“Em thấy chi bằng nhân cơ hội này, anh ly hôn thẳng với cô ta luôn đi.”
“Cho dù ra đi tay trắng cũng không sao, dù sao tiền em kiếm được cũng đủ nuôi cả nhà chúng ta.”
Vương Lệ Hoa đi ra cửa, đưa đứa trẻ trong lòng cho Cố Minh Vũ.
“Ngày nào Gia Hiên cũng bảo nhớ bố, anh nỡ để con ngày nào cũng khóc lóc đòi bố sao?”
“Bố ơi, bé nhớ bố lắm!” Đứa trẻ giang tay đòi Cố Minh Vũ bế.
Cố Minh Vũ thành thạo đón lấy đứa trẻ, dịu dàng dỗ dành.
Tiểu Bảo nằm trong lòng tôi, nhìn chính bố đẻ của mình đang dịu dàng dỗ dành cái đứa gọi là em trai, lại càng khóc thút thít dữ dội hơn.
Tim tôi thắt lại, nhịn không được ngẩng đầu chất vấn:
“Cố Minh Vũ, anh mù rồi sao? Hay là trong mắt anh chỉ có đứa con của con tiện nhân kia, không nhìn thấy Tiểu Bảo đang khóc à?”
Cố Minh Vũ cau chặt mày, nửa ngày sau mới mở miệng:
“Hiểu Nhã, tại sao em không thể cứ vờ như không biết mãi đi?”
“Chúng ta là vợ chồng bao nhiêu năm nay, có gì mà không vượt qua được, cho dù là vì Tiểu Bảo, em cũng không nên phá vỡ những điều tốt đẹp trong quá khứ của chúng ta chứ.”
Tôi suýt thì nghĩ mình nghe nhầm.
Sự vô liêm sỉ của Cố Minh Vũ đã vượt qua giới hạn của một con người.
Rõ ràng là anh ta ngoại tình, có con với người khác, vậy mà lại quay ngược lại đổ lỗi cho tôi.
Tôi lau vội nước mắt:
“Anh nghĩ nếu không phải vì Tiểu Bảo, tôi có thể nhẫn nhịn cặp cẩu nam nữ các người cho tới tận bây giờ sao?!”
Tôi giơ đôi bàn tay sưng đỏ của Tiểu Bảo lên trước mặt Cố Minh Vũ.
“Chỉ vì một món đồ chơi nhỏ mà mẹ anh lại đánh Tiểu Bảo thành ra nông nỗi này.”
“Từ lúc đẻ ra tới giờ, tôi còn không nỡ đụng đến một ngón tay của con, mẹ anh dựa vào cái gì mà đánh nó?!”
Mẹ chồng thấy vậy lập tức nhảy ra chỉ trích tôi:
“Trẻ con không nghe lời, tôi làm bà nội đánh hai cái thì có sao?”
“Xem xem đứa nhỏ này bị cô chiều hư rồi, chẳng có tí khí phái nam nhi nào cả.”
“Chẳng bù cho Gia Hiên nhà chúng tôi, vừa ngoan ngoãn lại vừa đáng yêu.”
Tôi không đáp lời bà ta, chỉ gườm gườm nhìn Cố Minh Vũ.
Anh ta lại quay mặt đi, né tránh ánh nhìn của tôi.
Tôi tức đến run người:
“Cố Minh Vũ, Tiểu Bảo cũng là con trai ruột của anh, anh không có chút lương tâm nào sao?”
Cố Minh Vũ hơi nhíu mày:
“Trẻ con không nghe lời, mẹ dạy dỗ hai cái cũng là chuyện bình thường, em đừng có bé xé ra to.”
“Chúng ta kết hôn bao nhiêu năm, anh đối với em cũng có tình cảm.”
“Chỉ cần em không làm ầm ĩ lên, mỗi tháng anh sẽ đưa thêm sinh hoạt phí cho em và Tiểu Bảo.”
Móng tay tôi găm sâu vào lòng bàn tay, chút hy vọng cuối cùng trong lòng cũng tan vỡ hoàn toàn.
Tôi bình tĩnh bấm gửi đi chứng cứ cuối cùng trong điện thoại.
Sau đó gọi điện thoại cho luật sư:
“Luật sư Vương, tôi muốn chính thức khởi kiện chồng tôi là Cố Minh Vũ về tội trùng hôn!”
Chương 2
5
Cuộc trò chuyện giữa tôi và luật sư, từng câu từng chữ đều lọt vào tai họ.
Đồng tử Cố Minh Vũ co rụt lại, nhìn tôi với vẻ mặt không thể tin nổi:
“Em muốn ly hôn với anh?!”
Tôi nhìn vẻ mặt luống cuống của Cố Minh Vũ, bật cười mỉa mai:
“Bất ngờ lắm sao?”
“Anh không thực sự nghĩ rằng bản thân có thể năm thê bảy thiếp, tiếp tục cuộc hôn nhân của chúng ta mà không phải gánh vác bất cứ hậu quả nào chứ?”
Vương Lệ Hoa tức giận lao tới hét lớn:
“Lưu Hiểu Nhã, cô điên rồi sao?! Cô muốn hủy hoại Cố Minh Vũ à?”
“Làm mẹ mà cô không nghĩ đến tương lai của con trai mình sao?”
Tôi nhếch mép cười:
“Kẻ hủy hoại Cố Minh Vũ là chính anh ta.”
“Còn về con trai tôi, sau này tôi sẽ cho nó nhiều sự lựa chọn hơn, không nhất thiết phải đi theo con đường đó.”
Lúc này mẹ chồng cũng lao lên nắm lấy cánh tay tôi lớn tiếng:
“Lưu Hiểu Nhã, cô đừng có mà không biết điều?”
“Con trai tôi bao năm nay có phải không nuôi mẹ con cô đâu, vì chút chuyện của đàn ông mà đòi ly hôn.”

