Sau một đêm hoang đường với người đàn ông chỉ gặp đúng một lần, tôi mang thai đôi.

Cầm phiếu hẹn phẫu thuật trong tay, tôi lại không gom nổi ba nghìn tệ.

Đang định mặt dày đi vay tiền đồng nghiệp, trước mắt tôi bỗng xuất hiện mấy dòng bình luận:

【Nam phụ cũng nghĩ quẩn quá rồi! Tranh quyền thua nam chính, thanh mai cũng lấy chồng, nhưng trong tay anh ấy dù sao vẫn còn tám tỷ, sao cứ nhất quyết phải nhảy biển chứ?】

【Không nhảy thì sao biến thành bạch nguyệt quang của nữ chính được!】

【Vừa rồi anh ấy chẳng mới đi lướt qua một cô gái sao? Đứa bé trong bụng cô gái đó chính là con anh ấy.】

【Hai kẻ xui xẻo, một người thiếu lý do để sống, một người thiếu tiền phẫu thuật. Chỉ cần một trong hai chịu quay đầu nhìn một cái, câu chuyện đã không đến mức khiến tất cả mọi người đều tiếc nuối.】

Tôi lập tức quay người, co chân chạy đuổi theo người đàn ông đã bước lên đê chắn sóng.

“Thưa anh, tôi mang thai rồi. Đứa bé là của anh. Tiền phẫu thuật chúng ta mỗi người chịu một nửa được không?”

Gió biển rất lớn.

Người đàn ông dừng bước, chiếc áo khoác đen bị gió thổi phần phật.

Anh quay đầu nhìn tôi, đáy mắt như phủ một lớp băng giá không thể tan.

“Cô nhận nhầm người rồi.”

“Không nhầm.”

Tôi vừa thở hổn hển vừa lấy phiếu kiểm tra ra, chỉ vào ngày tháng trên đó nhắc anh.

“Bốn mươi ngày trước, khách sạn Vân Tê, phòng 1708.”

Giữa mày anh khẽ động.

Tối hôm đó là buổi liên hoan của công ty.

Tôi uống thay quản lý không biết uống rượu mấy ly, đến lúc tan cuộc đã say đến mức nhìn không rõ cả số trên thẻ phòng.

Tầng mười bảy của khách sạn Vân Tê đang sửa chữa, đèn hành lang hỏng hơn nửa.

Tôi lần mò đến trước cửa phòng 1708, quẹt thẻ mấy lần đều không có phản ứng.

Nhưng cánh cửa lại bất ngờ mở ra từ bên trong.

Một bàn tay nóng rực kéo tôi vào, lưng tôi đập vào cánh cửa.

Trong bóng tối, người kia thở dốc, chỉ liên tục hỏi tôi có phải người bọn họ sắp xếp tới hay không.

Đầu óc tôi mơ màng, nghe câu “có phải đến đây không” thành “có phải ở phòng này không”, còn vô cùng chắc chắn gật đầu.

Chuyện sau đó hoàn toàn mất kiểm soát.

Gần sáng, tôi tỉnh trước.

Nhìn thấy người đàn ông xa lạ bên cạnh giường, tôi sợ đến mức tỉnh rượu hoàn toàn, ôm quần áo bỏ chạy.

Tôi đã uống thuốc tránh thai khẩn cấp.

Không ngờ kỳ kinh vẫn chậm hơn mười ngày.

Kết quả kiểm tra ở bệnh viện còn vô lý hơn, không chỉ có thai mà còn là hai đứa.

Bác sĩ khuyên tôi nên quyết định càng sớm càng tốt.

Nhưng toàn bộ chi phí phẫu thuật và kiểm tra cần hơn sáu nghìn tệ.

Tôi mới vào làm, còn chưa nhận lương, trong thẻ ngân hàng chỉ còn tám trăm mười bảy tệ.

Ánh mắt người đàn ông rời khỏi tờ kết quả, chuyển lên mặt tôi.

“Cô tên gì?”

“Khương Lê.”

“Cố Trầm Chu.”

Khi anh nói ra tên mình, những dòng bình luận lập tức sôi nổi.

