【Để tôi nói, để tôi nói, thiếu gia đã lâu lắm rồi không cười~】

Tôi vùi đầu tăng tốc độ ăn cơm.

4

Cố Trầm Chu làm việc giống như đang lập kế hoạch dự án.

Mấy giờ thức dậy, ăn gì, đi bộ bao lâu, lúc nào uống thuốc, tất cả đều được anh lập thành bảng dán trên tủ lạnh.

Anh còn bảo tôi nghỉ việc.

“Công ty cô đang thử việc sẽ không duyệt nghỉ dài ngày. Nghỉ đi, tiền lương và những tổn thất sau đó tôi bù.”

Ban đầu tôi không nỡ bỏ công việc lương sáu nghìn tệ một tháng.

Nhưng nghĩ đến sau phẫu thuật cũng cần nghỉ ngơi, tôi đành đồng ý.

Ngày hôm sau, anh chuyển cho tôi năm trăm nghìn.

Tôi đột nhiên hiểu thế nào là chữ “bù” của người giàu.

Cố Trầm Chu không thích nói chuyện, nhưng chăm sóc người khác vô cùng chu đáo.

Tôi không chịu nổi mùi dầu mỡ, anh sẽ bật hệ thống thông gió từ trước.

Nửa đêm tôi tỉnh giấc vì đói, trong tủ giữ ấm của bếp luôn có một phần đồ ăn nhẹ.

Tôi uống thuốc bổ sắt bị khó chịu dạ dày, anh liền trao đổi lại với bác sĩ để điều chỉnh thời gian uống thuốc.

Hai tuần sau, sắc mặt tôi hồng hào lên rõ rệt bằng mắt thường.

Nhưng khi tái khám, chỉ số đông máu vẫn còn thiếu một chút.

Bác sĩ khuyên dưỡng thêm mười ngày.

Cố Trầm Chu nhìn kết quả, còn nghiêm túc hơn cả tôi.

“Tiếp tục.”

Tôi cúi đầu tính ngày.

Kéo dài thêm nữa thì sắp mười bốn tuần rồi.

“Có muộn quá không?”

Anh im lặng một lúc.

“Cơ thể quan trọng hơn.”

Trên đường về, cả hai chúng tôi đều không nói gì.

Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, chợt phát hiện đã rất lâu không nhìn thấy những bình luận liên quan tới chuyện anh tìm chết nữa.

Tôi thử hỏi: “Gần đây anh ổn không?”

“Gì cơ?”

“Ý tôi là… tâm trạng.”

Cố Trầm Chu cầm vô lăng, gương mặt nghiêng không chút dao động.

“Từ khi cô chuyển vào, tôi không có thời gian nghĩ chuyện khác.”

Tôi không phân biệt được đây là lời phàn nàn hay chỉ đang nói sự thật.

Đành biết điều ngậm miệng.

Lại qua mười ngày, cuối cùng tất cả kết quả kiểm tra đều đạt tiêu chuẩn.

Lúc ấy tôi đã mang thai ba tháng rưỡi, bụng dưới hơi nhô lên.

Trước khi phẫu thuật cần uống thuốc, bác sĩ lần lượt giải thích từng nguy cơ cho chúng tôi.

Cố Trầm Chu từ đầu đến cuối không chen lời, chỉ khi ký tên, bàn tay cầm bút dừng lại vài giây.

Lúc xếp hàng lấy thuốc, phía trước là một cặp vợ chồng trung niên.

Người phụ nữ ôm túi kết quả kiểm tra, khóc đến gần như không đứng nổi.

Cô ấy làm thụ tinh ống nghiệm năm lần mới mang thai, nhưng khi khám thai lại phát hiện thai nhi dị tật nghiêm trọng, bắt buộc phải chấm dứt thai kỳ.

Người chồng vừa đỏ mắt an ủi cô ấy vừa lau nước mắt giúp cô.

Tôi vô thức che bụng dưới.

Hai sinh mệnh nhỏ bên trong vẫn luôn rất yên tĩnh.

Chúng khỏe mạnh như một sự đối lập tàn nhẫn.

Tôi ngẩng đầu, vừa hay bắt gặp ánh mắt Cố Trầm Chu.

Anh cũng đang nhìn bụng tôi.

Bốn mắt nhìn nhau, anh là người dời mắt trước.

5

Trở về biệt thự, tôi rót một cốc nước ấm theo lời bác sĩ.

Viên thuốc rất nhỏ, nằm trong lòng bàn tay, trắng đến chói mắt.

“Tôi uống đây.”

Tôi cũng không biết vì sao phải cố tình nói cho Cố Trầm Chu biết.

Có lẽ vì hai đứa trẻ này cũng có liên quan đến anh.

Cố Trầm Chu ngồi ở đầu bên kia bàn ăn, khẽ đáp một tiếng.

Tôi đưa thuốc lên môi.

Cổ tay bỗng bị nắm lại.

Lòng bàn tay anh rất lạnh, nhưng sức lực lại vững vàng.

“Khoan đã.”

Tôi nghi hoặc nhìn anh.

Cố Trầm Chu nhìn chằm chằm viên thuốc, yết hầu khẽ chuyển động.

“Có thể giữ hai đứa trẻ lại không?”

Tôi tưởng mình nghe nhầm.

“Anh nói gì?”

“Tôi muốn chúng.”

Cuối cùng anh ngẩng mắt, giọng điệu vẫn kiềm chế nhưng đáy mắt lại ẩn giấu sự căng thẳng hiếm thấy.

“Toàn bộ chi phí mang thai, sinh con và hồi phục sau sinh do tôi chịu. Ngoài ra tôi sẽ bồi thường cho cô mười hai triệu.”

“Nếu cô đồng ý, sau khi hai đứa trẻ chào đời sẽ do tôi nuôi dưỡng. Cô muốn gặp chúng lúc nào cũng được.”

Mười hai triệu.

Tôi có làm việc từ lúc mới sinh ra chắc cũng không kiếm được số tiền này.

Quan trọng hơn là tôi cũng không nỡ bỏ chúng như mình từng tưởng.

Một tháng sống ở đây, ngày nào tôi cũng ăn uống đúng giờ, đi bộ, uống thuốc.

Mỗi thực đơn Cố Trầm Chu nghiên cứu dường như đều nhắc tôi rằng trong bụng mình đang có hai sinh mệnh thật sự.

Tôi hỏi anh: “Anh chỉ nhất thời xúc động thôi sao?”

“Không.”

“Vậy sau này anh có hối hận không?”

Cố Trầm Chu im lặng một lát.

“Tôi đã hối hận quá nhiều chuyện rồi, không muốn thêm lần này nữa.”

Những dòng bình luận phía sau anh điên cuồng chạy qua:

【Giữ lại rồi! Giữ lại rồi!】

【Nam phụ không phải muốn người thừa kế, chỉ là anh ấy đột nhiên không nỡ mất đi những người duy nhất trên đời có quan hệ huyết thống với mình.】

【Có con giữ chân, chắc anh ấy sẽ không đi ra biển nữa đâu nhỉ?】

Tôi đặt viên thuốc xuống.

“Được.”

Cố Trầm Chu như vừa đột ngột trút được thứ gì đó, bờ vai khẽ thả lỏng.

“Cảm ơn.”

“Không cần cảm ơn.”

Tôi thật thà nói: “Anh cho quá nhiều tiền.”

Anh cúi đầu cười một cái.

Lần này tôi nhìn rất rõ.

Tối hôm đó, Cố Trầm Chu bảo luật sư soạn một bản thỏa thuận nuôi dưỡng.