“Ngày ấy người bị sơn phỉ bắt đi, thân thể đã bị làm nhục, lại sợ bị Hoàng thượng trách tội, nên mới ép nô tỳ thay người viên phòng với Thái tử, sáng hôm sau sẽ đổi lại thân phận.”

“Nhưng vì sao người lại dẫn người đến bắt gian? Chẳng lẽ vì ghen tị nô tỳ đã viên phòng với Thái tử hay sao?”

Sở Hoài Cẩn thở dài.

Hắn tiến lên ôm lấy Xuân Hòa.

“Thật ra ta đều biết. Ta viên phòng với nàng cũng là nể mặt Cố gia.”

“Còn chuyện khăng khăng nói nàng là đích nữ Cố gia, cũng chỉ vì không muốn chuyện xấu này truyền ra ngoài, giữ gìn thể diện cho Cố gia.”

Bọn họ kẻ xướng người họa.

Trái lại còn biến bản thân thành người bị hại.

Nhũ mẫu tiến lên, nắm chặt tay áo ta, quỳ xuống dập đầu.

“Tiểu thư, vốn dĩ Xuân Hòa cũng có thể gả cho một lang quân như ý. Nó vì người mới từ bỏ hạnh phúc của mình, thay người vào cung.”

“Vậy mà người lại trả đũa, muốn dồn nó vào chỗ chết.”

“Cầu xin người nể tình ta đã cho người bú sữa, hãy tha cho nữ nhi đáng thương của ta.”

Những người xung quanh thì thầm bàn tán.

Ánh mắt nhìn ta cũng biến thành khinh bỉ.

“Vừa ăn cướp vừa la làng, không phải có bệnh thì là gì?”

“Đúng vậy, e rằng nàng ta đang ghen tị vì tỳ nữ được sủng ái. Quả nhiên lòng dạ nữ nhân sâu như đáy biển.”

Ngay khi ta nhẫn nhịn nỗi nhục, chuẩn bị nhờ người kiểm tra thân thể để chứng minh sự trong sạch, trước mắt lại hiện lên những dòng bình luận.

【Tỳ nữ quả nhiên rất giỏi đổi trắng thay đen. Nhưng cho dù nữ chính đã mất đi sự trong sạch, cũng không thể tìm một tỳ nữ đang mang thai đến thay mình động phòng.】

【Khoan nói tỳ nữ này còn trong sạch hay không, hiện giờ chỉ cần cởi y phục nàng ta ra, e rằng bụng đã nhô cao rồi.】

Ánh mắt ta theo bản năng rơi xuống bụng Xuân Hòa.

Chẳng trách gần đây nàng ta đầy đặn hơn nhiều, ta còn tưởng nàng ta chỉ ăn béo lên.

Không ngờ nàng ta đã mang thai.

Ta lặng lẽ đứng dậy. Nhân lúc nàng ta còn đang lên án ta, ta bất ngờ xé mở lớp áo choàng rộng thùng thình của nàng ta.

6

Bên dưới lớp y phục của Xuân Hòa là chiếc bụng nhô cao.

Chỉ cần có mắt đều có thể nhìn ra, nàng ta đã mang thai ít nhất bốn tháng.

Chứng cứ bày ra trước mắt.

Lời nói dối thay ta viên phòng khi nãy cũng tự sụp đổ.

Dù sao ai lại tìm một phụ nhân đang mang thai đến thay mình viên phòng, chứng minh bản thân trong sạch chứ?

Ta cười lạnh.

“Xuân Hòa, ta không phải kẻ ngốc. Nếu ta muốn tìm người thay mình viên phòng, ta chỉ tìm một cô nương có thân thể trong sạch.”

“Chứ không phải một phụ nhân đang mang thai như ngươi.”

Mọi người kinh ngạc nhìn chiếc bụng nhô cao của nàng ta.

Lập tức xì xào bàn tán.

