“Tất cả đều vì muội. Nếu không phải muội đề nghị khảo nghiệm, tỷ và A Huyền đã sớm thành thân rồi.”

“Tỷ tỷ cứ đánh muội đi, đừng giận dỗi A Huyền nữa.”

Nàng ta kéo bàn tay còn lại của ta lên. Nhân lúc ta giãy ra, nàng ta thuận theo lực của ta rồi ngã xuống đất.

“Tri Tri!”

Tiêu Tri Huyền lập tức buông ta ra, quỳ một gối xuống kiểm tra thương thế của Nguyễn Tri Tri.

Khi nhìn thấy vết đỏ trên mặt nàng ta cùng những giọt nước mắt chực rơi, lửa giận lập tức xông lên đỉnh đầu hắn.

“Tri Tri cũng chỉ muốn tốt cho ta, vậy mà nàng thật sự dám đánh nàng ấy!”

Hắn lập tức đứng dậy, kéo ta đến trước mặt Nguyễn Tri Tri.

Hắn đá mạnh vào sau đầu gối ta, khiến ta quỳ thẳng xuống con đường lát đá cuội.

Khớp xương vang lên một tiếng rắc, trước mắt ta lập tức tối sầm.

Tiêu Tri Huyền không hề phát hiện ra sự khác thường của ta, chỉ liên tục mắng nhiếc.

“Ngay cả chủ nhân trách phạt nô bộc cũng sẽ không tùy tiện đánh vào mặt. Nàng thì hay rồi, ngang nhiên ra tay làm người khác bị thương!”

“Nếu Tri Tri bị hủy dung, nàng đền nổi sao? Còn không mau xin lỗi nàng ấy!”

Lại là những lời chỉ trích không có căn cứ như thế.

Khi ta vừa trở lại kinh thành, ta và Nguyễn Tri Tri cũng có thể xem là bạn bè tri kỷ.

Chúng ta thường xuyên cùng nhau ra ngoài du ngoạn.

Nhưng mỗi lần đi cùng ta, nàng ta đều sẽ chịu một vài vết thương nhỏ.

Có lúc nàng ta còn bị dị ứng, nổi mẩn khắp người.

Mỗi khi xảy ra chuyện như vậy, Tiêu Tri Huyền luôn là người đầu tiên chất vấn ta.

Giọng nói lạnh lùng như đang thẩm vấn phạm nhân.

Nhưng nghĩ đến việc Nguyễn Tri Tri quả thật bị thương trong lúc hai chúng ta cùng đi chơi, hắn hỏi ta vài câu cũng không có gì quá đáng.

Sau này, số lần ấy ngày càng nhiều, hắn dần mất kiên nhẫn, trong lời nói luôn ám chỉ ta cố ý nhằm vào Nguyễn Tri Tri.

Để tránh tình trạng này tiếp tục xảy ra, ta dần tránh xa Nguyễn Tri Tri.

Bây giờ ta mới hiểu, đó rõ ràng là sự thiên vị.

Ta hít sâu một hơi, chống lòng bàn tay xuống đất, từng chút một thẳng lưng lên.

Ta muốn đứng dậy, nhưng lại bị hắn dùng một tay ấn xuống.

“Đã xin lỗi thì phải có dáng vẻ của người xin lỗi.”

Ta đau đến mức chỉ còn có thể thều thào:

“Ta chưa từng đánh nàng ta.”

Nguyễn Tri Tri ôm mặt, giơ tay kéo tay áo Tiêu Tri Huyền, giọng nói mang theo tiếng khóc.

“A Huyền, đừng làm khó Doãn Thù tỷ tỷ… Là do muội không cẩn thận, thật sự không đau.”

Tiêu Tri Huyền cười lạnh, ánh mắt càng thêm âm trầm.

“Còn nói đỡ cho nàng ta? Vẻ mặt vừa rồi của nàng ta, ta nhìn rõ ràng.”

“Bùi Doãn Thù, ta nói cho nàng biết, hôm nay nếu nàng không chịu xin lỗi, ta tuyệt đối sẽ không cưới nàng. Vị trí phu nhân Quốc công này, cả đời nàng cũng đừng mong ngồi lên!”

Hắn vẫn chưa biết.

Hắn không thể ngồi lên vị trí thế tử, càng không thể kế thừa tước vị Quốc công.

Ta vừa định nói cho hắn biết thì Nguyễn Tri Tri đột nhiên hoảng hốt kêu lên.

“A Huyền… A Huyền, muội chảy máu rồi. Trên mặt muội có để lại sẹo không?”

Tiêu Tri Huyền lập tức buông bàn tay đang ấn trên vai ta, xoay người kiểm tra thương thế của Nguyễn Tri Tri.

Hắn phát hiện trên mặt nàng ta có một vết xước nhỏ, máu tươi đang chậm rãi rỉ ra.

“Hay… hay lắm, Bùi Doãn Thù.”

“Dung mạo đối với nữ tử quan trọng đến mức nào, vậy mà nàng lại có thể xuống tay nặng như thế!”

Hắn lại đẩy mạnh ta một cái.

Đầu gối trượt trên mặt đất, cơn đau khiến ta nghẹt thở trong chốc lát, không thể thốt ra nổi một chữ.

Thấy ta không trả lời, Tiêu Tri Huyền cho rằng ta đã ngầm thừa nhận, lửa giận càng lớn hơn.

“Sao vậy, câm rồi à? Vừa rồi chẳng phải nàng còn rất biết tranh luận sao?”

“Dập đầu xin lỗi Tri Tri, ta sẽ tha thứ cho nàng lần này. Hôn kỳ cũng có thể bàn bạc lại.”

Ta chống hai tay xuống đất, khó nhọc ngẩng đầu nhìn thẳng vào hắn.

“Ta sẽ không gả cho ngươi. Người ta gả là Tiêu…”

Chương 5

Tiêu Tri Huyền lập tức bước tới, đè chặt ta xuống đất, cắt ngang lời ta.

Trán ta đau nhói, còn có cát sỏi cắm vào da thịt.

Giọng Nguyễn Tri Tri mang theo vẻ đắc ý:

“Được rồi, A Huyền, sao huynh có thể đối xử với quận chúa như vậy? Chỉ là gương mặt của muội…”

“Đừng sợ, nếu thật sự để lại sẹo, ta nhất định sẽ chịu trách nhiệm với nàng!”

Khi ta bò dậy, Tiêu Tri Huyền đã bế ngang Nguyễn Tri Tri lên.

Hắn lạnh lùng liếc ta, để lại một câu:

“Nàng khiến ta rất thất vọng. Mau chóng hủy bỏ hôn kỳ, nếu không người mất mặt chỉ có thể là nàng.”

Nhìn bóng lưng hắn, ta im lặng cười lạnh.

Tiêu Tri Huyền, người mất mặt sẽ không phải là ta.

Mà là ngươi.

Đêm trước ngày đại hôn.

Ta đến từ đường, tự tay lau bài vị của phụ thân và mẫu thân.

Phụ thân chết trận nơi sa trường, mẫu thân tuẫn tình mà chết, chỉ để lại một mình ta.

Vì vậy, ta muốn dùng cách này nói với họ rằng ta sắp thành thân.

Rạng sáng hôm sau, ta được ma ma do Hoàng hậu cô mẫu phái tới gọi dậy, bắt đầu trang điểm.

Ta vừa đội mũ phượng lên, ngoài cửa đã vang lên một trận ồn ào.

Ngay sau đó, có người xông đến bên cạnh ta, đẩy hết thị nữ và ma ma ra rồi bóp cổ ta, lớn tiếng chất vấn:

“Bùi Doãn Thù, lòng dạ nàng thật độc ác! Đánh Tri Tri còn chưa đủ, nàng lại dám hạ độc!”