【Từ xưa trúc mã không thắng nổi người từ trên trời rơi xuống, thật ra nam phụ cũng rất tốt…】

【Tôi thật sự không hiểu nổi hành động của nữ chính được không!! Một trúc mã đẹp trai lại chung tình như vậy!】

【Tối hôm đó Cố Trầm Chu bị người của nam chính bỏ thuốc, vốn định tạo scandal khóa chết anh ấy với một người mẫu trẻ, không ngờ người mẫu chưa tới, lại chờ được một cô nhân viên quèn đi nhầm phòng.】

【Khương Lê mau ngăn anh ấy lại, không thì nam phụ xui xẻo này thật sự nhảy xuống mất!】

【Một người thiếu tình cảm, một người thiếu tiền, ghép lại với nhau là vừa đẹp.】

Tôi siết chặt tờ giấy trong tay.

Cố Trầm Chu chỉ liếc qua một cái, giọng điệu bình thản như đang xử lý một hóa đơn.

“Tổng cộng bao nhiêu?”

“Sáu nghìn bốn, anh đưa tôi ba nghìn hai là được.”

Tôi vội bổ sung: “Nếu anh nghi ngờ, tôi có thể đợi sau phẫu thuật làm xét nghiệm. Nếu kết quả không phải của anh, tôi sẽ trả cả gốc lẫn lãi.”

“Không cần.”

Anh lấy điện thoại ra.

“Mã nhận tiền.”

Tôi đưa mã QR cho anh.

Khi tiếng báo tiền vào vang lên, tôi cúi xuống đếm lại số không một lượt.

Ba trăm nghìn.

“Nhiều quá!”

Tôi vội bấm hoàn tiền, nhưng phát hiện khoản chuyển lớn hoàn toàn không thể trả lại tài khoản ban đầu.

Cố Trầm Chu đã quay người tiếp tục đi sâu về phía đê biển.

“Phẫu thuật, nghỉ dưỡng, nghỉ làm đều cần tiền. Phần còn lại coi như bồi thường.”

Người này hào phóng đến mức khó tin.

Nhưng bình luận nói rằng anh sắp chết.

Có lẽ sở dĩ anh không hỏi quá nhiều chỉ vì anh không quan tâm.

Chỉ coi như mình tiện tay làm một việc tốt.

【Haiz, trúc mã vẫn phải chết thôi. Không chết thì làm sao trở thành bạch nguyệt quang của nữ chính, cốt truyện cũng không thể thúc đẩy nữ chính hắc hóa được.】

【Tại sao cứ phải để anh ấy chết vậy, tôi không hiểu. Anh ấy chưa từng làm chuyện xấu, rõ ràng nam chính mới là người đến sau.】

【Tập này thương nam phụ nhất. Gia đình gốc của Cố Trầm Chu thiên vị em trai, đi học lại bị bắt nạt, khó khăn lắm mới có nữ chính đối xử tốt với anh ấy, cuối cùng còn bị nam chính cướp mất…】

【A a a đừng nói nữa, tôi thật sự đau lòng cho anh ấy!!】

【Đáng tiếc quá. Giá mà tôi có thể xuyên vào ngăn anh ấy lại.】

Tôi nhìn bóng lưng anh, lương tâm và nỗi sợ đấu tranh một hồi lâu, cuối cùng lương tâm vẫn thắng.

“Anh Cố!”

Tôi lại đuổi theo.

Rõ ràng anh đã mất kiên nhẫn.

“Còn chuyện gì?”

Tôi liếc mặt biển đen ngòm cuộn sóng ngoài lan can, tạm thời bịa ra một lý do.

“Tôi không có người thân, một mình đi phẫu thuật tôi sợ.”

“Hôm phẫu thuật, anh có thể đi cùng tôi không?”

Cố Trầm Chu im lặng rất lâu.

Lâu đến mức tôi tưởng mình lo chuyện bao đồng, anh mới đưa điện thoại cho tôi.

“Thêm phương thức liên lạc đi. Chốt thời gian rồi báo tôi.”

Tôi vội quét mã của anh.

Đi được một đoạn rất xa, tôi không nhịn được quay đầu lại.

Cố Trầm Chu không đi tiếp nữa.

