Sau khi phụ thân bị giáng chức, nhà chồng tương lai quả nhiên kéo đến từ hôn với ta.

Ngay khi ta cầm bút, sắp hạ tên mình xuống tờ thư từ hôn.

Vị hôn phu lại xông thẳng vào.

Xé nát bức từ hôn thư thành từng mảnh.

“Ta chỉ cưới nàng ấy.”

1

Sau khi Lục Ngôn buông ra câu ấy, người sững sờ đâu chỉ có ta, mà còn cả phụ mẫu hai nhà.

Việc hối hôn vốn chẳng phải chuyện vẻ vang gì, huống hồ phụ thân ta lại vì thẳng lời can gián bệ hạ mà bị giáng chức, đúng là thanh lưu trong hàng thanh lưu.

Bởi vậy hôm nay đến từ hôn, Lục lão gia và Lục phu nhân đều không dẫn theo Lục Ngôn.

Không ngờ hắn lại đột ngột chạy tới, còn là đến để phá đám.

Lục Hầu gia vung tay tát mạnh lên mặt Lục Ngôn một cái.

Dường như vẫn chưa hả giận, lại đạp thêm một cước.

“Ngươi bị điên rồi hay sao?!”

Lục Ngôn cứng đầu không chịu nhượng bộ, Lục phu nhân đau lòng cho nhi tử, vội kéo hắn ra khỏi mặt Lục Hầu gia.

“Chàng làm cái gì vậy? Bọn chúng chỉ mới đính hôn, giữa hai đứa lại nào có tình cảm gì—”

Lời còn chưa dứt.

Lục phu nhân đã sa sầm mặt, quay sang nhìn ta.

“Chẳng lẽ Giang tiểu thư lén lút qua lại với A Ngôn hay sao?

“Ta đã bảo mà, nhắc tới chuyện từ hôn, một khuê các nữ lang như Giang tiểu thư lại có thể điềm nhiên đến thế, bảo từ hôn là đồng ý từ hôn, bảo ký vào thư từ hôn là lập tức cầm bút!

“Thì ra là sớm đã âm thầm quyến rũ nhi tử ta! Cho nên mới bình chân như vại như vậy!”

Phụ thân và mẫu thân ta đều là người cổ hủ, coi trọng danh tiết hơn hết.

Sao có thể chịu được thứ vu khống bôi nhọ như thế, lập tức tức đến nỗi mắt trợn gân nổi.

Ta cầm bút, viết lại một bức từ hôn thư khác, vừa viết vừa nói:

“Lục phu nhân xin thận trọng lời nói, đừng nói hiện giờ hôn sự giữa ta và lệnh lang vẫn chưa chính thức hủy bỏ, giữa nam nữ đã đính hôn có đôi chút qua lại vốn là chuyện bình thường.

“Sao có thể gọi là quyến rũ?

“Huống hồ gia giáo Giang gia ta rất nghiêm, ta và lệnh lang, ngoại trừ ngày lễ ngày tết hắn đến phủ tặng lễ vấn an, còn lại chưa từng gặp riêng lấy một lần.

“Chẳng những ta có cả đống nhân chứng, e rằng chính bà trong lòng cũng hiểu rõ hơn ai hết.

“Nhà bà nay đến từ hôn đã là đuối lý, lại còn không chờ nổi mà vội hắt nước bẩn lên đầu Giang gia ta, quả thật là quá mức vô liêm sỉ.”

Sắc mặt Lục phu nhân sầm xuống, nhưng miệng vẫn không chịu buông tha:

“Loại con dâu mạnh miệng như thế, Hầu phủ chúng ta nào dám nhận.”

Viết xong một bức từ hôn thư mới, ta lập tức ký tên đóng khoản, một mạch liền tay.

Ta mỉm cười đưa cho bọn họ.

“Nếu các người sợ bị thiên hạ cười chê vì hối hôn, vậy ta đã viết lại một bản, là Giang gia ta từ hôn với Lục gia các người.”

“May mà hôm nay Giang gia ta sa cơ thất thế, mới có thể nhìn rõ bộ mặt thật của các người, bằng không nếu thật sự gả qua đó, chẳng phải cả đời ta đều bị hủy hoại hay sao?”

Sắc mặt phu phụ Lục gia đại biến, Lục Ngôn đứng bên cạnh nhìn ta.

“Nàng hà tất phải hùng hổ dọa người như vậy? Phụ mẫu ta đến từ hôn là bọn họ sai, nhưng chẳng phải ta đã đến rồi sao? Cũng đã xé nát bức từ hôn thư kia rồi.”

“Nhà nàng nay gặp biến cố, phụ thân nàng lại bị giáng đến cái nơi chim không thèm đậu ấy làm huyện lệnh.”

“Ta vẫn không chê nàng, vẫn bằng lòng cưới nàng, nàng cũng nên biết xét thời thế mà mềm mỏng hơn một chút!”

“Nữ tử quá mức hiếu thắng, chưa bao giờ là chuyện tốt, đối với phụ mẫu, phu quân hay con cái sau này đều là tai họa.”

Ta lười chẳng buồn nghe hắn lải nhải nữa.

“Bớt đánh rắm đi, mau ký tên vào, hai nhà từ nay chấm dứt, ai nấy đường ai nấy đi!”

Lục Ngôn đỏ bừng mặt.

“Nàng sao có thể nói với ta như thế!”

Mẫu thân hắn ôm ngực, thở hổn hển kêu lên:

“ngươi nhìn xem! ngươi nhìn xem con nha đầu này ra thể thống gì!

“Ta bảo đến từ hôn, ngươi còn không cho, còn nói gì mà quân tử nhất ngôn, đã kết mối lương duyên hai họ thì phải đồng cam cộng khổ.

“ngươi nhìn xem, nó xứng sao?! Đúng là một con nha đầu hoang dã vô giáo dưỡng!”

Phụ thân ta giơ nghiên mực lên, nện mạnh xuống đất.

“Câm cái miệng chó của bà lại! Nữ nhi của ta đến lượt bà bàn ra tán vào sao? Mau ký vào thư từ hôn, rồi cút càng xa càng tốt cho ta!”

Lục Ngôn tức tối cầm bút, chấm mực, nghiến răng viết xuống tên mình.

“Sau này nàng đừng có hối hận!”

“Cho dù có hối hận! Cũng đã muộn rồi!”

Ta lười chẳng buồn đáp lời hắn.

Tên đã ký rồi, tiếp theo chính là làm theo trình tự lúc đính hôn, giao lên quan phủ đóng ấn lưu hồ sơ, một thức hai bản, mỗi bên giữ một bản.

2

Phụ thân ta là Ngự sử, là ngôn quan thuộc hàng thanh lưu. Lời can gián tuy không dễ nghe, nhưng cũng đều là một mảnh trung tâm son sắt với bệ hạ.

Hôm ấy bệ hạ nổi trận lôi đình, muốn chém đầu phụ thân ta, nhờ quần thần cầu xin mãi mới đổi ý chỉ, chỉ giáng xuống vùng hoang vu làm huyện lệnh.

Nay cơn giận của bệ hạ đã nguôi, ngoảnh đầu nghĩ lại, tuy trong lòng có phần hối hận, nhưng lời giáng chức đã buông ra, tuyệt không có đạo lý thu hồi.

Cho nên nhất thời, quân thần hai bên cứ giằng co như vậy.

Cha mẹ ta thu xếp hành trang lên đường, theo lý mà nói, không còn tại kỳ chức ấy nữa thì tòa trạch viện này cũng phải bị thu hồi, cũng nên có người đến đuổi chúng ta đi.

Nhưng mãi đến tận bây giờ trong cung vẫn chưa có ai tới thu nhà, cũng chẳng thúc giục chúng ta mau lên đường.

Bằng hữu của phụ thân, Phó ngự sử Trương đại nhân, tới viện tìm phụ thân.

“Hiện giờ bệ hạ chỉ thiếu một cái thang để khôi phục chức vị cho huynh, mà cái thang này vốn dĩ rất dễ đưa.”

“Nhưng Lục gia lại dâng sớ buộc huynh một tội dạy con không nghiêm, nói rằng nàng công khai hối hôn, còn ngay tại chỗ mắng chửi công bà tương lai, bệ hạ sai ta đến tra rõ chuyện này.”

Phụ thân ta tức đến bật cười lạnh, đem chuyện hôm ấy kể lại từ đầu chí cuối rõ ràng rành mạch.

“Bệ hạ muốn xử trí ta thế nào cũng được, ta đã bước chân vào quan trường, cái mạng này vốn là tùy bệ hạ sai khiến.”

“Đừng nói là giáng ta làm huyện lệnh, cho dù bảo ta đi làm nha dịch, ta cũng sẽ dốc hết sức mình, chỉ lo làm tốt việc bổn phận.”

“Nhưng ta chỉ có độc một nữ nhi, nào có chuyện thần tử dốc lòng tận tụy, còn con cái lại phải chịu nhục chịu khinh như thế.”

Trương đại nhân cũng phẫn nộ không thôi.

“Lục gia khinh người quá đáng!”

3

Sau khi Trương đại nhân rời đi, ta quỳ trước mặt cha mẹ nhận lỗi.

“Là nữ nhi nông nổi, mang họa cho gia đình rồi.”

Lúc này Lục gia lại dâng bản tấu kia lên, nếu bệ hạ vẫn còn chưa nguôi giận với phụ thân, mượn cớ phát tác, e rằng tước quan giáng xuống làm thứ dân cũng chưa biết chừng.

Phụ thân bật cười, xoa đầu ta.

“Con nào có lỗi gì? Trước nay cha vẫn dạy con phải dịu dàng nhu thuận.”

“Nay nhà mình gặp biến cố, cha mới hiểu, nữ tử vẫn nên cứng cỏi một chút mới tốt, như thế ở trong nghịch cảnh mới có thể tự bảo vệ mình.”

“Cùng lắm thì không làm quan nữa, đến lúc đó cha trồng rau câu cá, con phụ trách nhóm bếp, mẫu thân con phụ trách bày bát đũa, ba người chúng ta vẫn có thể sống thật tốt.”

Ta vừa khóc vừa bật cười.

“Cha thiên vị.”

Trong sân lần nữa vang lên tiếng cười, chẳng còn chút thất ý như vừa rồi nữa.

4

Chờ mấy ngày, cuối cùng cũng đợi được thánh chỉ mới của bệ hạ.

Ta và phụ mẫu đã chuẩn bị xong xuôi để về quê.

Nhưng không ngờ đây lại là một đạo chỉ tứ hôn.

Bệ hạ muốn ta làm Thái tử trắc phi.

Còn phụ thân ta, vẫn cứ phải đến Vân An huyện nhậm chức như cũ.

Người đầu tiên nhảy ra phản đối chính là Lục gia.

Không chỉ viết mấy đạo tấu chương khuyên can bệ hạ thu hồi thành mệnh, mà còn ra sức bôi nhọ ta.

Cuối cùng bị bệ hạ quở trách, lệnh cho đóng cửa tự kiểm trong nhà, lúc ấy mới chịu yên.

Bệ hạ ban ân điển, cho phụ mẫu ta tham dự xong hỷ yến của ta rồi hãy tới Vân An huyện nhậm chức.

Cả nhà chúng ta nhìn thánh chỉ, đưa mắt nhìn nhau.

Không hiểu vì sao bệ hạ lại ban xuống đạo thánh chỉ như thế.

Mãi đến khi Trương đại nhân tới phủ chúc mừng, câu đố ấy mới được giải khai.

“Hôm đó ta tới đây, không phải chỉ có một mình, bệ hạ còn phái Cẩm y vệ đi theo.

“Cẩm y vệ ẩn trong bóng tối, đem từng lời từng chữ con nói hồi bẩm lại với bệ hạ.

“Ở nơi riêng tư mà con vẫn trung quân ái quốc như thế, chẳng phải bệ hạ cần nhất là bậc thần tử như vậy sao? Người sao có thể phụ lòng nhà con.”

Phụ thân đỏ hoe mắt, Trương đại nhân cười tủm tỉm vỗ vỗ vai ông.

“Lục gia náo ra chuyện này, hôn sự về sau của nha đầu nhà huynh chỉ sợ sẽ khó tìm.

“Huynh chỉ có một nữ nhi, thánh thượng cũng là người làm cha, tự nhiên cũng biết thương xót huynh.”

“Nhưng thánh chỉ đã ban, điều lệnh điều huynh đến Vân An nhậm chức cũng đã xuống, không thể thay đổi được, nên chỉ đành bù đắp ở trên người nữ nhi huynh vậy.”

“Thái tử tính tình ôn hòa, còn Thái tử phi thì thân thể yếu ớt nhiều bệnh.”

Trương đại nhân bỗng hạ thấp giọng.

“Thân thể Thái tử phi e là chẳng chống được thêm mấy năm nữa, nàng ấy chỉ có một nữ nhi, nhà mẹ đẻ nàng sợ sau khi nàng bệnh mất thì Đông cung không còn trợ lực, nên vội vàng đưa thêm một nữ nhi khác vào…

“Nữ nhi huynh sau khi vào Đông cung, chỉ cần an phận thủ thường, chẳng lo sau này không thể phú quý cả đời.”

“Biết đâu ngày sau mẫu nghi thiên hạ cũng chưa thể nói trước.”

Sau khi Trương đại nhân rời đi, phụ thân nhìn ta, âu sầu nói:

“Có những chuyện, nhìn tưởng là họa, kỳ thực lại là phúc.”

“Cũng có những chuyện, thoạt nhìn là phúc, nhưng thực ra lại là họa.”

Ta hiểu nỗi lo trong lời của phụ thân.

Người cảm thấy bản thân tuy bị giáng chức, nhưng tránh xa tranh đấu triều đình, ít ra còn giữ được tính mạng.

Còn ta gả vào Đông cung làm trắc phi, bề ngoài là cao gả, nhưng thực chất chỉ cần sơ sẩy một chút thôi, cũng có thể mất mạng.

Ta ép xuống những toan tính trong lòng, ngoan ngoãn an ủi người.

“Nữ nhi vô tâm với hôn giá, chỉ muốn làm một kẻ chỉ biết ăn chơi chờ chết mà thôi.”

“Con sẽ không tranh, người không cần lo cho con.”