Cảnh sát nhìn tôi với vẻ bất lực: “Cô Ngô, nếu hệ thống hiển thị hai người là vợ chồng hợp pháp, thì chuyện tiền nhà này đúng là thuộc về tranh chấp tài sản gia đình.”

“Cảnh sát chúng tôi không tiện can thiệp trực tiếp, khuyên hai người nên tự hòa giải hoặc giải quyết qua con đường pháp luật.”

Tôi túm chặt ống tay áo viên cảnh sát: “Đồng chí cảnh sát, các anh không thể đi được! Đây thực sự là một cú lừa!”

“Sổ hộ khẩu của tôi lúc nào cũng để chỗ mẹ tôi, làm sao tôi có thể lén lút kết hôn sau lưng bà ấy được!”

“Chắc chắn bọn họ đã dùng thủ đoạn phi pháp nào đó để xâm nhập và sửa đổi thông tin hệ thống!”

Chu Hàm Vũ giật mạnh tôi về phía hắn, rít qua kẽ răng cảnh cáo: “Ngô Nhã Tĩnh, cô đừng có rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt.”

“3 triệu tệ của cô tôi đã mang đi đầu tư rồi, bây giờ cô có gào rách họng cũng vô ích thôi.”

“Ngoan ngoãn nhận người chồng này đi, sau này tòa nhà đó tôi quản lý giúp cô, nếu không tôi sẽ khiến cô thân bại danh liệt!”

Tôi dùng sức hất mạnh hắn ra: “Cút đi! Đồ đỉa đói hút máu tởm lợm!”

Chu Hàm Vũ nương theo lực đẩy ngã lăn ra đất, bà mẹ Chu nhào tới vồ vập kiểm tra tình hình con trai.

“Giết người rồi! Mưu sát chồng đây này! Đồng chí cảnh sát các anh nhìn thấy cả rồi chứ! Con mụ ruột gan độc ác này trước mặt các anh mà cũng dám đánh người này!”

“Mau bắt nó lại! Nó đang muốn đòi mạng của nhà họ Chu chúng tôi đây mà!”

Cảnh sát tiến lên tách chúng tôi ra: “Được rồi! Đừng làm loạn nữa!”

“Đã mỗi người một lý thì tất cả theo tôi về đồn làm biên bản!”

Tôi gật đầu lia lịa: “Được, tôi đến đồn cảnh sát, nhưng tôi yêu cầu bây giờ phải lên phòng lấy sổ đỏ và giấy chứng nhận độc thân của tôi!”

“Giấy tờ của tôi đều ở trong két sắt phòng ngủ, chỉ cần lấy ra là có thể chứng minh hắn ta đang nói dối!”

Cảnh sát gật đầu đồng ý.

Về đến nhà, tôi lấy chìa khóa ra mở, nhưng vặn được hai cái thì chìa khóa bị kẹt.

Tôi định vặn tiếp, Chu Hàm Vũ đã thò tay kéo tôi ra: “Vợ à, em lại quên rồi sao?”

“Hôm qua em chê ổ khóa cũ không an toàn, một hai bắt anh gọi người đến thay khóa vân tay cơ mà.”

“Mật khẩu này chẳng phải em vừa cài sao? Sao hôm nay đã quên rồi?”

Hắn ta ấn ngón tay vào, nhận diện vân tay thành công.

Cửa mở ra, đồ đạc bày biện bên trong đã bị thay đổi hoàn toàn.

Trên tường treo ảnh cưới của tôi và Chu Hàm Vũ, trên sofa vứt chỏng chơ tất của đàn ông, trên bàn trà bày đầy thực phẩm chức năng.

Tôi vịn lấy khung cửa, toàn thân ớn lạnh.

Bà mẹ Chu xô tôi ra, bước vào trong: “Sàn nhà sao bẩn thế này, cô làm vợ kiểu gì đấy?”

“Mau vào lau nhà đi! Đừng đứng ngoài đó làm trò cười cho thiên hạ nữa!”

Tôi chỉ vào bức ảnh cưới trên tường: “Cái này cũng là các người photoshop ghép vào! Rốt cuộc các người muốn gì!”

Chu Hàm Vũ tiến sát lại gần tôi: “Muốn gì à? Đương nhiên là muốn sống hạnh phúc cùng em rồi.”

“Nhà của em, tiền của em, con người em, từ nay về sau đều là của anh.”

“Em mà dám không nghe lời, anh sẽ cho cả cõi mạng này biết, Ngô Nhã Tĩnh em là một con đĩ lừa hôn, lừa tiền sính lễ!”

Nói đoạn, hắn ta nắm lấy tay tôi một cách đầy dịu dàng: “Đi thôi vợ, chúng mình đến đồn giải thích cho đồng chí cảnh sát hiểu.”

4

Ngồi trong phòng hòa giải của đồn cảnh sát, hai tay tôi siết chặt thành nắm đấm.

Chu Hàm Vũ ngồi đối diện mở lời: “Đồng chí cảnh sát, tôi thật sự không biết hôm nay vợ tôi lên cơn điên gì nữa.”

“Trước đây cô ấy nói tự mình thu tiền nhà mệt quá, nằng nặc đòi giao việc đó cho tôi, còn đặc biệt viết giấy ủy quyền cho tôi.”

Hắn rút từ trong cặp ra một tập tài liệu đưa cho cảnh sát: “Anh xem, trên này có cả chữ ký tươi và dấu vân tay của cô ấy đây.”

Viên cảnh sát nhận lấy tờ giấy ủy quyền, xem xét: “Cô Ngô, nét chữ ký trên này đúng là của cô. Cô còn gì để giải thích không?”