Hôm đó nhiệt độ lên đến bốn mươi độ, điều hòa nhà tôi đột nhiên bị cắt điện.
Tôi tưởng mình nợ tiền điện nên lập tức nạp một nghìn tệ vào tài khoản.
Điện vừa có lại chưa được mười phút, điều hòa lại tắt.
Tôi mở ứng dụng thanh toán tiền điện ra, phát hiện số dư vẫn bằng không.
Tôi nghĩ hệ thống bị chậm nên đành nộp thêm một nghìn tệ nữa.
Nhưng chẳng bao lâu sau, nhà tôi lại mất điện.
Hai nghìn tệ đều đã bị trừ khỏi thẻ ngân hàng của tôi, thế nhưng công ty điện lực lại nói họ không nhận được một xu nào.
Tôi tức giận mang lịch sử thanh toán đến phòng giao dịch.
Sau khi kiểm tra, nhân viên lại khẳng định tôi chưa từng nộp tiền điện, còn cảnh cáo tôi không được làm giả chứng từ.
Nhìn mẹ đang nằm bệnh trên giường bị nóng đến mức khó thở, tôi chỉ có thể hết lần này đến lần khác tiếp tục nạp tiền.
Nhưng bất kể tôi nộp vào bao nhiêu, số dư tài khoản điện vẫn luôn bằng không.
Cuối cùng, mẹ tôi gặp chuyện vì mất điện, còn tôi bị tất cả mọi người coi là kẻ lừa đảo.
Cho đến khi mất tất cả, tôi vẫn không hiểu.
Rốt cuộc số tiền điện tôi đã nộp đi đâu?
Khi mở mắt lần nữa, tôi trở về đúng ngày mất điện lần đầu tiên.
……
Khoảnh khắc điều hòa ngừng hoạt động, tôi bật dậy khỏi ghế sofa.
Đồng hồ điện tử trên tường hiển thị hai giờ bốn mươi phút chiều ngày mười sáu tháng bảy.
Không lệch một phút so với lần mất điện đầu tiên ở kiếp trước.
Trong phòng ngủ nhanh chóng vang lên giọng nói yếu ớt của mẹ.
“Thanh Nghiên, lại nhảy aptomat à?”
Nghe thấy giọng mẹ, vành mắt tôi lập tức đỏ lên.
Kiếp trước vào ngày hôm nay, tôi cứ tưởng đây chỉ là một lần cắt điện bình thường vì nợ phí.
Tôi liên tục nạp tiền vào tài khoản điện, nhưng đổi lại chỉ là vài phút có điện.
Sau đó mẹ bị nóng đến khó thở, tôi vừa gọi cấp cứu vừa tiếp tục nạp tiền, cuối cùng vẫn không thể giữ được bà.
Đáng sợ hơn là tất cả lịch sử thanh toán sau đó đều biến mất.
Họ hàng cho rằng tôi tiếc tiền không chịu đóng tiền điện, hàng xóm chỉ trích tôi mang người mẹ đang bệnh ra diễn kịch, ngay cả nhân viên công ty điện lực cũng khẳng định tôi nói dối.
Kiếp này, tôi tuyệt đối sẽ không để bi kịch lặp lại.
Tôi lao vào phòng ngủ, nối bình oxy dự phòng vào mũi mẹ.
“Mẹ, nhà cậu gần bệnh viện, con đưa mẹ sang đó ở vài ngày.”
Mẹ còn định từ chối nhưng tôi không cho bà cơ hội.
Nửa tiếng sau, tôi đưa mẹ cùng các loại thuốc thường dùng sang nhà cậu. Xác nhận bên đó có điện bình thường, tôi mới một mình quay lại khu chung cư.
Nhà tôi vẫn chưa có điện trở lại.
Tôi không vội đóng tiền mà gọi thợ điện của ban quản lý đến trước.
Chú Trần kiểm tra hộp điện, đường dây vào nhà và công tơ, cuối cùng lắc đầu.
“Đường dây không hỏng, cũng không nhảy aptomat, chỉ là bị cắt vì nợ tiền điện thôi.”
