Tôi được ông Trần và bà Trần đưa ra khỏi cô nhi viện.

Trong quá trình đó, bà Trần nhiều lần bày tỏ rằng thật ra bà thích một cô bé khác hơn.

Cô bé ấy tên là Nguyệt Nguyệt, tính cách vui vẻ, đa tài đa nghệ.

“Chồng à, trong đầu em toàn là gương mặt tươi cười của đứa bé đó. Hay là chúng ta vẫn chọn Nguyệt Nguyệt đi.”

Bà Trần không quyết định được, bèn hỏi ý kiến ông Trần.

Ông Trần cưng chiều nói: “Đứa trẻ hoạt bát như vậy không lo không có người nhận nuôi, hơn nữa đứa quá ồn ào sẽ khiến em mệt. Đứa này yên tĩnh hơn.”

“Vậy được rồi.”

Trong tiếng thở dài đầy do dự của bà Trần, tôi được đưa về nhà.

Tôi ở nhà họ Trần nửa năm, bà Trần thật sự nhớ Nguyệt Nguyệt, bèn bàn với ông Trần đổi tôi về lại.

“Hân Hân, mẹ thật sự không quên được ánh mắt hụt hẫng khi Nguyệt Nguyệt nhìn mẹ lúc đó. Con hiểu chuyện như vậy, nhất định sẽ thông cảm cho mẹ, đúng không?”

Đúng vậy, tôi vẫn luôn rất hiểu chuyện.

Vậy nên tôi bị nhà họ Trần trả về cô nhi viện.

Nguyệt Nguyệt vui vẻ ôm chặt lấy bà Trần không chịu buông, nụ cười ngọt ngào như thể có thể chữa lành mọi thứ.

Cô ta đắc ý nhìn tôi, nhân lúc mọi người không chú ý, làm mặt quỷ với tôi.

“Đồ hề không ai cần, lần này lại là cô thua rồi.”

01

Bà Trần hứa với tôi rằng bà sẽ tranh thủ thời gian quay lại thăm tôi.

Tôi ngoan ngoãn chờ ở cô nhi viện, suốt ba tháng, bà không đến một lần nào.

Ba tháng sau, ông Trần đến. Ông hỏi tôi có muốn đến nhà bạn ông không.

Bạn của ông Trần họ Đào, vợ chồng hai người sống hạnh phúc, nhưng bà Đào không thể sinh con. Hai người vẫn luôn muốn có một cô con gái.

Ông Đào từng gặp tôi ở nhà họ Trần. Sau khi về, ông đưa ảnh của tôi cho bà Đào xem.

Ông nói giữa đôi mày đôi mắt của tôi rất giống bà Đào.

Cô nhi viện có quy định, trẻ em được nhận nuôi chưa đến một năm mà bị trả về thì trong vòng ba tháng không được nhận nuôi lần nữa.

Vậy nên nhà họ Đào đếm từng ngày, thời gian vừa đến, họ đã giục ông Trần cùng tới hỏi ý kiến tôi.

“Con tên là Hân Hân đúng không?”

Bà Đào rất dịu dàng, ánh mắt quan sát tôi chứa đầy thương tiếc.

Bà nói với tôi: “Con có bằng lòng về nhà với cô, làm cô con gái duy nhất của cô không?”

Tôi bằng lòng.

Một người giống như bèo trôi, dù chỉ là chút ánh đèn lẻ loi cũng muốn dựa vào, huống chi đó còn là một mái nhà.

Tôi đặt tay vào lòng bàn tay mềm ấm của bà Đào, khẽ nói: “Con bằng lòng.”

“Hân Hân, cô vui quá!”

Bà Đào ôm tôi vào lòng, vui mừng như một đứa trẻ nhận được quà.

Tôi chắc chắn bà thích tôi.

Khi rời khỏi cô nhi viện, ông Trần cảm thán với vợ chồng nhà họ Đào: “Nếu không phải vợ tôi nhất quyết muốn Nguyệt Nguyệt, tôi thật sự không nỡ rời xa đứa trẻ Hân Hân này!”

Dù không nỡ đến mấy, cuối cùng vẫn vứt bỏ.

