Chiều hôm đó, tôi tan làm sớm đến đón Tiểu Bảo.

Thế nhưng lời cô giáo nhà trẻ lại khiến tim tôi như rơi thẳng xuống vực sâu.

“Cố phu nhân, Tiểu Bảo đã được bà nội đón về rồi, anh Cố không nói với chị sao?”

Tôi chưa bao giờ để bố mẹ chồng đón Tiểu Bảo, họ trước nay vẫn luôn lạnh nhạt với thằng bé.

Tôi lập tức gọi điện cho Cố Minh Vũ, điện thoại báo không có người nghe máy.

Gọi cho bố mẹ chồng, kết quả cũng bặt vô âm tín.

Tim tôi lạnh buốt.

Lúc bấm số gọi cho luật sư, tay tôi run lên bần bật.

Luật sư an ủi tôi phải bình tĩnh, không cần nghĩ cũng biết, chắc chắn là Vương Lệ Hoa cố tình bảo bố mẹ chồng đón Tiểu Bảo đi, ép Cố Minh Vũ phải lật bài ngửa.

Tôi nén sự hoảng loạn trong lòng, lái xe lao thẳng đến nhà Vương Lệ Hoa.

Còn chưa đến cửa, tôi đã nghe thấy tiếng Tiểu Bảo khóc xé ruột xé gan.

Tiếng khóc đó như những nhát dao, từng nhát từng nhát cứa vào tim tôi.

Tôi không thể kiểm soát được nữa, điên cuồng đập cửa:

“Vương Lệ Hoa, cô mở cửa ra cho tôi!”

“Đồ tiện nhân này, nếu cô dám làm hại con trai tôi, tôi nhất định sẽ giết chết cô.”

Ngay giây phút cánh cửa mở ra, tôi gần như lao sầm vào.

Cảnh tượng đập vào mắt khiến tôi như nứt toác khóe mắt.

Mẹ chồng đang cầm một món đồ chơi bằng nhựa, đánh thật mạnh từng nhát vào hai bàn tay của Tiểu Bảo:

“Cho mày chừa cái tội giành đồ chơi của em! Cho mày chừa cái tội không nghe lời!”

“Bà đã dạy mày thế nào, phải nhường em cơ mà! Cái đồ vô học!”

Tiểu Bảo đứng đó không dám nhúc nhích, khuôn mặt nhỏ nhắn khóc đến đỏ bừng:

“Tiểu Bảo không dám nữa đâu, bà nội đừng đánh nữa, tay Tiểu Bảo đau lắm.”

Vương Lệ Hoa ngồi trên sofa, ôm đứa trẻ trong lòng, lạnh lùng đứng nhìn.

Máu trong người tôi dường như đông cứng lại, tôi lao tới ôm chầm lấy Tiểu Bảo vào lòng.

“Tiểu Bảo đừng sợ, mẹ ôm.”

“Mẹ… mẹ… đau…” Thằng bé đưa đôi bàn tay sưng tấy đỏ ửng ra trước mặt tôi: “Mẹ thổi đi, tay bé đau quá… hu hu.”

Tiểu Bảo khóc nấc lên, cơ thể nhỏ bé cứ thế giật nảy lên từng cơn.

Tôi ôm con, nhẹ nhàng dỗ dành.

Nước mắt cũng theo đó mà tuôn rơi, tim đau đến mức sắp không thở nổi.

Lúc này mẹ chồng mới phản ứng lại, lập tức thay đổi thái độ, nở nụ cười giả tạo:

“Hiểu Nhã, sao con lại đến đây?”

“Minh Vũ chưa tan làm, mẹ đưa Tiểu Bảo đến chơi với con của sếp một lát.”

“Tiểu Bảo không nghe lời, mẹ tiện tay dạy dỗ nó vài câu, không đánh mạnh đâu.”

Tôi cố đè nén ngọn lửa giận đang bùng cháy trong lòng, chằm chằm nhìn mẹ chồng.

“Hai đứa trẻ đều là cháu nội ruột của mẹ, mẹ lại thiên vị đến mức này sao?”

“Cô biết hết rồi à.” Sắc mặt mẹ chồng hơi thay đổi, nhưng rất nhanh đã lấy lại bình tĩnh:

“Mẹ cũng là vì tốt cho Tiểu Bảo thôi, đều là người một nhà, phải biết nhường nhịn lẫn nhau.”

Vương Lệ Hoa chậm rãi cất lời, giọng điệu đầy vẻ khiêu khích:

“Lưu Hiểu Nhã, cô cũng giỏi nhịn thật đấy. Nếu đã biết rồi thì ly hôn với Minh Vũ sớm đi, dù sao chúng tôi mới là người một nhà.”

Giây tiếp theo, Cố Minh Vũ bước vào nhà:

“Vợ à, anh để quên điện thoại, không mua được cái bánh kem mà em và Gia Hiên thích ăn.”

4

Phòng khách trong phút chốc rơi vào im lặng.

Tiếng thút thít của Tiểu Bảo nghe càng thêm rõ mồn một.

Nụ cười trên mặt Cố Minh Vũ cứng đờ, sự hoảng loạn trong đáy mắt gần như không giấu nổi:

“Hiểu Nhã? Em… sao em và Tiểu Bảo lại ở đây?”

Tôi ôm chặt Tiểu Bảo, ánh mắt lạnh lẽo như băng:

“Cố Minh Vũ, anh vừa gọi ai là vợ?! Vương Lệ Hoa sao?”

“Hiểu Nhã, em nghe anh giải thích, anh… anh…” Anh ta nói năng lộn xộn, mặt lúc xanh lúc trắng.

Vương Lệ Hoa hừ nhẹ một tiếng:

“Đừng giải thích nữa, cô ta biết chuyện của chúng ta từ lâu rồi.”

“Thời gian qua cứ cố tình giả vờ như không biết, ai mà biết được sau lưng đang ủ mưu tính kế gì.”