Anh dựa vào lan can châm một điếu thuốc, bóng lưng vẫn cô độc, nhưng ít nhất anh vẫn đứng trên bờ.

Tôi lo anh vẫn nghĩ quẩn, mãi đến khi bình luận nói anh tạm thời từ bỏ ý định tự sát mới yên tâm.

【Sao cốt truyện lại khác rồi!】

【Nhân vật phụ cũng có mùa xuân mà~ Tôi ủng hộ trúc mã với cô gái qua đường này ở bên nhau. Dù sao nữ chính cũng kết hôn rồi, mọi người ai sống cuộc đời người nấy thôi.】

【Hơn nữa trúc mã không chết thì nữ chính cũng không hắc hóa, sau này cũng không phải chịu nhiều đau khổ như vậy, tốt quá còn gì!】

【Đỉnh thật, trúc mã với cô người qua đường này cũng khá đáng đẩy thuyền~】

【Đừng nói nữa, tôi đã ngửi thấy mùi truyện cứu rỗi rồi.】

Tôi thì không.

Tôi chỉ ngửi thấy mùi tanh mặn nồng nặc trong gió biển.

Nếu không phải tôi tình cờ nhìn thấy những dòng bình luận, căn bản sẽ không có chuyện vừa rồi.

Giờ này Cố Trầm Chu đáng lẽ đã trôi ngoài biển rồi.

2

Ngày hôm sau, bệnh viện thông báo hai chỉ số xét nghiệm máu trước phẫu thuật của tôi không đạt.

Hemoglobin quá thấp, chức năng đông máu cũng không tốt lắm.

Bác sĩ nói nếu vội vàng phẫu thuật thì rủi ro quá lớn, bảo tôi dưỡng sức một tuần rồi tái khám.

Tôi ngồi trên ghế dài ngoài hành lang, chụp kết quả gửi cho Cố Trầm Chu.

“Xin lỗi, phẫu thuật phải hoãn. Anh không cần cố tình đợi tôi đâu, nếu tìm được người thích hợp đi cùng thì tôi sẽ tự đi.”

Mười phút sau khi gửi tin nhắn, anh mới trả lời.

“Khi nào làm được?”

“Sớm nhất là một tuần sau.”

Anh không nói gì nữa.

Những dòng bình luận lại trả lời thay anh.

【Cố Trầm Chu vừa từ văn phòng luật sư đi ra, đã sắp xếp xong quỹ đầu tư và bất động sản ở nước ngoài rồi.】

【Anh ấy vẫn chưa từ bỏ ý định chết, chỉ dời ngày sang sau ca phẫu thuật của Khương Lê.】

【Một người có trách nhiệm như vậy, sao lại tàn nhẫn với chính mình đến thế.】

Tôi nhìn những dòng chữ đó, trong lòng nghẹn lại.

Cố Trầm Chu đúng là không phải người tốt theo ý nghĩa truyền thống.

Bình luận nói để tranh quyền kiểm soát Cố thị, anh từng làm không ít chuyện không thể đưa ra ánh sáng.

Nhưng anh chưa từng làm hại người vô tội.

Ngay cả khi đã không muốn sống nữa, anh vẫn nhớ chuyện mình đã đồng ý với một cô gái xa lạ.

Tôi đang suy nghĩ lung tung thì điện thoại rung lên.

Cố Trầm Chu chuyển cho tôi hai trăm nghìn.

“Dưỡng sức cho tốt.”

Tôi không dám nhận.

“Ba trăm nghìn đã quá nhiều rồi.”

Anh chỉ trả lời một chữ.

“Nhận.”

Cách một màn hình vẫn có thể cảm nhận được sự không cho phép thương lượng.

Tôi do dự hai giây rồi bấm xác nhận nhận tiền.

Không còn cách nào.

Ưu điểm lớn nhất của tôi chính là rất ít khi làm khó tiền bạc.

3

Trong một tuần, ngày nào tôi cũng uống sữa, ăn thịt bò, còn nghiến răng mua loại thực phẩm bổ sung đắt nhất.

Nhưng kết quả tái khám vẫn chẳng khá hơn bao nhiêu.

Bác sĩ tăng liều thuốc, lại bảo tôi về dưỡng thêm một tuần.

