Tôi dán mắt vào chữ ký trên giấy ủy quyền, đó quả thật là nét chữ của tôi.
Nhưng tôi chưa bao giờ ký vào loại giấy tờ này.
Chợt, tôi nhớ lại vài ngày trước, Chu Hàm Vũ có đưa ra một tờ bảng đánh giá thể lực bảo tôi ký tên.
Lúc đó tập xong, tôi tiện tay ký tên và điểm chỉ luôn.
“Đây là hắn lừa tôi ký! Đó là bảng đánh giá của phòng gym, căn bản không phải giấy ủy quyền gì hết!”
Chu Hàm Vũ lắc đầu: “Nhã Tĩnh, em bịa chuyện càng lúc càng phi lý rồi đấy.”
“Em không chỉ ký tên, còn cất công quay cả video cho anh, bảo là sợ khách thuê không tin anh.”
“Đồng chí cảnh sát, tôi có video làm chứng.”
Hắn ta lấy điện thoại ra bật video, trong video tôi đang ngồi trên sofa mỉm cười chào ống kính.
“Chào mọi người, tôi là Ngô Nhã Tĩnh. Vì dạo này tôi đang chuẩn bị mang thai nên sức khỏe không tốt, sau này toàn bộ việc thu tiền thuê nhà của tòa nhà này, tôi sẽ giao toàn quyền cho chồng tôi là Chu Hàm Vũ phụ trách.”
“Mong mọi người phối hợp với công việc của anh ấy, xin cảm ơn.”
Giọng nói và thần thái y hệt tôi.
Tôi thò tay định vồ lấy điện thoại: “Đây là đồ giả! Video này được ghép bằng AI! Các anh nhìn kỹ mà xem! Khẩu hình miệng hoàn toàn không khớp! Đây là đồ giả mạo!”
Cảnh sát đưa điện thoại ra xa: “Cô Ngô, xin cô bình tĩnh lại!”
“Dựa theo những chứng cứ chúng tôi nắm được hiện tại, hai người đúng là vợ chồng hợp pháp, và cô thực sự đã ủy quyền cho anh ta thu tiền nhà thay.”
“Nếu cô vẫn khăng khăng cho rằng video và chữ ký là giả mạo, cô cần cung cấp bằng chứng xác thực.”
“Nếu không, chúng tôi chỉ có thể nhận định đây là một vụ tranh chấp gia đình thông thường.”
Tôi ngã khuỵu xuống ghế, hệ thống hộ khẩu bị sửa đổi, chữ ký bị đánh cắp, video bị làm giả, ngay cả nhà cũng bị chiếm đoạt.
Chu Hàm Vũ đã giăng một cái bẫy quá hoàn hảo để nuốt trọn tài sản của tôi.
Bà mẹ Chu lườm tôi cháy máy: “Đồng chí cảnh sát, các anh đừng quan tâm đến nó nữa, nó có thai nên đầu óc không tỉnh táo thôi.”
“Đợi nó sinh cho nhà họ Chu thằng cháu đích tôn bụ bẫm là tự khắc an phận ngay.”
“Đi thôi con trai, dẫn nó về nhà, đừng ở đây làm mất mặt nữa.”
Chu Hàm Vũ bước tới, dang tay ôm lấy vai tôi.
Nhân lúc cảnh sát không để ý, hắn thì thầm vào tai tôi: “Cô chết chắc rồi.”
Tôi nhìn thẳng vào mặt hắn: “Chu Hàm Vũ, anh tưởng anh thắng chắc rồi sao?”
Động tác của Chu Hàm Vũ khựng lại: “Vợ à, em lại định giở trò gì nữa?”
Tôi ngoảnh sang nhìn viên cảnh sát: “Đồng chí cảnh sát, tôi có liên quan đến việc huy động vốn trái phép, yêu cầu lập tức phong tỏa mọi tài sản đứng tên tôi.”
5
Cả phòng hòa giải chìm vào tĩnh lặng như tờ.
Chu Hàm Vũ tắt hẳn nụ cười: “Em nói hươu nói vượn gì thế! Huy động vốn trái phép gì chứ!”
“Đồng chí cảnh sát, cô ấy đang nói nhảm đấy, các anh ngàn vạn lần đừng tin lời cô ấy!”
Tôi ngắt lời hắn: “Tôi muốn tố cáo Chu Hàm Vũ tham gia đường dây tội phạm hacker có tổ chức.”
Cảnh sát tỏ thái độ vô cùng nghiêm trọng: “Cô Ngô, báo án giả là phải chịu trách nhiệm trước pháp luật, cô có chắc chắn muốn cáo buộc những tội danh này không?”
Tôi gật đầu: “Tôi cực kỳ chắc chắn.”
Tôi quay sang nhìn Chu Hàm Vũ: “Chu Hàm Vũ tưởng tôi chỉ là một bà chủ trọ ngày ngày thu tiền nhà, ăn no rửng mỡ chờ chết.”
“Nhưng hắn đâu biết, tòa nhà đứng tên tôi đó, chỉ là tôi rảnh rỗi mua chơi đầu tư thôi.”
“Thân phận thực sự của tôi, là Giám đốc An ninh mạng của Tập đoàn Công nghệ Tinh Thuẫn.”
Chu Hàm Vũ cười khẩy: “Công nghệ Tinh Thuẫn á? Cô chém gió mà không biết ngượng à?”
“Ngày nào cô cũng ươn người trong phòng gym, một ngày làm việc chưa đến ba tiếng đồng hồ, thế mà cô bảo với tôi cô là Giám đốc An ninh mạng?”
“Nếu cô là Giám đốc thì tôi là tỷ phú thế giới rồi!”

