Khi Tiêu Tri Huyền gửi thiếp từ hôn đến lần thứ chín.

Ta không còn phát điên khóc lóc như mọi lần, trái lại còn bình tĩnh gọi hạ nhân đến kiểm kê toàn bộ sính lễ rồi trả về.

Ta biết, đây lại là trò thanh mai trúc mã của Tiêu Tri Huyền thay hắn khảo nghiệm lòng trung thành của ta.

Thấy ta không khóc cũng không làm loạn, Tiêu Tri Huyền nhíu mày giải thích:

“Tri Tri cũng chỉ muốn tốt cho ta. Chỉ cần nàng chấp nhận để ta từ hôn thêm một lần nữa, khảo nghiệm này mới được xem là thông qua.”

“Lần sau đến cầu thân, ta sẽ tăng thêm mười rương sính lễ, một trăm khoảnh ruộng tốt và ba trang viên ở Tây Sơn đều sẽ đứng tên nàng, được không?”

Xung quanh vang lên những tiếng cười khẽ, không ít người ngẩng đầu quan sát sắc mặt ta.

Dường như tất cả đều mặc định rằng ta sẽ lại chấp nhận những thứ bồi thường ấy.

Cùng một phần sính lễ, cùng một lời nói, ta đã nghe đến chín lần.

Ngay cả trẻ con trong kinh thành cũng cười nhạo ta là “Cửu Khúc nương tử”.

Ta khẽ cười, lắc đầu:

“Không cần.”

“Năm xưa, khi Bệ hạ ban hôn đã từng nói, ta gả cho ai, người đó mới có thể kế thừa tông tự của phủ Quốc công.”

“Từ nay về sau, ngươi không còn là thế tử phủ Quốc công nữa.”

Trong chốc lát, Tiêu Tri Huyền không kịp phản ứng.

Sững sờ vài giây, hắn kéo ta vào thư phòng, sắc mặt không vui:

“Lời vừa rồi của nàng có ý gì?”

“Doãn Thù, ta biết trong lòng nàng đang tức giận. Những lời vừa rồi, ta xem như chưa từng nghe thấy.”

“Nàng nhìn xem, hôm qua ta từ Giang Nam trở về, còn đặc biệt mang cho nàng một cây trâm san hô thượng hạng.”

Hắn lấy cây trâm san hô đỏ từ trong ngực ra. Màu đỏ chói mắt ấy đâm thẳng vào mắt ta.

Nhưng ta chưa từng thích những món trang sức rực rỡ như thế. Người thật sự thích san hô là Nguyễn Tri Tri.

Mấy sợi tóc đen quấn trên cây trâm cũng chứng minh đây là món đồ Nguyễn Tri Tri đã đeo chán rồi không cần nữa.

Năm đó, khi Tiêu Tri Huyền đến Nam Hải, ta từng cầu xin hắn mang về cho ta một viên nam châu để khảm lên chiếc mũ phượng dùng trong đại hôn.

Nhưng thứ ta nhận được sau đó lại là món đồ khiếm khuyết mà Nguyễn Tri Tri đã lựa còn thừa.

Ta khóc lóc đập vỡ viên ngọc, Tiêu Tri Huyền lại lạnh lùng nói:

“Tri Tri còn nhỏ tuổi, nàng không thể ghen tuông như vậy. Sau này còn làm chủ mẫu phủ Quốc công thế nào?”

Nhưng cả kinh thành đều biết, vì muốn khiến hồng nhan mỉm cười, Tiêu thế tử đã không tiếc chạy chết bảy con khoái mã.

Tất cả chỉ để Nguyễn Tri Tri được ăn những quả anh đào tươi ngon nhất.

Thế nhưng đối với vị hôn thê là ta, hắn lại chẳng muốn bỏ ra dù chỉ một chút tâm tư.

Lúc này, Nguyễn Tri Tri lại rưng rưng nước mắt, trốn sau lưng Tiêu Tri Huyền:

“Doãn Thù tỷ tỷ, muội cũng chỉ có ý tốt. Nếu ngay cả chút trắc trở này tỷ tỷ cũng không chịu đựng được, sau này làm sao có thể trở thành một chủ mẫu đủ tư cách của phủ Quốc công?”

