Chỉ cần chuyện tin tức không xảy ra vấn đề, công ty của chồng tôi không phá sản, thì nhà tôi vẫn còn đường sống!
Sáng hôm sau, vừa mở mắt ra tôi đã lập tức mở điện thoại.
Rồi tôi thấy tin nhà tôi bị cháy đã lên hot search địa phương!
Chữ viết và ảnh chụp đều y hệt như kiếp trước!
Tôi loạng choạng chạy đi mở khóa, lấy điện thoại ra.
Nhưng lại phát hiện rõ ràng thứ tôi khóa vào là hai chiếc điện thoại Huawei.
Giờ lại biến thành điện thoại đồ chơi của trẻ con!
Điện thoại của chồng tôi cũng gọi tới.
“Vợ à, xong rồi, tin tức bùng lên rồi, cổ phiếu công ty rớt thảm hại!”
“Chúng ta sắp phá sản rồi!”
“Hôm qua em chẳng phải nói những bức ảnh mà mấy người kia chụp đều đã xóa sạch rồi sao!”
“Hơn nữa mấy hôm trước anh vừa mới bàn xong một dự án, bây giờ bên kia nói vì vấn đề danh tiếng của chúng ta mà dự án không thể tiếp tục, anh còn phải bồi thường năm trăm vạn tiền vi phạm hợp đồng……”
Nghe tiếng khóc của chồng tôi, trong lòng tôi không khỏi dâng lên nỗi sợ hãi.
Chẳng lẽ tôi nhất định không thể cứu được tính mạng của con gái sao?
4
Tôi cầm hai chiếc điện thoại đồ chơi buồn cười kia, ngẩn người.
Rầm một tiếng, mẹ tôi đá cửa xông vào, giống như kiếp trước, bà ra lệnh:
“Còn không mau dọn đồ hôm nay dọn ra ngoài ngay! Em họ con muốn dẫn con cái về ở.”
“Từ nhỏ mẹ đã thấy con chẳng bằng người ta, con không biết à, em họ con trúng số rồi! Đủ một ngàn vạn đấy!”
“Nếu em họ con là do mẹ sinh thì tốt biết mấy……”
“Không thì con đưa hai mươi vạn cũng được, có thể để nhà con ở thêm một đêm……”
Mẹ tôi vẫn còn thao thao bất tuyệt.
Tôi ôm đầu, tuyệt vọng nói: “Tiền của con đã dùng để bồi thường tai nạn xe rồi, tiền của Triệu Vĩ đều ở trong công ty, giờ cũng mất sạch cả rồi.”
“Bọn con còn nợ mấy triệu tiền nợ với tiền thế chấp nhà nữa!”
“Mẹ, chúng con xong rồi, chúng con xong rồi!”
“Mẹ không thể tha cho con sao?”
Nước mắt tuôn trào, tầm nhìn tôi mờ đi, tôi ngẩng đầu lên, lại bắt được trên mặt mẹ mình một thoáng cuồng hỷ.
Trong lòng chợt lóe lên một tia nghi hoặc.
Tôi bỗng cảm thấy xung quanh quá trống trải và yên tĩnh.
Con gái đâu rồi!?
Tôi vội vàng chất vấn.
Mẹ tôi chẳng hề để tâm mà nói:
“Mẹ thấy hai đứa cũng không trả nổi tiền thuê nhà, sớm muộn gì cũng phải dọn đi để chừa chỗ cho em họ con.”
“Mẹ tiện tay đặt con gái con xuống đất ngoài cửa rồi, lát nữa ra ngoài nhớ bế nó đi.”
Tôi trợn to mắt, lập tức đứng bật dậy lao về phía cửa.
Ngoài cửa trống không, làm gì có bóng dáng con gái!
“Mẹ! Mẹ lại để đứa bé chưa đầy tháng ở một mình ngoài cửa!”
Mẹ tôi chậm rì rì đi ra xem.
“Ai biết được, có khi bảo vệ thấy con gái con đáng yêu, bế xuống dưới lầu chơi rồi?”
“Có gì mà phải cuống lên, chỉ là một con nhóc thôi.”
“Con dám hét vào mặt mẹ như vậy, còn có hiếu không hả?”
Tôi không thèm để ý đến bà nữa, lập tức gọi báo cảnh sát.
Nhưng còn chưa kịp ấn nút gọi thì tôi đã dừng lại, nhìn chằm chằm ra bãi đất trống trong khu qua cửa sổ.
Ở đó có một bóng người quen thuộc, đang kéo một thứ nhỏ bé trên mặt đất, cười ha hả chạy khắp nơi!
Là tên ăn mày ở kiếp trước!
Thứ hắn đang kéo, cái giống như bao tải rách ấy, chính là con gái tôi mà tôi mang thai mười tháng, bé mềm như miếng đậu hũ!
Con bé vẫn còn sống, đang vung vẫy đôi tay nhỏ xíu mà khóc, nhưng chỉ còn thoi thóp!
Tôi chộp lấy dao, định xông ra ngoài.
Nhưng đúng lúc này, một cuộc gọi lại đến.
Là hắn sao?
Sao lại là hắn!
Nhìn thấy số điện thoại, lý trí của tôi lập tức quay lại, tôi bèn nghe máy ngay.
Đầu dây bên kia chỉ nói đúng một câu.
Cúp máy xong, tôi nhìn mẹ mình, bỗng bật cười.
Tôi nhìn chằm chằm vào gương mặt hoảng hốt của bà.
Tôi biết hết mọi chuyện rồi!
Tôi cũng biết cách lấy lại tất cả, cứu con gái về rồi!
5

