“Đồng chí cảnh sát, bức ảnh này là ảnh thẻ tôi chụp lúc làm thẻ ở phòng gym, bị hắn ta photoshop ghép vào đấy!”
Cảnh sát nhận lại giấy kết hôn, đưa cho đồng nghiệp bên cạnh xác minh.
Bà mẹ Chu lao tới khóc lóc ỉ ôi: “Đồng chí cảnh sát ơi, các anh phải làm chủ cho chúng tôi!”
“Người đàn bà này cầm 88 vạn tiền sính lễ của nhà tôi, bây giờ thấy nhà tôi tiêu hết tiền rồi thì muốn đuổi mẹ con tôi ra khỏi cửa đây mà!”
Tôi tức điên lên: “Ai cầm sính lễ của nhà bà? Ai chửa con của nhà bà!”
“Các người là một băng nhóm tội phạm! Là một lũ lừa đảo không hơn không kém!”
Anh Vương đột nhiên lên tiếng: “Đồng chí cảnh sát, tôi có thể làm chứng. Huấn luyện viên Chu đúng là chồng của cô Ngô.”
“Tháng trước lúc đến thu tiền nhà, cậu ấy còn cho chúng tôi xem tin nhắn trò chuyện của hai người.”
“Cô Ngô trong WeChat gọi ‘chồng ơi chồng à’ ngọt xớt, còn bảo sau này chuyện thu tiền nhà cứ giao hết cho huấn luyện viên Chu quản lý.”
Tôi mở to hai mắt không thể tin nổi: “Anh Vương, anh đang nói hươu nói vượn cái gì đấy! Tôi chat WeChat mấy thứ này với hắn ta bao giờ!”
Anh Vương bĩu môi: “Cô Ngô, cô thế này là dở rồi. Huấn luyện viên Chu đã miễn cho chúng tôi hai tháng tiền nhà, còn giảm giá 20%.”
“Hai vợ chồng cãi nhau thì cãi, đừng làm liên lụy đến người dân đen chúng tôi chứ.”
“Tiền chúng tôi nộp rồi, biên lai cũng có, cô không thể bắt chúng tôi nộp thêm lần nữa chứ?”
Những người thuê nhà khác hùa theo.
“Đúng thế, cậu Chu người ta tốt tính lắm, bình thường còn giúp chúng tôi bê đồ.”
“Cái loại đàn bà như cô sao không biết điều thế hả, có chồng rồi mà suốt ngày ra ngoài ong bướm.”
“Đồng chí cảnh sát, các anh đừng nghe người đàn bà này nói bậy.”
Chu Hàm Vũ hếch cằm lên: “Vợ à, em xem mọi người đều nói thế, em đừng làm loạn nữa.”
“Ngoan ngoãn theo anh về nhà, mẹ đã hầm canh gà em thích nhất rồi đấy.”
Hắn đưa tay định kéo tôi, tôi lùi lại một bước: “Đừng chạm vào tôi! Đồng chí cảnh sát, các anh có thể tra cứu thông tin hộ khẩu của tôi! Tôi chắc chắn 100% là người chưa kết hôn!”
Viên cảnh sát phụ trách xác minh bước tới: “Cô Ngô, chúng tôi vừa kiểm tra hệ thống rồi.”
“Hệ thống hiển thị tình trạng hôn nhân của cô đúng là ‘đã kết hôn’, mục tên chồng ghi… chính là Chu Hàm Vũ.”
Tôi đơ người ngay tắp lự: “Không thể nào! Chuyện này tuyệt đối không thể xảy ra!”
“Tôi đến cái cổng Cục Dân chính còn chưa bước vào, sao có thể đã kết hôn được!”
Chu Hàm Vũ lên tiếng: “Nhã Tĩnh, có phải em có bầu nên ngốc luôn rồi không?”
“Tháng trước hai đứa mình đi Cục Dân chính đăng ký, em còn đăng cả lên vòng bạn bè, giờ muốn quỵt à?”
Bà mẹ Chu không biết moi từ đâu ra một bộ đồ lót màu đỏ ném oạch ra trước mặt cảnh sát.
“Đồng chí cảnh sát, các anh nhìn xem! Đây là đồ lót nó mới thay ra tối qua đấy!”
“Nếu không phải hai vợ chồng chung sống với nhau, tôi lấy đâu ra đồ lót tự mình thay của nó!”
“Con đàn bà này là đồ tiện nhân lẳng lơ, định lừa tiền nhà chúng tôi để đi nuôi trai bao!”
3
Tôi chằm chằm nhìn bộ đồ lót, nghiến răng nghiến lợi: “Các người không chỉ lừa đảo, mà còn là tội phạm đột nhập trộm cắp!”
“Đồng chí cảnh sát, bộ đồ lót này tôi phơi ngoài ban công bị mất trộm! Bọn họ đã lên kế hoạch phạm tội từ lâu rồi!”
Chu Hàm Vũ dang hai tay ra: “Vợ à, em nói dối cũng lố bịch quá rồi đấy.”
“Vợ chồng mình đêm nào chả ngủ chung giường, mẹ giặt quần áo giúp em sao lại thành đột nhập ăn trộm rồi?”
“Cho dù em không muốn nhận người chồng này, cũng không thể vu khống mẹ chồng như vậy chứ?”
Khách thuê lại tiếp tục chỉ trỏ.
“Người đàn bà này quá đáng thật, thế mà cũng nói ra mồm được.”
“Chứ còn gì nữa, mẹ chồng giặt hộ đồ lót cho còn không biết điều, đúng là đồ ăn cháo đá bát.”
“Cậu Chu à, cậu rước cái loại đàn bà này về nhà đúng là xui xẻo tám đời.”

