Ta lấy tấm thiệp ố vàng từ trong tay áo ra.

Hôm nay ta cố ý mang nó theo.

Nếu có người muốn lật nợ cũ, ta sẽ để nợ cũ được lật thật rõ ràng.

Ta dâng thiệp lên.

Lão thái giám nhận lấy rồi đưa cho Thái hậu.

Thái hậu mở ra xem, mi tâm lập tức cau lại.

Ta nói:

“Trong cung yến tại Phượng Nghi lâu mười bảy năm trước, danh sách cung nhân hầu hạ được ghi ở phía sau thiệp.”

“Trong đó không có Thanh Mân.”

Sắc mặt Thanh La trắng bệch.

Hoàng hậu nhìn nàng ta.

Thanh La vội vàng nói:

“Tổ mẫu nô tỳ chỉ được điều tới tạm thời, danh sách chưa chắc đã ghi đầy đủ.”

Ta gật đầu.

“Cũng có khả năng.”

Nàng ta vừa thở phào.

Ta lại nói:

“Nhưng ở cuối tấm thiệp có ghi danh sách ban thưởng sau vụ cháy tại Phượng Nghi lâu đêm đó.”

“Người có công cứu hỏa gồm mười hai người, người bị phạt gồm bảy người.”

“Nếu tổ mẫu ngươi có mặt tại Phượng Nghi lâu đêm ấy, bà ấy là người cứu hỏa hay người chịu phạt?”

Trán Thanh La áp xuống nền gạch, không thể trả lời.

Ánh mắt Thái hậu trở nên lạnh lẽo.

“Đêm ấy Phượng Nghi lâu từng xảy ra hỏa hoạn?”

Trong điện hoàn toàn tĩnh lặng.

Hiển nhiên chuyện này đã bị người ta giấu Thái hậu suốt nhiều năm.

Kiến Hòa Đế nhìn Hoàng hậu.

Sắc mặt Hoàng hậu cuối cùng cũng thay đổi.

“Mẫu hậu, năm đó chỉ là một đám cháy nhỏ, không dám kinh động người.”

Thái hậu chậm rãi hỏi:

“Không kinh động ai gia, hay không dám kinh động?”

Hoàng hậu quỳ xuống.

“Thần thiếp không dám.”

Lúc này ta lên tiếng:

“Thái hậu nương nương, trong tay thần nữ quả thật có nửa miếng ngọc phượng văn.”

Thẩm Hoài An lập tức nhìn ta.

Tiêu Thừa Nghiễn cũng ngồi thẳng người.

Trong mắt Kiến Hòa Đế dâng lên bóng tối.

Ta chậm rãi tháo hộ cổ tay, lấy nửa miếng ngọc ra, đặt trong lòng bàn tay.

Đuôi phượng bị khuyết, hai chữ Lệnh Nghi hiện lên rõ ràng.

Hoàng hậu nhìn chằm chằm miếng ngọc, ngay cả hơi thở cũng nhẹ đi.

Trong mắt Thanh La lóe lên vẻ đắc ý.

Nhưng ta không giao ngọc cho Hoàng hậu.

Ta xoay người, hai tay dâng lên Thái hậu.

“Di ngôn của mẫu thân thần nữ nói rằng, nếu kinh thành không còn chỗ cho thần nữ sống yên ổn, hãy để thần nữ tìm nửa miếng ngọc này.”

“Người không nói miếng ngọc thuộc về ai.”

“Nhưng người từng nói Thẩm Hoài Liệt là phụ thân duy nhất của thần nữ.”

Câu cuối cùng vừa dứt, thần sắc tất cả mọi người trong điện đều thay đổi.

Kiến Hòa Đế nhắm mắt.

Sắc mặt Hoàng hậu mất hết huyết sắc.

Thái hậu nhìn nửa miếng ngọc, hồi lâu không đưa tay nhận.

Đúng lúc này, bên ngoài điện đột nhiên truyền đến tiếng bước chân gấp gáp.

