Khoảnh khắc nhìn thấy t/ h /i th /ể của cậu con trai ha /i tu /ổi, tôi biết mình lại thất bại trong việc chinh phục Từ Mặc rồi.

Hệ thống vang lên: “Đinh, nhiệm vụ chinh phục Từ Mặc thất bại. Ký chủ sẽ phải ở lại thế giới này cho đến khi ch/ ếc già.”

Từ Mặc ôm tôi vào lòng, vẻ mặt đầy đau thương.

“Lâm Khê, đừng buồn quá. Chúng ta rồi sẽ còn có những đứa con khác.”

Đây là một thế giới tiểu thuyết.

Ở thế giới thực, tôi đang chăm sóc mẹ bệnh nặng. Trước những hóa đơn viện phí khổng lồ, khi tôi đã gần như tuyệt vọng, hệ thống đã kéo tôi vào thế giới này.

Chỉ cần tôi chinh phục thành công nam phụ Từ Mặc — người bị nữ chính bắt nạt, chà đạp trong cốt truyện — khiến anh ta sống tiếp, tôi sẽ nhận được một khoản tiền lớn và quay trở về thế giới thực.

Khi đó mẹ tôi có thể sống.

Nếu nhiệm vụ thất bại, tôi sẽ vĩnh viễn ở lại thế giới này cho đến khi ch/ ếc.

………..

Đây là lần thứ tư tôi chinh phục Từ Mặc.

Những lần trước, Từ Mặc đều yêu nữ chính Hàn Y Na — người đã ngược đãi anh ta, khiến gia đình anh ta tan cửa nát nhà.

Lần này cũng vậy.

Anh ta vẫn yêu nữ chính.

Để đi tìm Hàn Y Na, anh ta đã khiến con trai chúng tôi chết.

Lúc này, nghe lời Từ Mặc, tôi nhìn chằm chằm vào ngực anh ta, đôi môi khẽ mở ra.

“Sẽ không còn đứa trẻ nào nữa đâu.”

Hệ thống vang lên: “Đinh, phát hiện cảm xúc của ký chủ dao động mạnh, xin hãy nhanh chóng… không được không được, cô đã giết hắn ba lần rồi.”

Hệ thống còn chưa nói xong, con dao nhọn trong tay tôi đã hung hăng đâm thẳng vào ngực Từ Mặc.

Nếu tôi không thể quay về, mẹ tôi cũng sẽ chết.

Vậy thì Từ Mặc cũng phải chết.

1

Nhìn chiếc giường nhỏ ở cách đó không xa.

Đứa bé nhỏ xíu nằm yên lặng trên đó.

Tôi muốn bước tới, nhưng hai chân lại không thể nhúc nhích, như thể có vật nặng ngàn cân kéo chặt lấy.

Lúc này mặt tôi trắng bệch, hơi thở dường như ngừng lại, đôi tay run rẩy liên tục vươn ra phía trước.

“Lâm Khê, xin lỗi. Y Na bất ngờ bị trẹo chân, lúc đó phải đưa cô ấy đến bệnh viện gấp. Nhưng thằng bé đang chơi rất vui trong công viên, không còn cách nào khác, nên anh chỉ có thể để con lại đó chơi trước.”

“Nhưng… không biết chuyện gì xảy ra, khi anh quay lại thì thấy con chạy ra giữa đường rồi bị xe tông.”

“Trên đường đưa đến bệnh viện thì…”

Nghe lời Từ Mặc, tôi mở miệng, nhưng không thể phát ra dù chỉ một âm thanh.

“A… a… Tiểu Đồng… con…”

Tôi đã sống lại bốn lần rồi.

Tôi không yêu Từ Mặc, thậm chí còn hận anh ta.

Nhưng tôi buộc phải chinh phục anh ta.

Đứa bé là con chúng tôi thụ tinh ống nghiệm. Từ khi sinh ra đều do một tay tôi chăm sóc.

Nó là chỗ dựa tinh thần duy nhất của tôi trong thế giới này.

Chỉ một ngày.

Từ Mặc nói muốn đưa con ra ngoài chơi một chút.

Thế mà đứa bé lại chết.

Tôi từng nghĩ đứa con có thể giữ chân anh ta.

Nhưng hóa ra tất cả đều vô ích.

Lúc này trái tim tôi như bị hàng ngàn cây kim đâm vào.

Đây là lần thứ tư tôi chinh phục Từ Mặc, cũng là lần tôi kiên trì lâu nhất.