Tôi mở ứng dụng điện lực, quả nhiên số dư hiển thị âm mười lăm tệ.
Nhưng tôi nhớ rất rõ tháng trước mình vừa nạp trước sáu trăm tệ. Cho dù điều hòa chạy liên tục thì cũng không thể hết nhanh như vậy.
Tôi rút phích cắm tất cả thiết bị điện, rồi ngắt cầu dao tổng, bảo chú Trần đứng canh trước công tơ.
Sau khi xác nhận trong nhà không thể tiêu thụ dù chỉ một số điện, tôi mới lấy ra một chiếc thẻ ngân hàng vừa kích hoạt.
Chiếc thẻ này chưa từng liên kết với bất kỳ ứng dụng nào, cũng không mở chức năng tự động trừ tiền.
Để tránh bằng chứng lại biến mất, tôi đồng thời bật hai điện thoại quay video, ghi lại đầy đủ mã khách hàng, số tiền và toàn bộ quá trình thanh toán.
Rất nhanh, trên màn hình hiện lên dòng “Thanh toán thành công”.
Công tơ phát ra một tiếng khẽ, số dư từ âm mười lăm tệ biến thành chín trăm tám mươi lăm tệ.
Chú Trần nhìn thấy rất rõ.
“Chẳng phải tiền vào rồi sao? Có thể đóng cầu dao rồi.”
“Khoan đã, chờ thêm mười phút nữa.”
Mặc dù không hiểu nhưng chú Trần vẫn ở lại.
Một phút trôi qua, số dư không thay đổi.
Năm phút trôi qua, vẫn bình thường.
Đúng lúc tôi tưởng đổi thẻ ngân hàng có tác dụng, màn hình công tơ bỗng lóe lên.
Chín trăm tám mươi lăm tệ lập tức biến thành không.
Chú Trần giật mình.
“Chuyện gì vậy? Cầu dao tổng nhà cháu vẫn đang ngắt mà?”
Tôi không trả lời, lập tức kiểm tra thẻ ngân hàng.
Một nghìn tệ đã bị trừ, trạng thái giao dịch hiển thị thành công.
Tôi lại liên hệ tổng đài điện lực.
Đối phương kiểm tra rất lâu rồi khẳng định rõ ràng rằng hôm nay tài khoản của tôi không nhận được bất kỳ khoản thanh toán nào.
Tôi đưa video do hai chiếc điện thoại quay cho chú Trần xem.
Trong chiếc điện thoại thứ nhất, đoạn hình ảnh thanh toán thành công không hiểu sao lại mất hơn mười giây.
Video thứ hai tuy đầy đủ, nhưng số dư trên công tơ trong đó từ đầu đến cuối vẫn là không.
Ánh mắt chú Trần nhìn tôi dần thay đổi.
“Thanh Nghiên, vừa rồi thật sự từng hiện hơn chín trăm tệ sao?”
Tôi khó tin nhìn chú ấy.
“Chẳng phải chú tận mắt nhìn thấy sao?”
Chú Trần xoa thái dương, giọng đột nhiên trở nên do dự.
“Chú chỉ nhớ công tơ kêu một tiếng, còn số dư thì… có thể chú nhìn nhầm.”
Sau khi chú ấy rời đi, tôi một mình đứng trong phòng khách oi bức, toàn thân lạnh toát.
Mọi chuyện từng xảy ra ở kiếp trước lại một lần nữa tái diễn.
Tôi đã đổi thẻ ngân hàng, ngắt cầu dao tổng, còn chuẩn bị sẵn hai chiếc điện thoại.
Nhưng tiền của tôi vẫn biến mất.
Tôi ép bản thân bình tĩnh lại, mở lại ứng dụng điện lực.
Ngay giây tiếp theo, một thông báo nợ tiền điện mới bật ra.
Ban đầu tôi chỉ nợ mười lăm tệ.
Bây giờ, số tiền nợ lại biến thành một nghìn không trăm mười lăm tệ.
Một nghìn tệ vừa biến mất không những không được nạp vào tài khoản, ngược lại còn trở thành khoản tiền điện mới mà tôi mắc nợ.