Lão thái giám bước nhanh vào, hạ giọng rất thấp nhưng vẫn đủ để những người ngồi phía trước nghe thấy.

“Bệ hạ, chiếu ngục báo tin, ba tên cấm quân giả đêm qua đã đồng loạt thay đổi lời khai.”

Kiến Hòa Đế mở mắt.

Lão thái giám nhìn ta một cái.

“Bọn chúng nói người sai khiến không phải phượng lệnh.”

“Mà là phủ Trấn Bắc hầu.”

13

Lời của lão thái giám vừa dứt, trong cung Từ Ninh giống như bị người ta rút hết than lửa.

Mọi ánh mắt đều rơi lên người ta.

Thẩm Hoài An đứng sau lưng ta, vết thương trên vai vẫn chưa lành, khuôn mặt lại trắng hơn cả vết thương.

Hoàng hậu chậm rãi đứng thẳng người.

Vừa rồi bà ta còn mất hết huyết sắc vì ngọc phượng văn, lúc này đã nhanh chóng bình tĩnh lại.

Bà ta nhìn Thái hậu, giọng nhẹ như tiếng thở dài.

“Mẫu hậu, thần thiếp vốn cho rằng Thẩm cô nương chỉ vì tuổi trẻ nóng nảy.”

“Nhưng nếu chuyện đêm qua thật sự do phủ Trấn Bắc hầu tự biên tự diễn thì không còn là chuyện nhỏ.”

Trong điện lập tức có người nhỏ giọng phụ họa.

“Mang rắn vào phủ, lại nửa đêm xông vào cung, nếu thật sự là làm cục, tâm cơ quá sâu.”

“Khó trách hôm qua dám hành hung hoàng tử.”

“Thẩm gia muốn dựa vào danh nghĩa công thần để ép cung sao?”

Thẩm Hoài An lập tức ngẩng đầu.

“Nói bậy!”

Giọng đệ ấy vẫn mang theo sự khàn khàn của thiếu niên nhưng lại khiến cả điện yên lặng.

Hoàng hậu lạnh lùng nhìn đệ ấy.

“Thẩm tiểu công tử, thất lễ trước điện, ngươi có biết tội không?”

Ta giơ tay chắn trước Thẩm Hoài An.

“Thái hậu nương nương, bệ hạ.”

“Thần nữ muốn hỏi một câu.”

Ánh mắt Kiến Hòa Đế vẫn dừng trên nửa miếng ngọc phượng văn.

Người giống như bị giấc mộng cũ kéo lại, sau đó lại bị hiện thực lôi về thật mạnh.

Thái hậu lên tiếng trước.

“Ngươi hỏi đi.”

Ta nhìn lão thái giám.

“Ba người kia thay đổi lời khai thế nào?”

Lão thái giám thấp giọng nói:

“Chiếu ngục báo rằng ba người khai việc giả mạo cấm quân đêm qua là do quản gia phủ Trấn Bắc hầu sai khiến.”

“Con rắn cũng do hầu phủ chuẩn bị.”

“Con dấu riêng là bọn chúng nghe lệnh giấu trong người, dùng để vu cáo Tam điện hạ.”

Tiêu Thừa Nghiễn lập tức đập bàn.

“Đánh rắm!”

Mọi người trong điện đều nhìn hắn.

Sắc mặt hắn âm trầm, lớp vải trắng bên tai đã thấm máu.

“Bản hoàng tử là người bị vu cáo mà còn không nghe nổi.”

Hoàng hậu lạnh giọng:

“Thừa Nghiễn, ngồi xuống.”

Tiêu Thừa Nghiễn nhìn Hoàng hậu.

“Mẫu hậu, lời khai này rõ ràng là giả.”

Ánh mắt Hoàng hậu lạnh đi.

“Con đang nói thay Thẩm Tri Đường sao?”

Tiêu Thừa Nghiễn nghiến răng.

“Nhi thần chỉ không muốn bị một ván cờ ngu xuẩn dắt mũi.”