Nhìn hai người trước mắt, ta thầm cười nhạt.

Ta quả thật sẽ trở thành chủ mẫu phủ Quốc công.

Nhưng Tiêu Tri Huyền hắn chưa chắc đã có thể trở thành Tiêu Quốc công.

Bất kể gả cho ai, ta vẫn là chủ mẫu không thể lay chuyển của phủ Quốc công.

Còn người thừa kế của phủ Quốc công này, ngày mai sẽ phải đổi người.

Chương 2

Tối hôm đó, Tiêu Quốc công đích thân đến phủ xin lỗi:

“Năm xưa, Bệ hạ đích thân ban hôn cho quận chúa và đích tử của phủ Tiêu Quốc công.”

“Ngoài Tri Huyền ra, trong nhà chỉ còn thứ tử bất tài Tiêu Trú, ngày ngày chỉ biết ăn chơi hưởng lạc, thật sự không xứng với thân phận của quận chúa.”

Trong vòng hai năm, Tiêu Tri Huyền đã làm theo yêu cầu của Nguyễn Tri Tri, từ hôn với ta chín lần, khiến ta trở thành nữ nhân khắc phu nổi danh khắp kinh thành.

Bọn họ còn mỹ miều gọi đó là khảo nghiệm lòng trung thành của ta.

Đến tận bây giờ, ta vẫn nhớ rõ lần đầu tiên hắn đòi từ hôn, ta đã khóc lóc thảm hại đến mức nào.

Nguyễn Tri Tri lại dựa vào lòng Tiêu Tri Huyền, cười không ngừng.

“Được rồi, được rồi, đừng khóc nữa. Chúc mừng Doãn Thù tỷ tỷ đã vượt qua cửa ải đầu tiên.”

Ta có phần không hiểu.

Tiêu Tri Huyền liền thay nàng ta giải thích:

“Mẫu thân Tri Tri vừa sinh nàng ấy ra đã bỏ đi theo người khác. Từ nhỏ nàng ấy đã cô độc không nơi nương tựa, vô cùng thiếu cảm giác an toàn.”

“Chuyện chúng ta thành thân khiến nàng ấy nhớ lại những ký ức không vui. Vì vậy, trước khi chúng ta thành hôn, nàng ấy muốn khảo nghiệm lòng trung thành của nàng, xem nàng có đủ tư cách hay không.”

Ta chấp nhận lời giải thích ấy rồi làm hòa với hắn.

Chỉ là ta không ngờ, Tiêu Tri Huyền lại dùng lý do này để từ hôn đến chín lần.

Thấy ta vẫn im lặng, Tiêu Quốc công cho rằng những lời ta nói chỉ là lời giận dỗi.

“Ta biết trong lòng quận chúa không vui, nhưng Tri Huyền và quận chúa đã có tình cảm nhiều năm, hôn ước lại do chính Bệ hạ ban xuống.”

“Quận chúa cứ yên tâm, ta nhất định sẽ nghiêm khắc dạy dỗ nó, tuyệt đối không có lần sau.”

Tiêu Quốc công vỗ ngực bảo đảm.

Ông còn sai tiểu tư đi gọi Tiêu Tri Huyền trở lại.

Nhưng giọng của tiểu tư nhỏ như muỗi kêu:

“Công tử… công tử đã đi tìm Nguyễn gia cô nương rồi.”

“Công tử còn bảo tiểu nhân chuyển lời cho quận chúa, nói rằng… nói rằng người nên biết điểm dừng. Có thời gian làm loạn, chi bằng tu tâm dưỡng tính. Nếu còn tiếp tục gây chuyện, lần sau kết quả vẫn sẽ như vậy.”

Lời này vừa dứt, có vài người không nhịn được bật cười thành tiếng.

Sắc mặt Tiêu Quốc công lúc đỏ lúc xanh, lúc xanh lại chuyển sang đỏ.

Tiêu Tri Huyền đã ngang nhiên tuyên bố vẫn còn lần sau, vậy lời bảo đảm của ông còn có tác dụng gì?

Khó xử hồi lâu, Tiêu Quốc công thở dài thật sâu.