2
Tôi liên tục làm mới trang, số tiền nợ vẫn không hề thay đổi.
Nộp vào một nghìn tệ, cuối cùng lại nợ thêm một nghìn tệ.
Nếu tiếp tục thanh toán bằng điện thoại, tôi chỉ càng đóng càng nợ nhiều.
Sáng sớm hôm sau, tôi mang theo căn cước và giấy tờ nhà đến phòng giao dịch điện lực.
Để hoàn toàn tránh ngân hàng và thanh toán trực tuyến, tôi cố ý rút ba nghìn tệ tiền mặt từ máy ATM. Khi rút tiền, tôi ghi lại số seri của những tờ tiền, còn đánh dấu ở một góc tờ nằm trên cùng.
Đến lượt mình, tôi không nhắc chuyện kỳ lạ xảy ra hôm qua, chỉ nói muốn nạp trước ba nghìn tệ tiền điện cho nhà mình.
Nhân viên quầy tên Chu Lôi đếm xong tiền mặt, bỏ tiền vào hộp thu ngân, sau đó in cho tôi một tờ biên lai giấy.
Tên chủ hộ, mã khách hàng và số tiền đều chính xác.
Tôi vẫn không yên tâm nên lại xin một chiếc thẻ mua điện vật lý.
Loại thẻ này cần nhân viên nạp số điện vào thẻ trước, sau đó cắm vào công tơ để hoàn tất việc nạp tiền. Toàn bộ quá trình không đi qua điện thoại hay thẻ ngân hàng của tôi, tiền không thể cứ thế biến mất được nữa.
Phòng giao dịch sắp xếp thợ sửa chữa họ Tôn đi cùng tôi đến tận nhà.
Sau khi về nhà, thợ Tôn dùng thiết bị đọc công tơ trước.
“Thiết bị bình thường, hiện đang nợ một nghìn không trăm mười lăm tệ.”
Nghe thấy con số đó, trong lòng tôi nghẹn lại.
Nhưng điều quan trọng nhất lúc này không phải tranh cãi về khoản nợ, mà là chứng minh số tiền tôi nộp vào sẽ biến mất.
Thợ Tôn cắm thẻ mua điện vào công tơ.
Màn hình nhấp nháy vài lần, số dư biến thành một nghìn chín trăm tám mươi lăm tệ.
Sau khi trừ khoản nợ cũ, toàn bộ ba nghìn tệ đều đã vào tài khoản.
Tôi lập tức bảo ông ấy chụp ảnh lưu lại.
Thợ Tôn không những chụp ảnh mà còn dùng thiết bị làm việc tải dữ liệu lên hệ thống. Trang hiển thị rõ ràng việc nạp tiền đã thành công, thời gian, địa điểm và số tiền đều đầy đủ.
“Bây giờ cô yên tâm rồi chứ?”
“Phiền chú chờ thêm mười phút nữa.”
Tôi không đóng cầu dao tổng mà cùng thợ Tôn đứng canh trước công tơ.
Chín phút đầu không có bất kỳ điều gì bất thường.
Đến phút thứ mười, công tơ đột nhiên phát ra tiếng cảnh báo gấp gáp.
Một nghìn chín trăm tám mươi lăm tệ trên màn hình lập tức biến mất, con số nợ lại trở về một nghìn không trăm mười lăm tệ.
Nụ cười trên mặt thợ Tôn cứng lại.
Ông ấy rút thẻ mua điện ra kiểm tra, rồi kết nối thiết bị làm việc để làm mới dữ liệu.
Bản ghi nạp tiền vừa tải lên thành công đã biến mất.
Tôi túm lấy cánh tay ông ấy.
“Chú nhìn thấy rồi đúng không?”
“Thẻ là chú tự tay cắm vào, dữ liệu cũng do chú tải lên, lần này không thể nói tôi chưa đóng tiền nữa chứ?”
Thợ Tôn không phủ nhận, lập tức gọi điện cho người phụ trách phòng giao dịch.
Điện thoại bật loa ngoài.
Sau khi kiểm tra, người phụ trách lại nói hôm nay tài khoản của tôi không có bất kỳ khoản tiền nào được nạp vào, chiếc thẻ mua điện kia cũng chưa từng được sử dụng.
