Cố Lẫm Diệp lạnh lùng nhìn cô, trong mắt không có một chút nhiệt độ:

“Không phải muốn đơn ly hôn sao? Tôi thành toàn cho cô.”

“Nhưng cô phải tham dự tiệc ăn mừng của Uyển Uyển, hơn nữa còn phải công khai thừa nhận Uyển Uyển có tài năng thiết kế hơn cô.”

Chỗ hai chân bị cụt truyền đến cơn đau dữ dội.

Cô theo bản năng muốn từ chối, còn chưa kịp mở miệng thì Chu Hoài Tự đã dẫn hai người hầu đến.

“Còn chờ gì nữa, đưa bà chủ lên thay đồ ngay.”

Cô không thể phản kháng, bị nữ hầu kẹp hai bên, đưa lên lầu sửa soạn.

Bọn họ lười biếng, đẩy cô vào phòng tắm rồi “rầm” một tiếng đóng cửa lại.

Cô nhìn bản thân trong gương với gò má hốc hác, trong lòng dâng lên chua xót.

Trước đây cô chỉ giảm cân một cân thôi, ba người họ đã xót xa vội vàng bồi bổ cho cô.

Bây giờ cô gầy đến gần như da bọc xương, họ lại không hề nhận ra, trong mắt chỉ có Ôn Uyển Uyển.

Người hầu bước vào, nhìn thấy đầy vết thương trên người cô thì lộ ra vẻ khinh bỉ.

Sau đó lấy một chiếc váy dài tay không vừa người mặc lên cho cô.

Cô kéo chân giả xuống lầu.

Ôn Uyển Uyển mặc lễ phục lộng lẫy, đang khoác tay Cố Lẫm Diệp, cười ngọt ngào.

Anh trai và Chu Hoài Tự đứng bên cạnh nhìn họ với vẻ hài lòng.

Tất cả ánh mắt đều dồn lên người cô, vang lên những tiếng kinh ngạc:

“Nhà thiết kế nổi tiếng Ôn Chi Ninh sao lại gầy đến mức này?”

“Dưới cổ cô ta có vết bầm.”

“Không phải cô ta lén lút với người khác rồi mắc bệnh bẩn gì đó chứ?”

Lời này vừa dứt, khách khứa đều ghê tởm lùi lại, sợ dính phải “virus”.

Cô chịu đựng đau đớn trên người, từng bước đi xuống cầu thang.

Ba người đàn ông mặc vest chỉnh tề, ánh mắt nhìn cô đầy mất kiên nhẫn.

Khi cô xuống đến nơi, Ôn Uyển Uyển bước lên nắm tay cô:

“Chị, cảm ơn chị đã đến dự tiệc ăn mừng của em.”

Cô không muốn để ý, vừa định hất tay cô ta ra, cổ áo lễ phục đã bị cô ta kéo mạnh xuống.

Những vết thương chằng chịt lập tức lộ ra trước mắt mọi người.

Cô theo bản năng giằng ra, che ngực, còn Ôn Uyển Uyển thì làm bộ khoa trương ngã về phía tháp champagne phía sau.

“Uyển Uyển!”

Ba người đàn ông đều hoảng hốt chạy tới chỗ cô ta.

Ôn Uyển Uyển khóc nắm lấy cổ áo Cố Lẫm Diệp:

“Anh Lẫm Diệp, đau quá.”

“Bụng em… chị… chị không thể dung được con của em sao?”

Anh trai ôm lấy Ôn Uyển Uyển, Cố Lẫm Diệp sải bước tới bóp cổ cô.

“Ôn Chi Ninh, trước mặt bao người mà cô cũng dám bắt nạt Uyển Uyển, xem ra cô vẫn chưa học ngoan.”

“Tin hay không ngày mai tôi sẽ đưa cô về lại vùng núi.”

Ánh mắt phẫn nộ của anh ta như muốn nuốt sống cô.

Hai chữ “vùng núi” khiến cô run lên theo bản năng, đó là nỗi sợ khắc sâu trong xương tủy.

Nhưng khi nhìn thấy con số 2 tiếng trên ảo ảnh đếm ngược, cô lại không sợ nữa.

“Tùy anh.” cô nhắm mắt.

Lực trên cổ siết chặt, sau đó anh ta mạnh tay ném cô ra ngoài.

“Nếu cô không biết hối cải, thì ra ngoài cửa quỳ đi.”

Khoảnh khắc rơi xuống đất, những vết thương cũ trên người như bị búa tạ nện vào.

Chân giả gần như tuột ra, phát ra một tiếng động lạ.

Anh trai và Chu Hoài Tự nhận ra điều bất thường, ánh mắt Cố Lẫm Diệp cũng dừng lại ở chân cô.

【Chương 4】

Ngay khi anh ta vừa định bước tới chỗ cô, Ôn Uyển Uyển đã khóc lớn:

“Anh Lẫm Diệp, bụng em đau quá, có phải không giữ được con nữa không?”

Tiếng khóc của cô ta khiến ba người đàn ông trước mắt vô cùng hoảng loạn.

Cố Lẫm Diệp bế cô ta lên, giọng hoảng hốt:

“Không đâu, Uyển Uyển cố lên, anh đưa em đến bệnh viện ngay.”

Khi đi ngang qua cô, đúng lúc cô phun ra một ngụm m /á0.

Chu Hoài Tự sắc mặt căng lại, vừa định cúi xuống xem tình trạng của cô thì bị anh trai kéo lại.

Anh trai đầy bực bội quát mắng:

“Ôn Chi Ninh, cô thật đúng là ch /ếc cũng không chừa, đã làm hại Uyển Uyển rồi còn ở đây diễn trò.”

Chu Hoài Tự lập tức sa sầm mặt:

“Uổng công tôi còn lo cho cô, đúng là đồ diễn kịch.”