Tôi không muốn cứ kéo dài chuyện của Cố Trầm Chu nên chủ động nói với anh rằng sau này tôi sẽ nhờ bạn bè đi cùng.

Nửa tiếng sau, anh gửi cho tôi một vị trí.

“Thu dọn đồ, chuyển tới đây.”

Tôi nhìn tin nhắn đó ngẩn người suốt một phút.

“Tại sao?”

“Cô ăn kiểu này, dưỡng đến bốn tháng cũng không đạt tiêu chuẩn phẫu thuật.”

Ngay sau đó, bình luận xuất hiện:

【Cười chết mất, trúc mã chê cô ấy không biết bồi bổ, chuẩn bị tự mình ra tay.】

【Cố Trầm Chu từng học một cách bài bản về phối hợp dinh dưỡng để làm đồ ăn phục hồi sức khỏe cho bạch nguyệt quang, căn bếp nhà anh ấy còn chuyên nghiệp hơn bếp sau của khách sạn năm sao.】

【Hai người nghĩ đủ mọi cách dưỡng sức, mục đích lại là bỏ hai đứa bé, cốt truyện này đúng là hài đen.】

Tôi cũng cảm thấy rất hoang đường.

Nhưng tôi sợ chết.

Thai càng lớn thì rủi ro càng cao, thay vì đem cơ thể ra đánh cược, chẳng bằng tạm thời nghe lời người có chuyên môn.

Chiều hôm sau, tôi kéo vali tới biệt thự ven hồ.

Lúc Cố Trầm Chu mở cửa cho tôi, anh mặc một bộ đồ ở nhà màu xám nhạt.

Sắc mặt vẫn lạnh nhạt, nhưng bản thân lại được chỉnh tề sạch sẽ, hoàn toàn không nhìn ra mấy ngày trước anh còn định nhảy biển.

“Giày ở bên phải.”

Trước cửa đặt một đôi dép nữ mới.

Kích cỡ vừa khít.

“Phòng trong cùng tầng hai là phòng khách. Ga giường đã giặt rồi, đồ dùng hằng ngày thiếu gì thì viết cho quản gia.”

Anh nhận lấy vali của tôi, nhẹ nhàng xách lên tầng.

Tôi đi theo phía sau, nhỏ giọng hỏi: “Có làm phiền anh quá không?”

“Không.”

Anh dừng lại một chút.

“Dưỡng sức tốt sớm ngày nào thì giải quyết sớm ngày đó.”

Câu nói rất bình tĩnh.

Nhưng tôi lại vô thức thở phào.

Mục đích của chúng tôi giống nhau, không xen lẫn tình cảm, ngược lại dễ chung sống hơn.

Thu dọn hành lý xong xuống tầng, trên bàn ăn đã bày sẵn bữa tối.

Cá vược hấp, bò xào nấm, trứng hấp rau chân vịt, còn có một chén nhỏ yến sào táo đỏ.

Tôi nhìn đến trợn mắt.

“Đều do anh làm à?”

“Không thì sao?”

Cố Trầm Chu đưa đũa cho tôi.

“Mỗi ngày ba bữa chính hai bữa phụ. Ăn không hết thì có thể ăn ít, nhưng không được kén ăn.”

Tôi lớn lên trong cô nhi viện, điều giỏi nhất chính là không kén ăn.

Chỉ là ngồi đối diện anh quá gò bó, mỗi miếng tôi đều nhai cẩn thận.

Cố Trầm Chu nhíu mày.

“Không ngon?”

“Ngon.”

“Thế sao trông như đang chấp hành án vậy?”

Tôi suýt bị sặc canh.

Hóa ra anh cũng không phải hoàn toàn không có khiếu hài hước.

Tôi cúi đầu xúc một miếng cơm lớn, nói không rõ chữ: “Tôi sẽ cố thể hiện như mình đang ăn Tết.”

Khóe môi Cố Trầm Chu hình như khẽ động.

【Anh ấy cười đúng không? Vừa rồi chắc chắn là cười rồi đúng không?】

【Sau khi bạch nguyệt quang kết hôn, đây là lần đầu tiên trúc mã có biểu cảm.】