Nhà họ Trần và tôi đã là chuyện cũ. Đó là lần đầu tiên tôi học cách dựa dẫm và tin tưởng, nhưng kết cục lại khó coi.

Một vệt nước mắt lướt qua, tôi vội cúi đầu giả vờ chỉnh lại quần áo.

Bàn tay ông Đào đặt lên đầu tôi, nhẹ nhàng xoa một cái.

Ông nói: “Anh Trần sau này vẫn đừng nói những lời này trước mặt trẻ con nữa. Giữa con cái và cha mẹ cũng phải nói đến duyên phận. Nếu đã lựa chọn rồi thì hãy tự trân trọng nhau đi.”

Cao quý, lịch sự, đây là ấn tượng đầu tiên ông Đào để lại cho tôi.

Tôi chợt nhớ ra, trước đây ở nhà họ Trần, tôi luôn nhìn sắc mặt người lớn mà hành xử. Hình như tôi chưa từng hết thấp thỏm. Bà Trần luôn nói tôi nhỏ nhen, không lên được mặt bàn.

Tôi không biết phải làm thế nào mới khiến họ vui lòng. Làm gì cũng có cảm giác cố quá lại phản tác dụng.

Vậy nên tôi thu mình lại.

Mà bây giờ, hình như tôi đã tìm được đáp án.

Người không được yêu thích thì sẽ luôn không biết phải làm sao.

Tôi do dự kéo nhẹ góc áo ông Đào, cảm ơn ông đã quan tâm đến cảm xúc của tôi.

Ông Đào ngồi xổm xuống, khẽ nói: “Hân Hân, sau này nghe thấy những lời không muốn nghe thì bịt tai lại. Con là trẻ con, mắng lại cũng được.”

Khoảnh khắc này, mọi thứ xảy ra trước mắt tôi đều đang phát sáng.

Tôi hiểu ra điều mà người lớn hay nói, được yêu thương sẽ khiến người ta sinh ra tự tin.

02

Lần đầu tiên bước vào nhà họ Đào.

Những người lớn đi ngang qua trang viên đều cung kính gọi tôi là cô Hân.

Bà Đào hào hứng dẫn tôi đi khắp nơi. Bà tràn đầy năng lượng, giống như mãi mãi sẽ không mệt.

Nhưng điều này không hề mâu thuẫn với khí chất dịu dàng của bà.

Khi bà nói chuyện với tôi, từ trước đến nay đều nhỏ nhẹ, chậm rãi kể ra.

Một bà cụ lớn tuổi hỏi bà bữa tối ăn gì, bà vừa chọn trên iPad, vừa hỏi ý kiến tôi.

“Hân Hân thích ăn gì… có món nào kiêng không… sau bữa tối phải uống thêm một ly sữa, con gầy quá…”

Bà cụ và tôi nhìn nhau cười, ăn ý lựa chọn lắng nghe bà lẩm bẩm một mình.

Rất lâu sau, bà phản ứng lại rằng chỉ có mình bà nói chuyện, bèn giả vờ tức giận.

“Hân Hân, con sao lại như vậy? Cùng mẹ Triệu xem trò cười của cô.”

Không phải trò cười, mà là đáng yêu.

“Thưa bà, cô Hân vừa mới đến, cần có quá trình để thích nghi với nhà họ Đào, chúng ta có thể từ từ tìm hiểu cô ấy.”

Bà Đào thở phào nhẹ nhõm.

“Tôi còn tưởng mình ngụy trang rất tốt chứ, xem ra vẫn là nóng vội quá rồi. Hân Hân, con sẽ không thấy áp lực chứ?”

Tôi lắc đầu: “Không ạ.”

“Vậy thì tốt.”

Nhà họ Đào rất lớn, mới đi được một nửa đã đến giờ ăn tối.

Trên bàn ăn, ông Đào chỉnh điện thoại sang chế độ máy bay, đích thân gắp thức ăn cho bà Đào và tôi.

Bà Đào vừa ăn vừa nói: “Lát nữa cô dẫn con lên lầu chọn phòng. Trước đó cô từng hỏi nhà họ Trần về phong cách con thích, bà Trần nói con thế nào cũng được. Là thật sự không chắc sở thích của mình, hay là ngại nói ra?”