“Bụng lớn như vậy, ít nhất cũng phải bốn năm tháng rồi.”

“Vậy chẳng phải Cố gia tiểu thư vừa đính hôn với Thái tử, nàng ta đã bò lên giường Thái tử hay sao?”

“Đúng là thứ lang tâm cẩu phế, ngay cả nam nhân của chủ tử cũng dám cướp.”

Chút kiên nhẫn cuối cùng của Hoàng thượng đã cạn kiệt.

Người phất tay, sai người kéo Xuân Hòa và nhũ mẫu xuống.

Xuân Hòa quỳ dưới chân Sở Hoài Cẩn, khóc lóc thảm thiết.

“Điện hạ, trong bụng thiếp chính là cốt nhục ruột thịt của người! Cầu xin người cứu thiếp và hài tử.”

“Điện hạ!”

Sở Hoài Cẩn thậm chí không nhìn Xuân Hòa lấy một lần.

Giờ phút này, hắn chỉ muốn tự bảo vệ mình.

Hắn quỳ trước mặt Hoàng thượng, trầm giọng sám hối:

“Phụ hoàng, nhi thần cũng vì bị tỳ nữ này mê hoặc nên mới phạm phải sai lầm lớn như vậy.”

“Nhi thần nguyện bị cấm túc ba tháng, ngày ngày chép kinh sám hối, cầu phúc cho phụ hoàng và Cố cô nương.”

Nói xong, hắn nhìn ta đầy vẻ thâm tình.

“Vân Thư, nàng yên tâm. Ba tháng sau, ta nhất định sẽ cho nàng một hôn lễ thể diện, để nàng phong quang trở thành Thái tử phi của ta.”

Ta tức đến bật cười.

Ngay cả thuộc hạ cũ của phụ thân cũng tức đến bật cười.

Sở Hoài Cẩn suýt hại chết ta, vậy mà còn muốn cưới ta.

Muốn dựa vào đó tạo dựng thanh danh yêu thương cô nhi công thần cho bản thân.

Nghe thấy Sở Hoài Cẩn muốn cưới ta, Xuân Hòa lập tức hét lên chói tai.

“Sở Hoài Cẩn! Ngươi còn có lương tâm hay không? Chính ngươi nói Cố Vân Thư không hiểu phong tình, dụ dỗ ta cùng ngươi tư thông.”

“Hiện giờ dựa vào đâu mà đẩy tất cả tội lỗi lên đầu ta?”

Sở Hoài Cẩn lạnh lùng đứng dậy, quyền đấm cước đá nàng ta để lấy lòng ta.

Hắn đá mạnh một cước vào bụng Xuân Hòa.

Xuân Hòa thảm thiết kêu lên. Máu tươi trào ra từ dưới thân, nàng ta lập tức ngất đi.

Hoàng thượng chê nàng ta làm bẩn mặt đất trong cung, ra lệnh kéo nàng ta và nhũ mẫu ra ngoài.

Nhưng rốt cuộc Sở Hoài Cẩn vẫn là Thái tử, căn cơ sâu dày.

Thái phó và Quý phi, sinh mẫu của Sở Hoài Cẩn, lần lượt chạy đến.

Hai người quỳ trước mặt Hoàng thượng, khổ sở khuyên can.

“Bệ hạ, Thái tử cũng chỉ bị người khác lừa gạt. Phạt chép kinh đã đủ rồi.”

“Đúng vậy. Nếu vì một chuyện nhỏ như thế này mà nghiêm trị Thái tử, chỉ e sẽ khiến triều đình rung chuyển, lòng dân bất an!”

Hoàng thượng im lặng không nói.

Ngay cả lời thỉnh cầu nghiêm trị của Hoàng hậu, người cũng không hề lay động.

Mắt thấy chuyện này sắp được giơ cao đánh khẽ, trước mắt ta lại xuất hiện những dòng bình luận.