gà và tôm.

Mẹ chồng biến sắc: “Ôi trời, bố con không ăn được chuối, sẽ bị tiêu chảy. Văn Đường cũng không ăn tôm, con quên nó dị ứng sao?”

Hai đứa con: “Sao lại mua thịt ức gà, khô lắm! Không phải nói hôm nay làm cánh gà coca sao?”

Tôi nghiêng đầu: “Đây là đồ tôi ăn, các người muốn ăn gì thì bảo bố các người gọi.

Nói xong, tôi xách đồ vào bếp, bắt đầu tự làm bữa ăn dinh dưỡng cho mình.

Chưa đến mười lăm phút, Trần Văn Đường bước vào.

“Tiểu Thiến, bố muốn đi tiểu rồi, em qua xem một chút được không?”

4

“Không được.”

Tôi lạnh lùng từ chối, đồng thời vẫn không ngừng tay: “Thịt gà của tôi đang luộc dở, tôm cũng vừa mới vớt ra. Tôi sợ vừa quay lưng đi một cái, anh lại tiện tay ném hết đồ ăn của tôi vào thùng rác.”

Trần Văn Đường nhíu mày: “Chuyện hôm qua cho qua đi được không? Sau này tôi sẽ không thể nữa, hơn nữa đồ em để trong bếp thì sao tôi lại vứt được?”

“Vậy là anh thừa nhận anh cố ý rồi đúng không? Chỉ vì anh cảm thấy địa bàn phòng khách của anh bị xâm phạm thôi sao?”

Tôi cười lạnh mà nói: “Trần Văn Đường, nhìn anh đạo mạo là thế, không ngờ trong xương cốt lại có ý thức lãnh địa nguyên thủy mãnh liệt đến vậy.

Hay là dứt khoát giơ chân lên, đ.á.n.h dấu một vòng trong phòng khách cho xong?”

“Phùng Thiến, em có thể đừng thô tục như vậy được không?”

Trần Văn Đường sốt ruột liếc đồng hồ: “Em mau sang thay cho bố đi, lớp học nhiếp ảnh của tôi sắp bắt đầu rồi!”

Anh ta lại đăng ký thêm một khóa học nhiếp ảnh trực tuyến, đáng tiếc là trong những khung hình đẹp nhất của anh ta, chưa bao giờ có chỗ cho đống bề bộn nhơ nhớp của đời sống thường ngày.

Tôi cũng cúi đầu nhìn điện thoại: “Không được, lát nữa tôi cũng có việc phải ra ngoài. Chẳng phải mọi người đều thấy tôi ở nhà quá rảnh rỗi sao? Tôi định đi tìm việc rồi. Quay đầu tôi sẽ gửi cho anh một bản thời gian biểu của tôi, lúc tôi không có ở nhà, bố phải được lau người thế nào, mẹ mấy giờ đi lọc m.á.u, Huệ Tâm và Sở Ngọc mấy giờ học lớp phụ đạo, anh cũng phải giúp mà sắp xếp.”

Trần Văn Đường lập tức sững sờ: “Em đang nói cái gì vậy? Em tìm được công việc gì mà kiếm được bao nhiêu tiền? Tôi bận đến thế này, em không quản những việc đó thì chẳng lẽ đều ném hết cho tôi sao!”

Tôi nhìn anh ta đầy ẩn ý: “Không sao, anh có thể không cần đưa tiền sinh hoạt cho tôi nữa. Kiếm nhiều tiền như vậy, thuê một người giúp việc là được.

Đúng lúc ấy, chuông cửa vang lên một tiếng.

Quả nhiên cô Phương quen biết rộng thật.

Sáng nay tôi mới nhờ, chưa đầy hơn ba tiếng, cô ấy đã sắp xếp được một dì đến tận nhà để phỏng vấn.

Dì ấy trạc tuổi tôi, ở lại trong nhà thì lương bảy nghìn tệ một tháng, nhìn qua khá nhanh nhẹn tháo vát.