Nhưng vẫn không thể thoát khỏi số phận anh ta yêu nữ chính.

Trong những lần trước, tôi đã vô số lần cứu Từ Mặc khỏi tay nữ chính Hàn Y Na.

Khi Hàn Y Na bắt nạt Từ Mặc, muốn đánh gãy tay anh ta, tôi kịp thời xuất hiện và gọi cảnh sát, mới cứu được tay anh.

Khi Hàn Y Na đẩy Từ Mặc xuống đường ray tàu, tôi dốc hết sức kéo anh ta trở lại.

Khi Hàn Y Na khiến Từ Mặc tan cửa nát nhà, bị tống vào tù, tôi cũng dùng mọi cách để cứu anh ta ra.

Thế nhưng Từ Mặc đúng là đồ khốn.

Mỗi một kiếp, anh ta đều yêu nữ chính, rồi vì cô ta mà vứt bỏ tôi.

May mà mỗi lần hệ thống phán định nhiệm vụ của tôi thất bại, tôi đều tìm mọi cách giết Từ Mặc.

Nếu tôi không thể quay về, thì anh ta cũng đừng hòng sống.

Ánh mắt tôi dần trở nên kiên định, chăm chú nhìn vào ngực Từ Mặc.

Đã giết ba lần rồi.

Thì thêm lần này cũng chẳng sao.

2

Tôi chậm rãi đưa tay lên chạm vào ngực anh ta, rồi nắm lấy vai anh ta, khẽ nói:

“Chỉ vì muốn đi tìm Hàn Y Na, anh lại để con ở đó một mình.”

Trên đầu vang lên tiếng thở nặng nề của anh ta.

“Lâm Khê, chuyện này không thể trách Y Na được. Là anh muốn đi tìm cô ấy. Cô ấy cũng vô tội. Anh cũng không biết thằng bé lại chạy ra giữa đường.”

Giọng anh ta rất nhẹ, nhưng tôi vẫn nghe ra một tia mất kiên nhẫn.

“Cũng là tại em thôi, không dạy con cho tốt, chạy lung tung làm gì.”

Nghe câu đó, nước mắt tôi lập tức trào ra.

Anh ta đang trách tôi.

Trách một đứa trẻ hai tuổi vì đã chạy lung tung.

Tôi ngẩng đầu lên, lạnh lùng nhìn anh ta.

“Anh nói cái gì?”

Anh ta quay mặt đi, tránh ánh mắt của tôi.

“Chậc, thôi được rồi. Em chẳng phải chỉ lo anh sẽ ở bên Y Na sao?”

“Em yên tâm, anh với Y Na tuyệt đối không thể ở bên nhau. Anh đi tìm cô ấy hoàn toàn vì cô ấy bị trẹo chân, cần giúp đỡ.”

“Nếu có thể ở bên nhau thì bọn anh đã ở bên nhau từ lâu rồi. Em đừng ghen tuông vô cớ nữa. Lo hậu sự cho con xong, chúng ta sinh thêm một đứa nữa là được. Chuyện này coi như cho qua đi.”

Không qua được.

Chuyện này vĩnh viễn không thể qua được.

Thật ra tôi không quan tâm anh ta yêu ai.

Trong mắt tôi, anh ta yêu Hàn Y Na, hay Lý Y Na, Lưu Y Na, thậm chí yêu lợn, yêu chó, yêu bất kỳ con súc sinh nào cũng được.

Tôi chỉ muốn hoàn thành nhiệm vụ, lấy tiền rồi quay về cứu mẹ.

Nghe lời anh ta, tôi thở dài nặng nề.

Trong đầu vẫn không ngừng vang lên bốn chữ: “Nhiệm vụ thất bại.”

Tôi quá mệt rồi.

Lại phải bắt đầu một lần trọng sinh mới.

Tôi mở miệng nói:

“Không sao đâu, rất nhanh thôi… anh chịu đựng một chút.”

Giọng nói không lớn, nhưng đủ để anh ta nghe thấy.

“Cái gì?”

Tôi không trả lời anh ta nữa.

Trong khoảnh khắc, tôi nhanh chóng rút con dao nhọn trong túi ra.

Đó là con dao tôi đã chuẩn bị ngay từ ngày đầu tiên sau khi trọng sinh.

Tôi luôn sẵn sàng.

Chỉ cần hệ thống tuyên bố nhiệm vụ thất bại, tôi sẽ giết Từ Mặc.

Tôi không thể sống mãi trong thế giới này cho đến khi chết già.

Mẹ tôi còn đang đợi tôi trở về.