“Tiêu Trú không có việc gì làm, ngay cả một chức quan cũng không có. Xin quận chúa hãy suy nghĩ kỹ!”

“Ta chọn hắn.”

Tiêu Trú tuy là công tử ăn chơi nổi tiếng trong kinh thành.

Nhưng Hoàng hậu cô mẫu đã sớm điều tra rõ ràng, hắn từng nhiều lần bí mật vào cung bàn chuyện với Hoàng đế.

Người này có tâm tư sâu không lường được, tuyệt đối không đơn giản như lời người đời truyền miệng.

Người kết thân với ta nhất định phải có ích cho Bùi gia.

So ra, Tiêu Tri Huyền mới thật sự là kẻ vô dụng.

Tiêu Quốc công nghiến răng, ngay cả giọng nói cũng run rẩy.

“Được, ta lập tức vào cung xin thánh chỉ. Đến ngày hai người đại hôn, Tiêu Trú sẽ kế thừa vị trí thế tử.”

“Chỉ là hôn kỳ này… có cần lùi lại hay không?”

Đây là lần thứ chín Tiêu Tri Huyền đến cầu thân. Tiêu Quốc công sợ xảy ra chuyện ngoài ý muốn, đồng thời cũng muốn cảnh cáo hắn nên đã định luôn ngày cưới.

Chỉ còn bảy ngày nữa.

Ông không ngờ Tiêu Tri Huyền vẫn dám làm loạn.

Nếu hắn đã không muốn đến thế, vậy đổi người là được.

“Không cần, cứ bảy ngày sau.”

Chương 3

Khi Tiêu Quốc công rời đi, bóng lưng ông dường như đã già đi mười tuổi.

Nghe nói ông vừa từ hoàng cung đi ra đã tức giận đến ngất xỉu.

Sáng sớm hôm sau, sính lễ của Tiêu Trú đã được đưa tới.

Những chiếc rương đỏ chất đầy sân, cùng được đưa đến còn có một phong thư.

Trong thư nói rõ, trước ngày đại hôn, hắn nhất định sẽ từ biên cương trở về.

Hắn vẫn luôn khiến người khác yên tâm như vậy.

Ta vừa sai tiểu tư mang tất cả đồ đạc vào kho thì hai bóng người quen thuộc đột nhiên xuất hiện trong sân.

Tiêu Tri Huyền nhìn lướt qua những chiếc rương đỏ trong sân, ánh mắt lộ vẻ khinh thường.

“Phụ thân đúng là chịu bỏ vốn, e rằng kho của phủ Quốc công cũng đã bị dọn sạch rồi.”

Nguyễn Tri Tri lộ vẻ lo lắng.

“Nhưng… như vậy không ổn lắm.”

“Nhỡ đâu Doãn Thù tỷ tỷ coi trọng những vật ngoài thân này nên mới hết lần này đến lần khác nhẫn nhịn, vậy khảo nghiệm của chúng ta còn có ý nghĩa gì nữa?”

“Ta nghe hạ nhân nói, năm xưa khi mẫu thân ta bỏ đi còn mang theo bảo vật trấn trạch của phủ. Người ngoài đều nói bà ấy vì những thứ đó mới chịu ở bên phụ thân. Khi ta còn nhỏ, bọn họ còn mắng ta…”

Nàng ta chưa nói hết, vành mắt đã đỏ lên.

Tiêu Tri Huyền lập tức sốt ruột.

“Sao nàng lại suy nghĩ lung tung nữa rồi? Doãn Thù nàng ấy sẽ không…”

“Có hay không, ai nói chắc được? A Huyền, hay là… chúng ta chuyển hết những thứ này đi. Chỉ khi không ham muốn những thứ ấy, tỷ tỷ mới có thể chứng minh mình thật lòng yêu huynh.”

Nói xong, Nguyễn Tri Tri lại quay sang nhìn ta.

“Doãn Thù tỷ tỷ đừng cho rằng muội nhiều chuyện. Muội làm vậy cũng chỉ muốn tốt cho tỷ và A Huyền. Muội mong hai người có thể lâu dài hơn bất kỳ ai.”

Ta lười đáp lại màn diễn của nàng ta, đến mí mắt cũng chẳng buồn nâng lên.

Nguyễn Tri Tri cố ý cười khổ.