Thợ Tôn lập tức sốt ruột.
“Chính tôi cắm thẻ vào, tiền cũng thật sự vào tài khoản, tôi còn chụp ảnh!”
Ông ấy mở album ảnh rồi gửi hình qua.
Đầu dây bên kia im lặng một lát, sau đó giọng nói trở nên kỳ lạ.
“Lão Tôn, ông gửi cái gì vậy?”
“Ảnh công tơ chứ gì nữa, trên đó có số dư sau khi nạp tiền.”
“Công tơ trong tấm ảnh này rõ ràng đang ở trạng thái nợ tiền, lấy đâu ra số dư?”
Thợ Tôn sững người vài giây rồi vội mở ảnh gốc.
Chỉ nhìn một cái, sắc mặt ông ấy lập tức thay đổi.
Màn hình công tơ trong ảnh đỏ rực, chỉ hiển thị khoản nợ một nghìn không trăm mười lăm tệ.
Số dư một nghìn chín trăm tám mươi lăm tệ mà rõ ràng tôi và ông ấy cùng nhìn thấy hoàn toàn không xuất hiện trong ảnh.
May mà trong tay tôi vẫn còn biên lai giấy.
Tôi lấy tờ giấy từ trong túi ra, vừa định đưa cho thợ Tôn thì phát hiện số tiền ba nghìn tệ và con dấu thanh toán trên đó đều đã biến mất.
Cả tờ giấy chỉ còn lại một mã khách hàng.
Thợ Tôn nhìn chằm chằm vào tôi, ánh mắt dần trở nên cảnh giác.
“Cô đưa chiếc thẻ này cho tôi từ lúc nào?”
“Ở phòng giao dịch, chú tận mắt nhìn thấy Chu Lôi nạp tiền vào thẻ.”
Ông ấy lắc đầu.
“Tôi chỉ nhớ cô đưa cho tôi một chiếc thẻ, không thấy nhân viên quầy nạp tiền vào trong.”
Tôi không tranh cãi với ông ấy nữa mà kéo ông ấy quay lại phòng giao dịch.
Chỉ cần tiền mặt vẫn còn trong hộp thu ngân là có thể chứng minh tôi không nói dối.
Sau khi nghe chúng tôi kể xong, Chu Lôi lộ vẻ kinh ngạc.
“Buổi sáng cô chỉ hỏi về khoản nợ, cô đóng ba nghìn tệ lúc nào?”
Tôi yêu cầu người phụ trách mở hộp thu ngân.
Sau khi kiểm đếm, bên trong quả nhiên thừa đúng ba nghìn tệ tiền mặt, số seri cũng hoàn toàn trùng khớp với lịch sử rút tiền của tôi.
Tôi lập tức kích động.
“Đây chính là tiền tôi đã nộp!”
Nhưng hệ thống tài chính không có đơn hàng tương ứng, vì vậy ba nghìn tệ kia chỉ có thể bị xác định là khoản tiền thừa không rõ nguồn gốc, không thể tính vào tài khoản tiền điện của tôi.
Chu Lôi càng khăng khăng rằng tôi chưa từng đưa tiền cho cô ta.
Người phụ trách mở camera giám sát ở quầy.
Trong video, đúng là tôi có đứng trước cửa sổ giao dịch.
Nhưng từ đầu đến cuối, tôi hoàn toàn không lấy ba nghìn tệ ra.
Tôi chỉ nói với Chu Lôi vài câu, sau đó tay không rời đi.
Người phụ trách tắt camera, lạnh lùng nhìn tôi.
“Cô Hứa, bây giờ không phải chúng tôi cần giải thích tại sao tiền không vào tài khoản.”
“Mà là cô cần giải thích tại sao số tiền chưa từng nộp ở quầy lại xuất hiện trong hộp thu ngân của chúng tôi.”
3
Tôi không thể ngờ rằng số seri tôi cố ý ghi lại từ trước chẳng những không chứng minh được mình đã đóng tiền, ngược lại còn biến tôi thành kẻ đáng nghi nhất.

