“Bằng hữu ư? Bằng hữu thế nào mới có cái đội ngũ phô trương ấy? Gỗ làm xe ngựa là Kim Tơ Nam mộc tiến cống! Mấy tên hộ vệ trên người toàn sát khí, ngay cả ta nhìn cũng thấy kinh tâm động phách! Đại phú thương bình thường căn bản không nuôi nổi hạng người như thế!”

Hắn không phải đồ ngốc. Sự thay đổi của Thẩm Ngọc Vi tuyệt đối không chỉ là “quen biết bằng hữu có tiền” đơn giản như vậy.

Lòng Liễu Như Nguyệt chùng xuống. Điều ả sợ nhất chính là việc Cố Ngôn Khanh vẫn chưa dứt tình cũ với Thẩm Ngọc Vi. Nay nhìn xem, sự trở về của Thẩm Ngọc Vi đã khơi dậy sự chú ý triệt để của hắn. Chuyện này khiến ả cảm nhận được một mối đe dọa khổng lồ. Ả tuyệt đối không thể để Thẩm Ngọc Vi có cơ hội lật mình!

Một canh giờ sau, gia đinh được phái đi nghe ngóng trở về báo tin:

“Công tử, tra được rồi. Cỗ xe ngựa đó cuối cùng đã rẽ vào một tòa trạch viện ở khu Đông thành.”

“Đông thành?” Cố Ngôn Khanh cau mày: “Khu đó toàn dân cư lâu năm, làm gì có nhà lớn?”

“Bẩm công tử, tòa trạch viện đó rất bí ẩn, trước cửa không treo biển hiệu nhưng diện tích rất rộng, thủ vệ sâm nghiêm. Tiểu nhân chỉ dám nhìn từ đằng xa, căn bản không dám tới gần. Bọn nô tài có hỏi thăm hàng xóm xung quanh, đều bảo không biết người sống trong đó là ai, chỉ biết là mới dọn tới gần đây, chủ nhân dường như là kẻ quyền thế ngập trời. Thẩm gia tiểu thư hôm nay chính là đi từ tòa trạch viện đó về Thẩm phủ.”

Quyền thế ngập trời?

Trong lòng Cố Ngôn Khanh trào dâng một cảm giác không nói nên lời. Ghen tị, không cam tâm, cùng một chút hối hận mà chính hắn cũng không muốn thừa nhận…

Nếu năm xưa hắn không từ hôn…

Không! Ý nghĩ này chỉ lóe lên trong đầu rồi ngay lập tức bị hắn bóp nghẹt. Hắn không sai! Kẻ sai là Thẩm Ngọc Vi! Là cô ta hay ghen, là cô ta hẹp hòi! Những gì hắn có hiện tại, một người vợ hiền thục dịu dàng, con đường làm quan thăng tiến, đều tốt đẹp hơn vạn lần so với việc ở bên Thẩm Ngọc Vi!

Đúng lúc này, một gia đinh khác hốt hoảng chạy vào:

“Công tử, phu nhân, xảy ra chuyện lớn rồi! Trong cung vừa truyền tin ra, phụ thân của Thẩm Ngọc Vi là Thẩm Thanh Nguyên, đã được thăng chức thần tốc lên Hộ bộ Thượng thư!”

“Cái gì?!”

Cố Ngôn Khanh và Liễu Như Nguyệt đồng loạt kinh hãi đứng bật dậy. Tin tức này, so với tất cả những chuyện nghe được lúc nãy cộng lại, càng khiến họ chấn động hơn. Lão già cố chấp Thẩm Thanh Nguyên đó, ngồi ở vị trí Lại bộ Thị lang mười năm trời không xê dịch, cớ sao lại đột ngột một bước lên mây, trở thành Hộ bộ Thượng thư nắm giữ túi tiền quốc gia?

Cha của Liễu Như Nguyệt chính là vì Hộ bộ xảy ra chuyện mới ngã ngựa. Ả hiểu rõ hơn ai hết, vị trí này quan trọng đến thế nào, và cũng dễ bỏng tay đến nhường nào.

Thẩm gia, định lật trời sao?

Sắc mặt Liễu Như Nguyệt nháy mắt trắng bệch. Cha ả ngã ngựa, ả gả vào Cố gia, những tưởng đã tìm được chỗ dựa mới. Nhưng hiện tại, Thẩm gia Đông Sơn tái khởi, mà tất cả mọi bước ngoặt đều xảy ra ngay sau khi Thẩm Ngọc Vi trở về!

Hai chuyện này nếu bảo không có liên quan tới nhau, thì ma mới tin!

Ả nhìn vẻ mặt âm u khó đoán của Cố Ngôn Khanh, chuông cảnh giác trong lòng ả gióng lên.

Không được, ả phải làm gì đó. Ả không thể trơ mắt nhìn Thẩm Ngọc Vi cướp đi mọi thứ của ả. Một ý nghĩ độc ác nảy lên trong đầu ả. Ả tựa vào ngực Cố Ngôn Khanh, giọng yếu đuối:

“Ngôn Khanh, muội hơi sợ. Tỷ ấy… từ khi về đây, kinh thành đã xảy ra bao nhiêu chuyện. Thẩm bá phụ thăng quan, chúng ta đáng lẽ phải đến chúc mừng. Mấy ngày nữa trùng hợp là sinh thần của muội, muội muốn tổ chức yến tiệc ngắm hoa trong phủ, mời các vị tỷ muội trong kinh đến náo nhiệt một phen. Cũng… cũng mời tỷ tỷ đến chung vui, được không? Nếu giữa tỷ muội có hiểu lầm gì, nhân cơ hội nói rõ trước mặt mọi người thì sẽ hóa giải được thôi.”

Cố Ngôn Khanh đang buồn bực, nghe ả nói thế cũng thấy có lý. Quả thật nên tìm cơ hội thăm dò xem gốc gác của Thẩm Ngọc Vi hiện giờ ra sao. Hắn gật đầu: “Cũng được, cứ làm theo ý nàng đi.”

Liễu Như Nguyệt rúc trong vòng tay hắn, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo.

Thẩm Ngọc Vi, cô cho là mình lợi hại lắm sao? Vậy ta sẽ bày một bữa tiệc, đưa cô lên vị trí cao nhất. Ta muốn chống mắt lên xem, cô rốt cuộc là phượng hoàng thật sự, hay chỉ là con chim sẻ khoác áo gấm.

Đến lúc đó, trước mặt mọi thiên kim quý nữ của kinh thành, ta sẽ tự tay xé rách lớp mặt nạ của cô, để cô ngã thảm hại hơn cả ba năm trước!

12

Thiệp mời dự tiệc sinh thần của Liễu Như Nguyệt nhanh chóng được gửi tới Thẩm phủ.

Thiệp nạm vàng, lời lẽ khẩn thiết, tư thái nhún nhường tột độ. Giống như cuộc cãi vã trong quán trà trước đây chưa từng xảy ra.

Mẫu thân cầm tấm thiệp, vẻ mặt rầu rĩ: “Vi nhi, đây rõ ràng là Hồng môn yến, con tuyệt đối không thể đi.”

Phụ thân thì đứng một bên, trầm mặc không nói. Ông nay đã là Hộ bộ Thượng thư, tuy chưa chính thức nhậm chức, nhưng thân phận, địa vị đã khác xưa. Góc nhìn vấn đề của ông cũng không còn như cũ. Ông hiểu rõ, chốn quan trường có những lúc lui không thể lui. Trốn tránh không giải quyết được vấn đề gì.