Tất cả mọi thứ đó, đều do tôi, người vợ bị coi là “không tinh tế”, “không lãng mạn”, “không biết tận hưởng cuộc sống”, “không biết chăm sóc bản thân và vóc dáng”, gánh vác.

Tôi nhìn tờ thời gian biểu dán trên cửa, nét chữ khải của Trần Văn Đường ngay ngắn, thanh thoát.

Mấy giờ thức dậy chạy bộ, mấy giờ đi làm, mấy giờ nghỉ trưa, mấy giờ thiền và giãn cơ, mấy giờ luyện đàn, mấy giờ luyện chữ…

Còn trong điện thoại tôi cũng có một bảng thời gian như vậy.

Mấy giờ đi chợ, mấy giờ lau người cho bố chồng, mấy giờ tiêm insulin cho mẹ chồng, mấy giờ là lớp học thêm của con gái, mấy giờ là lớp năng khiếu của con trai.

Hóa ra, sự thanh lịch và gu thẩm mỹ của một người, từ trước đến nay đều được xây dựng trên đống đổ nát của một người khác.

Tôi thức trắng một đêm.

Trời vừa hửng sáng, tôi một mình bước ra ngoài.

Ánh nắng và không khí tươi mới hóa ra lại dễ chịu đến vậy, còn tôi trước giờ chỉ cắm đầu đi thẳng đến chợ, khi ra thì toàn mùi cá tanh và đất bùn.

Đã nhiều năm rồi tôi không dừng lại để ngắm nhìn, để cảm nhận cuộc sống.

Hừ, chẳng trách Trần Văn Đường luôn nói tôi không có tình cảm, không có đôi mắt biết phát hiện cái đẹp.

Vì vậy hôm nay, tôi không đi chợ, mà đến công viên trung tâm.

3

Một nhóm các cô chú mặc đồ rực rỡ, tràn đầy sức sống đang nhảy múa.

Tôi liếc mắt đã nhìn thấy cô Phương, người năng động nhất khu chúng tôi.

“Tiểu Phùng à! Sao hôm nay lại đến đây, hiếm thật đấy!”

Bà ấy nhìn tôi tay không: “Hôm nay không đi chợ à?”

Tôi mỉm cười: “Ừ, không đi chợ, muốn đến đây nhảy cùng mọi người”

Cô Phương vỗ mạnh vào tay tôi: “Thế mới đúng chứ! Tôi đã nói với cô từ lâu rồi, chồng cô là giáo sư Trần có gu như vậy, cô cũng không thể suốt ngày để mình lôi thôi được. Vợ chồng sống với nhau giống như khiêu vũ đôi, cô phải theo kịp bước của anh ta. Cô cứ ngã hoài thì đừng trách có người khác chen vào, hiểu không?”

Tôi gật đầu liên tục: “Cô nói đúng, nên tôi cũng quyết định tìm việc mình muốn làm. À đúng rồi, cô Phương, cô quen biết rộng, có thể giúp tôi tìm một người giúp việc đáng tin không? Tôi sắp đi làm, trong nhà cần người chăm sóc”

Cô Phương nhiệt tình nói thẳng: “Không vấn đề, cứ để tôi lo.”

“Vậy đi, mình nhảy trước đã.”

Tôi cười tươi, cởi áo khoác, hoàn toàn không để ý đến thân hình đã phát tướng của mình, tự tin bước vào đội nhảy.

Chỉ một động tác đưa tay đã khiến bao cô chủ phải kinh ngạc, như thể vận động viên chuyên nghiệp từ đội tuyển quốc gia bước xuống biểu diễn!

Hai mươi năm trước, tôi vẫn còn là giảng viên dạy múa ở khoa nghệ thuật của trường đại học nơi Trần Văn Đường công tác.

Sau đó sinh con gái rồi m.a.n.g t.h.a.i con trai, Trần Văn Đường nhân cơ hội đề nghị tôi nghỉ việc.

Anh ta nói nếu cả hai vợ chồng đều làm giáo viên, sau này con cái sẽ cảm thấy áp lực.

Rồi sau đó bố mẹ tôi lần lượt bệnh rồi qua đời, bố chồng liệt giường, mẹ chồng từ tiểu đường chuyển thành suy thận, tôi bị mắc kẹt trong đó, không thể vùng vẫy thoát ra.

Giờ đây, mặc áo len, đi giày thể thao, cầm khăn lụa đỏ, trong tiếng nhạc sôi động, trên sân khấu ồn ào giản dị này, tôi cuối cùng cũng tìm lại được chính mình đã đ.á.n.h mất từ lâu.

Về đến nhà đã gần chín giờ, hôm nay là cuối tuần, Trần Văn Đường không đi làm, bọn trẻ cũng không đi học.

Vừa đến cửa đã ngửi thấy mùi đồ ăn sáng từ KFC, cả nhà ngồi quanh bàn ăn bàn tán chuyện tối qua.

Mẹ chồng: “Mẹ con không phải bỏ nhà đi rồi chứ? Hay tại tối qua mẹ nói nhiều quá? Ôi, tính khí bây giờ của nó cũng lớn quá rồi. Chỉ là một miếng bánh thôi mà, lại còn là đồ ăn dở từ hôm kia. Có cần thế không?”

Con trai: “Sao có thể? Mẹ còn chẳng mang theo gì, mà ông bà ngoại cũng mất lâu rồi, mẹ còn có nhà đâu. Chỉ là ở nhà chán quá nên muốn gây chuyện để được chú ý thôi. Kệ mẹ đi.”