Tôi cụp mắt.

Tôi thật sự không rõ sở thích của mình, bởi vì từ nhỏ đã ở cô nhi viện, không có nhiều lựa chọn. Có khi mười mấy người dùng chung một hộp bút màu để vẽ, thường còn chưa kịp phân biệt kỹ từng màu, bút đã bị người tiếp theo cướp đi.

Sau này đến nhà họ Trần, bà Trần thích màu hồng, tự nhiên cảm thấy con gái đều thích màu hồng, vậy nên đồ mặc đồ dùng của tôi đều là màu hồng.

Tôi nhìn bát hoành thánh trước mặt, ngại ngùng mở miệng.

“Xin lỗi, con không biết mình thích phong cách gì.”

Không khí ngưng đọng mấy giây, ông Đào là người lên tiếng trước.

“Không biết mới bình thường. Con chỉ là một đứa trẻ, thế giới quan còn chưa hình thành, sao có thể dễ dàng xác định sở thích được?”

Những lời này chưa từng có ai nói với tôi. Tôi khó tin ngẩng đầu nhìn ông.

Con người không phải vừa sinh ra đã nên xác định được chủ thể của mình sao?

Các cô giáo ở cô nhi viện và bà Trần đều từng nói: “Trên thế giới này chỉ có con là người hiểu rõ bản thân mình nhất.”

Thấy tôi ngẩn ra, ông Đào cười nói: “Vợ chú đến tận bây giờ vẫn không thể xác định đồ ngủ nên chọn vải cotton hay lụa tơ tằm thì sẽ dễ ngủ hơn. Đây không phải là chuyện phạm lỗi.”

“Con không cần xin lỗi vì những chuyện mình không chắc chắn.”

03

Sau bữa tối, ông Trần gọi điện thoại đến.

Ông Đào cầm điện thoại nói chuyện vài câu, ánh mắt nhìn về phía tôi.

Bà Đào ăn ý nhận được ánh mắt ra hiệu của ông Đào, khẽ hỏi tôi: “Con có muốn gặp người nhà họ Trần một chút không?”

Tôi rơi vào im lặng.

Trước đây khi đối diện với vợ chồng nhà họ Trần, tôi luôn tự ti mặc cảm.

Đặc biệt là khi tham gia một vài buổi tụ họp, khoảng cách giữa tôi và bạn bè cùng tuổi rất lớn. Ông Trần luôn bóng gió yêu cầu tôi nhanh chóng theo kịp tiết tấu.

Nửa năm ở nhà họ Trần, ngày nào tôi cũng có nội dung học tập, từ chương trình học đến hướng dẫn lễ nghi đối nhân xử thế.

Đầy ắp, căng thẳng.

Nhà họ Trần sẽ đưa rất nhiều người đến tham quan, chỉ đạo, nghiệm thu thành quả học tập của tôi.

Nhìn chằm chằm, ngạt thở.

Khi đó bị nhà họ Trần trả về cô nhi viện, tuy tâm trạng tôi mất mát, nhưng cũng thở phào nhẹ nhõm.

Có gặp không?

Tôi vô thức siết chặt góc áo.

Vợ chồng nhà họ Trần đêm khuya đến cửa, còn cố ý dẫn theo Nguyệt Nguyệt.

Nguyệt Nguyệt trắng trẻo hồng hào hơn một chút, mặc chiếc váy công chúa màu hồng, thướt tha bước tới.

“Lâu rồi không gặp, Hân Hân.”

Cô ta lao tới ôm chặt lấy tôi, giống như chúng tôi là bạn thân lâu ngày gặp lại.

Tôi nhẹ nhàng ôm lại cô ta, lùi nửa bước, kéo giãn khoảng cách giữa hai người.

“Hân Hân, tôi ở đây đã kết giao rất nhiều bạn, họ đều rất thích tôi.”

Nguyệt Nguyệt kéo tay tôi, vừa nói vừa đung đưa, dáng vẻ đắc ý.

“Nguyệt Nguyệt đúng là rất được yêu thích, rất nhiều người đều nói tính cách này của con bé giống tôi.”

Bà Trần cũng đầy vẻ tự hào.

