Anh mặc quân phục thẳng tắp, đầu cũng không ngẩng lên mà ra lệnh: “Lục Ngôn đang ở trong thư phòng làm quà cho Tô Thanh, cô vào giúp đi.”

Tôi cười lạnh một tiếng, đi thẳng qua.

Đi ngang qua thư phòng, vừa vặn nhìn thấy Lục Ngôn đang ngồi trước bàn, dùng giấy nhám đánh bóng một vỏ đạn.

Có lẽ tiếng bước chân của tôi làm thằng bé giật mình, nó ngẩng đầu nhìn tôi.

Nhưng giây tiếp theo, nó nhanh chóng giấu vỏ đạn đang mài dở ra sau lưng: “Cái này là cho mẹ Thanh Thanh!”

Ánh mắt đề phòng của nó như lưỡi dao, đâm thẳng vào tim tôi.

“Yên tâm,” tôi ngồi xổm xuống nhìn thẳng vào nó, “Mẹ không cướp quà của người khác.”

“Đợi ba con và mẹ Thanh Thanh kết hôn, con muốn tặng cô ấy cái gì cũng được.”

“Lê Sơ!” Lời vừa dứt, giọng nói của Lục Tần đã nổ tung sau lưng.

Chương 4

Anh kéo mạnh tôi đứng dậy, sự tức giận cuộn trào nơi đáy mắt: “Cô làm mẹ kiểu gì vậy? Nói hươu nói vượn trước mặt con trẻ.”

Tôi ngước nhìn quai hàm đang căng cứng của anh, đột nhiên bật cười: “Tôi quả thực làm không tốt vai trò phu nhân Thượng tướng.”

“Chi bằng anh sớm cưới Tô Thanh đi? Cô ta chắc chắn biết cách dạy con hơn tôi.”

Nói xong tôi quay người bước về phía cửa.

“Lê Sơ.”

Lục Tần nắm lấy cổ tay tôi, dường như còn muốn nói gì đó.

Nhưng đúng lúc này, thiết bị liên lạc của Lục Ngôn vang lên, thằng bé vui vẻ giục:

“Ba ơi, là cuộc gọi video của mẹ Thanh Thanh này!”

Giây tiếp theo, Lục Tần buông tôi ra.

Tôi nhìn anh bước qua nhận cuộc gọi, khuôn mặt vừa lạnh băng giây trước nay đã lập tức dịu dàng.

Tôi im lặng bước vào phòng dành cho khách, khóa trái cửa.

Ánh nắng tháng Bảy xuyên qua khe rèm cửa rọi vào, nhưng tôi lại cảm thấy như bị chôn vùi trong hầm băng.

Tôi nhắm mắt, ép bản thân chìm vào giấc ngủ.

Trong cơn mơ màng, tôi thấy lại bản thân năm hai mươi lăm tuổi, nhìn con dao quân dụng và vũ khí bị nghiền nát trong máy hủy mà gục xuống khóc nức nở.

Còn Lục Tần lạnh lùng đứng ở cửa: “Người nhà quân nhân không được tham gia các hoạt động nguy hiểm, đây là kỷ luật.”

Lại mơ thấy ngày sinh Lục Ngôn, tôi sinh khó và băng huyết trầm trọng.

Bác sĩ nói cột sống thắt lưng của tôi bị tổn thương, có thể không bao giờ tham gia tác chiến cường độ cao được nữa.

Nhưng trước đó, tôi từng vác đại bác, băng qua bãi mìn, quần thảo với rắn độc trong rừng rậm…

Giờ đây, một lần sinh nở đã hủy hoại mọi khả năng của tôi.

Trong mơ, vô số Lê Sơ vừa khóc vừa nói với tôi ——

Hãy bước về phía trước, đừng ngoảnh lại.

Tôi sẽ không ngoảnh đầu lại nữa.

Từ khoảnh khắc đưa đơn ly hôn, tôi đã quyết định đoạn tuyệt hoàn toàn.

Đêm đó giấc mơ rất lộn xộn, nhưng thói quen sinh hoạt bảy năm làm vợ lính vẫn đánh thức tôi đúng sáu giờ sáng.

Nếu là trước đây, giờ này tôi phải chuẩn bị quân phục cho Lục Tần, làm bữa sáng cho Lục Ngôn.

Bây giờ ư? Tôi trở mình ngủ tiếp, cho đến khi ánh nắng chiếu thẳng vào mi mắt mới dậy.

Lúc xuống lầu ăn sáng, tôi nghe thấy lính gác trò chuyện ngoài sân:

“Thượng tướng đưa Lục Ngôn ra thao trường rồi, phó quan Tô cũng đi theo.”

“Chậc, người không biết còn tưởng họ mới là một gia đình.”

Đúng vậy, tất cả mọi người đều cảm thấy họ giống một nhà ba người hơn.

Nhưng trong mắt người nhà họ Lục và Lục Tần, dù có cần thiết hay không, tôi vẫn phải ngồi ở vị trí “Phu nhân Thượng tướng” đó, tận tâm chăm lo cho cả gia đình họ.

Chẳng mấy chốc, bảy ngày trôi qua.

Cô bạn thân lao thẳng đến nhà tôi: “Đi! Dẫn cậu đến câu lạc bộ chiến thuật ngắm trai đẹp!”

Cô ấy nháy mắt, “Toàn là đặc nhiệm giải ngũ, cơ bụng cứng như tấm chống đạn.”

Những chàng trai độ tuổi hai mươi rất biết cách dỗ dành, mở miệng ra là “Chị”, mang lại cảm xúc ngập tràn.

Bạn thân huých cùi chỏ vào tôi: “Sao nào? Hơn đứt tảng băng nhà cậu chứ?”