Tôi không muốn dây dưa vô nghĩa, liền xé rách lớp mặt nạ:

“Nếu thím tới để bắt tôi nhận tội thay “con gái ruột” của thím, thì khỏi cần nói nữa! Cô ta sợ mất mặt, tôi cũng sợ mất danh dự! Tôi là sinh viên Đại học A, không chỉ đại diện cho chính mình!”

Nói rồi tôi quay người bỏ đi.

Mẹ tôi lao tới, ôm chặt cánh tay tôi: “Con nhận tội đi, mẹ cho con mười vạn!”

Tôi cười khẩy, đảo mắt khinh bỉ.

Bà ta tưởng tôi chê ít: “Ba mươi vạn! Không thể hơn nữa! Đủ chi tiêu cả bốn năm đại học rồi!”

Tôi vùng tay, quát lên: “Tống Uyển! Bà còn là người không? Bà có biết nếu tôi nhận, có khả năng bị đuổi học không? Bà không quan tâm à?”

Bà ta ngẩn ra: “Không đến mức đó chứ? Đây là chuyện đời tư, trường đâu quản…”

Tôi tưởng bà sẽ lùi bước, ai ngờ bà cắn răng nâng giá: “Năm mươi vạn! Thật sự không hơn được nữa! Dù con có bị đuổi học, số tiền này cũng đủ con ôn thi lại! Con thông minh vậy, năm sau nhất định đậu Đại học B!”

“Tống Uyển!” Tôi hét lên giận dữ, “Bà nói ra mấy lời này mà không thấy nhục sao? Nếu tôi nhận, không chỉ bị đuổi học, còn có thể bị fan điên tạt axit! Bà thật sự không quan tâm?”

Bà ta nghe đến đây thì sốt ruột – nhưng không phải vì tôi:

“Chính vì sợ vậy nên không thể để chị mày bị lộ ra!”

Tôi nghẹn cứng cổ họng, suýt nữa phát điên:

“Bà nói ra mấy lời khốn nạn như vậy không thấy mình là cầm thú à? Ai làm thì người đó tự nhận! Đừng mong tôi làm dê tế thần!”

Tôi hất bà ra bỏ đi, bà ta chắp tay van xin đuổi theo, suýt quỳ xuống:

“Tiểu Ái, con yêu, xem như mẹ van con… giúp chị con lần này đi. Bây giờ nó đang hẹn hò với người thừa kế nhà họ Lạc, bên Lạc gia đã cảnh cáo rồi – nếu phát hiện người trong ảnh là nó, sẽ không tha đâu!”

“Nó có thể không trèo lên được Lạc gia, nhưng không được để họ biết nó phản bội!, nếu không sẽ mất mạng…”

“Con yêu, thật sự mẹ không còn cách nào khác mới tới tìm con. Cùng lắm con chỉ mất danh tiếng, bị thương chút thôi, chứ không mất mạng mà… Cầu xin con, cứu lấy chị con đi…”

Lạc gia, gia tộc giàu nhất Hải Thành, nghe nói đời trước còn liên quan xã hội đen.

Tôi quả thực đã đánh giá thấp chị họ, không ngờ cô ta bám được cả người thừa kế Lạc gia.

“Tống Uyển, đừng diễn nữa.”

Tôi hít sâu để kìm lại cơn thịnh nộ muốn tát vào mặt bà.

Dù sao xung quanh cũng có không ít người quay lén.

“Nếu bà còn diễn tiếp, tôi sẽ công khai chuyện bà yêu thầm bác tôi, không tiếc nhận con gái bác về thay con ruột, rồi đuổi con ruột ra quê sống lay lắt!”

Mẹ tôi trừng mắt, không thể tin nổi nhìn tôi.

Kiếp này bà chưa từng nói với tôi về tình cảm dành cho bác, tưởng tôi không hề hay biết.

Tôi cười lạnh:

“Tôi đâu ngu mà bà nói không phải con ruột là tôi tin? Tôi chọn rời đi, chỉ vì thấy bà không xứng làm mẹ tôi.”

“Tôi không hiểu sao bà còn mặt mũi đến cầu xin tôi. Nếu bà còn chút liêm sỉ, nên tránh xa tôi cả đời, đừng bao giờ xuất hiện trước mặt tôi nữa.”

“Cút đi. Sau này dù bà có chết, cũng đừng báo tôi biết.”

Mẹ tôi chết lặng, nước mắt tuôn không ngừng.

Tôi biết – bà không phải đang hối hận vì ruồng bỏ tôi.

Mà đang đau lòng vì không thuyết phục được tôi thay chị họ bà ta chịu tội.

Cô “con gái” đó sắp tiêu đời rồi – bà mới là người đau.