“Khi đón Nguyệt Nguyệt về nhà, lão Trần còn lo Nguyệt Nguyệt quá hoạt bát sẽ khiến tôi mệt, kết quả ngày nào ông ấy cũng bị Nguyệt Nguyệt chọc cười không khép được miệng…”

“Mệt thì có mệt một chút, nhưng nuôi trẻ con làm gì có chuyện không mệt, chúng tôi đều vui trong đó.”

Ông Trần tiếp lời, trong tim trong mắt đều là sự yêu thích dành cho Nguyệt Nguyệt.

Tôi lặng lẽ nhìn họ, cảm giác đắng chát trào ra từ đáy lòng.

Trước đây tôi thi được hạng nhất lớp, đúng lúc là tiệc sinh nhật của bà Trần, cô chủ nhiệm được mời đến, trực tiếp khen tôi thành tích xuất sắc.

Khi đó ông Trần đã nói thế nào nhỉ?

“Tính trẻ con chưa ổn định, tuyệt đối đừng khen nó trước mặt người khác, sẽ khiến nó quên mất con đường mình đã đi qua, trở nên cậy được cưng chiều mà kiêu căng…”

Trước mắt mọi người, lời của ông Trần khiến cô giáo xấu hổ cúi đầu.

Bà Trần cầm ly rượu vang, hờ hững nhìn cô giáo một cái, quay đầu nói với tôi:

“Hân Hân, con phải tự kiểm điểm, tại sao chỉ là hạng nhất lớp? Đều là học sinh như nhau, giữa con và hạng nhất khối vẫn còn khoảng cách rất lớn.”

Sau ngày hôm đó, cô chủ nhiệm không còn cho tôi sắc mặt tốt nữa.

Bây giờ, ông Trần và bà Trần thay đổi hoàn toàn cách từng đối xử với tôi, có thể thấy họ thật lòng thích Nguyệt Nguyệt.

Người họ không ưa, chỉ là tôi.

04

Sau khi người nhà họ Trần rời đi, bà Đào nổi giận rất lớn với ông Đào.

Bởi vì vừa rồi ông Đào kéo bà lại, không để bà nói thay tôi.

Ông Đào nghiêm túc nói: “Những chuyện này sớm muộn gì Hân Hân cũng phải trải qua, không ai trong chúng ta có thể thay thế con bé. Bây giờ để con bé nhìn rõ sự thật hoàn toàn, nó mới có thể có một khởi đầu mới.”

“Anh bớt lấy cái cách đối xử với nhân viên ra đối xử với Hân Hân đi!”

Bà Đào không chấp nhận kiểu thử thách này của ông Đào, kéo tôi giận đùng đùng lên lầu.

“Vợ à, tuy Hân Hân là con gái, nhưng con bé mạnh mẽ hơn chúng ta tưởng rất nhiều. Chúng ta không thể nuôi con bé thành một đóa hoa yếu ớt.”

Ông Đào đi theo sau chúng tôi, giọng bất lực nhưng cưng chiều.

“Hân Hân là con gái em, không ai được nhân danh tốt cho con bé mà bắt nạt con bé.”

Bà Đào vừa mắng lẩm bẩm vừa cùng tôi chọn phòng.

Trông bà thật sự giận không nhẹ. Ông Đào mấy lần kéo tay bà đều bị hất ra.

Ông Đào đành nhân lúc bà không chú ý, xoa đầu tôi, làm một động tác nhờ vả.

“Cô đừng tức giận nữa.” Tôi kéo bà Đào lại, đứng yên rồi nghiêm túc nhìn bà: “Con không cảm thấy bị bắt nạt.”

Nước mắt bà Đào rơi xuống, bà ngồi xổm bên cạnh tôi khóc nói: “Hân Hân, cô chưa từng làm mẹ, nhưng cô từng làm con gái. Bất luận xảy ra chuyện gì, bố mẹ cô đều sẽ đứng về phía cô đầu tiên. Con là con gái cô, tất cả người và việc khiến con buồn, cô đều phải đứng chắn trước mặt con ngay lập tức, bảo vệ con.”

Tôi nhìn bà khóc, sống mũi cũng chua theo.