“Hạ quan sao có thể không hiểu? Nhưng đây là vật do chính miệng Hoàng thượng và Hoàng hậu ban thưởng. Hoàng thượng nói không vượt quy chế thì đó chính là thể diện hoàng gia ban cho thần tử, cũng là thể diện ban cho Tấn vương phi.”

Điều này chẳng khác nào công khai nói cho Thái tử biết, bất kể ta có gả cho hắn hay không, chiếc phượng quan này vẫn là vật ta đội khi xuất giá, hoàn toàn không liên quan đến vị Thái tử phi trong lòng hắn.

Những quý nữ tới chúc mừng bên cạnh đều vây quanh:

“Minh Châu, chiếc phượng quan này đẹp quá.”

“Đúng vậy, đây chính là kiểu dáng phượng quan Thái hậu từng đội năm xưa. Trời ơi, Thái hậu đối xử với nàng thật tốt.”

“Ta nghe phụ thân nói đây là ân điển do Định Quốc công đích thân tiến cung cầu xin. Minh Châu, ngoại tổ phụ của nàng đối xử với nàng thật tốt.”

“Minh Châu là ngoại tôn nữ của Định Quốc công, những thứ nữ kia còn muốn so bì với nàng, sao có thể chứ? Đúng là tự rước lấy nhục.”

Trong mắt Thẩm Minh Ngọc tràn đầy nước mắt:

“Tỷ tỷ, tỷ cố ý đúng không?”

“Rõ ràng đây là chiếc phượng quan Thái tử phi đội khi xuất giá, sao tỷ có thể cướp nó?”

“Tỷ hận muội cướp vị trí Thái tử phi của tỷ nên cố ý mượn chuyện này làm nhục muội đúng không? Chúng ta đều là nữ nhi Thẩm gia, tỷ cần gì phải ép muội đến đường cùng?”

Thái tử ôm chặt lấy nàng ta:

“Minh Ngọc, đừng khóc. Đợi ta tiến cung cầu xin ân điển cho nàng. Nàng là Thái tử phi của cô, cô nhất định sẽ không để nàng chịu ấm ức.”

Nói xong, Thái tử nhìn về phía ma ma bên cạnh Hoàng hậu.

Hôm nay ma ma đặc biệt đưa phượng quan tới, lúc này đang đứng trong sân.

“Ma ma, chẳng lẽ mẫu hậu không ban thưởng gì cho Minh Ngọc sao?”

“Nàng ấy chính là Thái tử phi của cô.”

Ma ma mỉm cười nói:

“Thái tử điện hạ, những món đồ Hoàng hậu nương nương ban thưởng là lấy thân phận bà mẫu tương lai để ban, không phải lấy thân phận Hoàng hậu.”

Mọi người lập tức hiểu ra.

Đúng vậy, Hoàng hậu là mẫu thân của Tấn vương, lấy thân phận bà mẫu tặng lễ vật chứ không phải thân phận Hoàng hậu, không ai có thể nói điều gì.

Ma ma nói tiếp:

“Nhưng sinh mẫu của Thái tử là Huệ tần nương nương cũng đã biết Thái tử sắp đại hôn, có lẽ cũng đã chuẩn bị lễ vật cho Thái tử phi. Chuyện ấy nô tỳ không được biết.”

Tấn vương sải bước từ ngoài phủ vào:

“Thái tử điện hạ, đây là lễ vật mẫu hậu chuẩn bị cho ta và Minh Châu. Nếu người không vui, cứ việc tiến cung, bảo Huệ tần nương nương ban thưởng cho người vài món.”

Năm xưa Thái tử được lập làm Thái tử chỉ vì khi ấy phản quân bao vây kinh thành, Hoàng thượng đang chinh chiến bên ngoài, Thái tử lớn tuổi nhất, còn Tấn vương và các hoàng tử khác vẫn nhỏ.

Trong tình thế cấp bách, Hoàng thượng mới lập hắn làm Thái tử để ổn định triều cục.

Hắn thắng nhờ lớn tuổi nhất, nhưng xuất thân lại thấp nhất trong số tất cả các hoàng tử.

Chỉ là Hoàng thượng vẫn đối xử với hắn không tệ.

Năm xưa Hoàng thượng ban hôn cho hắn, muốn ngoại tổ phụ ủng hộ hắn, giúp hắn ngồi vững vị trí Thái tử.

Không ngờ chính hắn lại tự tìm đường chết, hủy hoại hôn sự.

Bây giờ Hoàng thượng vô cùng thất vọng về hắn.

Hơn nữa, mấy năm gần đây Tấn vương luôn trấn thủ biên cương, chiến công hiển hách, thanh danh và địa vị đã đuổi sát Thái tử.

Trong lòng Hoàng thượng có dao động hay không, chẳng ai biết được.

Thái tử nhìn thấy Tấn vương đứng bên cạnh ta, xung quanh đầy người tới chúc mừng, tức giận phất tay áo bỏ đi:

“Được, tốt lắm! Ta sẽ tiến cung hỏi mẫu hậu. Thân là mẫu nghi thiên hạ, sao có thể bất công như vậy?”

Ta không biết sau khi tiến cung Thái tử đã làm gì, nhưng Thẩm Minh Ngọc lại khóc lóc làm loạn trong phủ suốt một ngày.

Đến tối, nàng ta cùng phụ thân tới viện của ta.

Phụ thân ho nhẹ một tiếng, trầm mặt nói:

“Minh Châu, muội muội con bây giờ là Thái tử phi. Sau này nó trở thành Hoàng hậu cũng sẽ bảo vệ người tỷ tỷ là con. Tỷ muội các con phải nâng đỡ lẫn nhau.”

Ta nhìn phụ thân:

“Phụ thân có chuyện gì cứ nói thẳng.”

Cuối cùng phụ thân cũng mở miệng:

“Vi phụ suy nghĩ rồi. Năm xưa mẫu thân con để lại một trăm lẻ tám gánh đồ cưới. Bây giờ Tấn vương và Hoàng hậu lại ban thưởng cho con rất nhiều, chi bằng con chia một nửa đồ cưới của mẫu thân cho Minh Ngọc, để khi nó xuất giá cũng có thể diện.”

“Tỷ muội vốn là một thể. Nó mất mặt thì thể diện của con cũng chẳng tốt đẹp gì, đúng không?”

Ta biết phụ thân xưa nay thiên vị, nhưng không ngờ ông lại thiên vị đến mức này.

Ta nhìn ông, trong tay cầm danh sách đồ cưới:

“Phụ thân, những món đồ cưới này đều đã được ghi chép tại quan phủ. Người muốn con chia một nửa cho Thẩm Minh Ngọc?”

“Xưa nay đồ cưới của sinh mẫu chỉ để lại cho nữ nhi ruột thịt. Sao vậy, Liễu di nương vẫn còn sống khỏe mạnh, tại sao nữ nhi của bà ta lại muốn cướp đồ cưới của nữ nhi người khác?”

Thẩm Minh Ngọc bật khóc:

“Tỷ tỷ, di nương của muội xuất thân thấp kém, tỷ cần gì phải châm chọc bà ấy?”

“Bà ấy không giống mẫu thân của tỷ, sinh ra trong thế gia vọng tộc, vốn đã có số mệnh khổ sở, tỷ cần gì phải làm nhục bà ấy như vậy?”

Phụ thân đập mạnh xuống bàn: