Tôi ra hiệu cho ba về sớm, Thẩm Dịch lập tức theo sau.

Hạ Minh Hy vẫn còn đứng đó bênh vực cô ta.

“Từ Lê, cô nên sửa lại cái thói tiểu thư của mình đi.”

“Đều là con nhà giàu như nhau, cô lại bắt người ta đưa cơm cho mình, thấy chúng tôi nói chuyện với nhau liền bỏ đi. Dùng thủ đoạn hạ cấp như vậy, không sợ báo ứng sao?”

Nghe câu đó, mặt Thẩm Dịch đỏ lên.

“Em… em sao dám so với cô Từ?”

Hạ Minh Hy càng thêm đắc ý.

“Nói bậy, cô đẹp hơn Từ Lê gấp vạn lần!”

Được khen, Thẩm Dịch vui như nở hoa, còn nói Lê Lê cũng không tệ.

Hạ Minh Hy lập tức châm chọc.

“Cô xem, Thẩm Dịch lúc nào cũng bảo vệ cô. Thế mà năm đó, ngay cả tin bạn thân mình chết cô cũng giấu. Cô thật không xứng làm người!”

À, thì ra trong lòng Hạ Minh Hy, Thẩm Dịch vẫn luôn là bạn thân của tôi.

Tôi chỉ thấy bao năm bỏ ra đều cho chó ăn, vừa buồn cười vừa chua chát, trực tiếp gọi tài xế lái xe, phun cho anh ta một mặt khói bụi rồi rời đi.

Tôi kéo ba về văn phòng, nói chuyện suốt một ngày một đêm về bản đồ thương nghiệp tương lai.

Ba tuy không hiểu vì sao tôi có thể thao thao bất tuyệt về ngành may mặc và bất động sản, nhưng vẫn nghiêm túc lắng nghe và ghi chép.

Sau một ngày bận rộn, tôi mệt đến mức ngã xuống là ngủ, trong đầu toàn là tiến trình phát triển của kiếp trước.

Sáng hôm sau, tôi quầng thâm hai mắt, cảm nhận sức sống vô hạn của cơ thể trẻ trung, nhảy chân sáo xuống nhà tập thể dục, không ngờ vừa xuống lầu đã thấy Hạ Minh Hy.

“Đưa tiền cho tôi.”

Vừa gặp mặt, anh ta đã chìa tay ra, vẻ mặt như chuyện đương nhiên.

Tôi đứng hình.

“Anh là ai mà mở miệng đòi tiền? Ăn xin còn biết quỳ lạy đấy!”

Mặt Hạ Minh Hy trầm xuống, siết chặt cổ tay tôi.

“Tôi chỉ tiếp xúc với Thẩm Dịch nhiều hơn một chút, cô đã bắt đầu ghen rồi?”

“Từ Lê, đừng giả vờ trước mặt tôi. Tôi biết cô cũng trọng sinh rồi. Cô nên hiểu, kiếp trước tôi là thương nhân thành công nhất Bắc Kinh. Kết giao với tôi, cô không thiệt đâu!”

Tôi bật cười vì tức.

Giờ Hạ Minh Hy chẳng có gì trong tay, chỉ giữ lại cái tính khí phú quý.

Đáng tiếc, anh ta chỉ nhớ mình thành công, lại quên giai đoạn cuối lớp mười hai điểm số lao dốc thảm hại, là tôi bỏ tiền mời giảng viên đại học dạy kèm một đối một, mới miễn cưỡng giúp anh ta bước qua ngưỡng cửa đại học.

Rời khỏi mỏ vàng nhà họ Từ, đừng nói thành công, ngay cả chuyện đi học với Hạ Minh Hy cũng là việc khó như lên trời!

Tôi dứt khoát từ chối, anh ta vẫn không buông tha.

“Tôi sinh ra đã cao quý, không chịu nổi cuộc sống khổ cực. Tiền ăn Thẩm Dịch cho tôi chỉ đủ ăn ở nhà ăn. Bánh ngũ cốc làm xước cả cổ họng tôi, cô biết không!”

Tôi nhìn anh ta mà sững sờ.

“Ăn không quen thì chết đói đi. Tôi đâu phải mẹ anh, tìm tôi làm gì?”

Hạ Minh Hy càng nổi giận.

“Vớ vẩn, cô là vợ tôi, đương nhiên có trách nhiệm quản tôi!”

Tôi cười, giơ tay tát mạnh vào mặt anh ta.

“Mở to mắt chó của anh ra mà nhìn, chúng ta khác nhau một trời một vực!”

Nói xong tôi đóng sầm cửa, chặn hết tiếng chửi rủa bên ngoài.

Không còn giảng viên cao cấp tôi bỏ tiền mời về, điểm số của Hạ Minh Hy quả nhiên tụt dốc không phanh.

Anh ta đổ hết tội lên đầu tôi, lại tìm đến gây rối.

“Từ Lê, tôi không ngờ cô lại là loại đàn bà hẹp hòi như vậy. Chỉ vì tôi không cho cô cơ hội, cô liền mặc kệ tôi sao?”

“Kiến thức cấp ba tôi quên sạch rồi. Tôi cho cô cơ hội cuối cùng, lập tức thuê gia sư cho tôi. Nếu không, đợi tôi công thành danh toại, nhất định sẽ không tha cho cô!”

Tôi đang bận giúp ba hoàn thiện quy trình nhập khẩu phế liệu thép xuyên đại dương, nào có thời gian để ý anh ta?

“Anh chẳng phải đã có người tài trợ rồi sao, tìm tôi làm gì?”

Hạ Minh Hy tức đến run người.

“Quả nhiên cô đang ghen! Được lắm, nếu cô không biết điều, tôi nhất định sẽ khiến cô hối hận!”