Nhiệm vụ thất bại, vậy thì giết Từ Mặc, rồi bắt đầu lại.

Hệ thống vang lên:

“Đinh! Phát hiện cảm xúc ký chủ dao động quá lớn, xin hãy nhanh chóng… a a a! Cô đã giết hắn ba lần rồi, còn muốn nữa sao! Không được, không được…”

Nó còn chưa nói xong.

Con dao đã bị tôi đâm mạnh vào ngực Từ Mặc.

“A——!!”

Từ Mặc đau đớn kêu lên.

Máu lập tức phun ra.

Thậm chí còn bắn lên mặt tôi.

Từ Mặc không thể tin nổi cúi đầu nhìn con dao cắm trong ngực mình, lảo đảo lùi về phía sau.

Anh ta mở miệng, nhưng chỉ có máu trào ra.

“Kh… kh… Lâm Khê, em vậy mà…”

Anh ta muốn chạy.

Tôi lập tức áp sát, không cho anh ta thoát ra, dồn hết sức đâm con dao sâu hơn nữa.

Khóe miệng tôi nhếch lên, lạnh lùng cười.

“Từ Mặc, loại khốn như anh đáng chết lắm. Tôi hối hận vì đã cứu anh. Lẽ ra tôi nên để Hàn Y Na giết anh mới đúng.”

“Anh yên tâm, anh sẽ xuống địa ngục thôi.”

“Bố mẹ anh vẫn đang đợi anh ở dưới đó đấy. Họ chắc đang muốn hỏi anh… vì sao lại yêu kẻ thù đã giết họ.”

Đúng vậy.

Ở kiếp này, Hàn Y Na lái xe đâm chết bố mẹ Từ Mặc.

Nhưng Từ Mặc lại ký giấy hòa giải, còn chạy vạy khắp nơi để đưa Hàn Y Na ra ngoài.

Mắt Từ Mặc trợn to, đầy sợ hãi.

“Không… đừng… đừng giết tôi… tôi…”

“A——!!”

Không đợi anh ta nói hết.

Tôi dùng toàn bộ sức lực, đâm con dao sâu hết vào ngực anh ta.

Rút ra.

Rồi lại đâm xuống.

Lúc này cả mặt đất đã đầy máu của anh ta.

Cuối cùng, anh ta mở to mắt, chết không nhắm mắt, nằm trong vũng máu.

Tôi thở hổn hển, kiệt sức ngồi bệt xuống đất.

Hệ thống nói:

“Cô làm vậy để làm gì? Giết hắn cũng không hoàn thành được nhiệm vụ, chỉ khiến cô phải trọng sinh thêm một lần nữa thôi.”

Tôi hừ nhẹ.

“Nếu không giết hắn, tôi phải sống đến già trong thế giới này mới có thể quay về thế giới ban đầu.”

“Nhưng tôi vẫn không có tiền, không cứu được mẹ.”

“Vậy thì chi bằng giết hắn.”

3

Cùng với tiếng thở dài của hệ thống.

Không gian trước mắt tôi lập tức méo mó rồi biến đổi.

Tôi đang bắt đầu lần trọng sinh thứ năm.

Nếu Từ Mặc thích bị hành hạ đến vậy…

Thì lần này bắt đầu lại, tôi không muốn cứu rỗi anh ta nữa.

Khi tôi mở mắt ra lần nữa, khung cảnh quen thuộc hiện ra trước mắt.

Tôi quay đầu lại.

Vừa lúc nhìn thấy Hàn Y Na dẫn theo một đám nữ sinh côn đồ kéo Từ Mặc vào một con hẻm nhỏ.

Hàn Y Na thi trượt kỳ thi đại học.

Còn Từ Mặc thi rất tốt, đỗ vào trường đại học mơ ước.

Thế là Hàn Y Na bám theo anh ta đến trường đại học, bắt đầu cuộc bắt nạt của mình.

Điểm trọng sinh lần này.

Giống hệt thời điểm của kiếp trước.

Tôi đứng đó, không biểu cảm, nhìn Hàn Y Na đá Từ Mặc ngã vào góc tường, rồi nhổ một bãi nước bọt lên mặt anh ta.

“Từ Mặc, tôi đã nói rồi, đời này anh không thể rời khỏi tôi. Đây là món nợ anh phải trả.”

“Chúng ta lớn lên cùng nhau từ nhỏ.”

“Vì sao nhà tôi phá sản rồi, còn nhà anh vẫn bình yên vô sự?”