“Doãn Thù tỷ tỷ… có phải tỷ đang giận không? Muội thật sự không có ác ý.”

“Muội… muội đi ngay, không ở lại làm chướng mắt tỷ nữa…”

Nàng ta xoay người định đi, nhưng lập tức bị Tiêu Tri Huyền kéo lại.

Hắn đau lòng lau nước mắt nơi khóe mắt nàng ta. Khi ngẩng đầu nhìn ta lần nữa, trong mắt đã mang theo vài phần tức giận.

“Tri Tri cũng chỉ muốn tốt cho chúng ta, còn không mau trả hết những thứ này về?”

Ta lạnh lùng liếc hắn, vẻ mặt bình thản.

“Đây không phải đồ ngươi đưa đến, ngươi không có quyền xử lý.”

Tiêu Tri Huyền cười khẩy, chỉ vào đồ đằng của phủ Quốc công trên những chiếc rương đỏ.

“Nàng cho rằng ta mù sao?”

“Xem ra Tri Tri nói không sai. Nàng chịu nhẫn nhịn đến giờ, quả nhiên là vì những món bồi thường này.”

“Bây giờ, ta sẽ mang tất cả những thứ này đi.”

Hắn nhìn đám tiểu tư phía xa:

“Mấy người các ngươi, chuyển đi cho ta!”

Bọn họ nhìn nhau, đứng nguyên tại chỗ, không biết nên làm thế nào.

Thấy vậy, Tiêu Tri Huyền lạnh lùng quát:

“Đừng quên khế ước bán thân của các ngươi đều nằm trong phủ Quốc công. Ai mới là chủ nhân thật sự của các ngươi, chuyện này cũng không phân biệt được sao?”

Lòng ta chùng xuống, toàn thân lạnh buốt.

Khi ta vừa trở lại kinh thành, Tiêu Tri Huyền đã yêu ta ngay từ cái nhìn đầu tiên.

Bởi phủ quận chúa của ta vẫn chưa xây xong, ta đã đồng ý với yêu cầu của hắn, tạm thời ở nhờ trong phủ Quốc công.

Sau này khi ta dọn đi, Tiêu Tri Huyền sợ ta không quen nên điều một số người từ phủ Quốc công sang.

Mỗi người đều do hắn cẩn thận lựa chọn, chỉ sợ ta dùng không thuận tay.

Không ngờ hôm nay chính điều ấy lại khiến ta rơi vào hoàn cảnh này.

Ta vừa định ngăn cản thì tiểu tư trông cửa chạy vào.

“Quận chúa, quê nhà Nhạc Dương biết sáu ngày nữa người thành thân nên đã đưa lễ mừng tân hôn tới, xin quận chúa đích thân xem qua.”

Ta còn chưa kịp nói gì đã bị người ta kéo mạnh.

Những lời chất vấn của Tiêu Tri Huyền lập tức ập xuống đầu ta.

“Hay lắm! Ta còn đang thắc mắc vì sao nàng bảo vệ những thứ này như bảo vệ tròng mắt. Nàng xem chúng là sính lễ rồi đúng không?”

“Có phải phụ thân ta đã hứa với nàng, sáu ngày sau sẽ trực tiếp thành hôn không?”

“Bùi Doãn Thù, nàng nóng lòng muốn gả đi đến thế sao?”

Chương 4

Cánh tay bị hắn siết đến đau nhức, khiến ta không còn tâm trí trả lời.

“Buông tay!”

Tiêu Tri Huyền như thể không hiểu tiếng người.

“Bùi Doãn Thù, ta nói cho nàng biết, chỉ cần ta chưa gật đầu thì cả đời này ta cũng không thể cưới nàng.”

“Không cần ngươi cưới, ta tuyệt đối sẽ không gả cho ngươi!”

Câu nói này của ta khiến sắc mặt Tiêu Tri Huyền lập tức thay đổi.

Dường như hắn chưa từng nghĩ sẽ có một ngày ta nói ra lời như vậy.

Thấy thế, Nguyễn Tri Tri đột nhiên nghẹn ngào.

“Tỷ tỷ tuyệt đối đừng nói như vậy, A Huyền sẽ đau lòng!”