Chỉ cần kẻ đó gia thế trong sạch, có thể làm tốt vị trí Thủ phụ phu nhân của chàng, thì là ai cũng được, phải không?
Tim ta, lại bắt đầu nhói đau.
“Hoàng thượng, những lời dân nữ nói ra câu câu là thật, không dám khi quân.” Ta lại dập đầu, “Dân nữ tự biết bản thân không xứng với Thủ phụ đại nhân, đại nhân là đống lương của quốc gia, là rồng phượng trong loài người, đáng lý ra phải xứng với nữ tử tốt hơn. Dân nữ mệnh bạc, nếu vì thế mà làm tổn hại đến Thủ phụ đại nhân, thì chính là tội nhân của đất nước. Cầu xin Hoàng thượng thu hồi thành mệnh!”
Giọng ta mang theo chút run rẩy, là chân tình bộc lộ.
Cầu xin chàng, buông tha cho ta đi.
Cũng là buông tha cho chính chàng.
Trên đại điện lại chìm vào sự trầm mặc kéo dài.
Hoàng thượng dường như đang cân nhắc.
Còn ta, cảm nhận được một tia nhìn như mũi kim đâm thẳng vào người.
Tia nhìn ấy đến từ một góc khuất, từ vị trí đứng đầu hàng bá quan.
Ta chưa từng bị chàng nhìn như thế.
Đó không phải là ánh mắt nhìn một vật trang trí.
Trong ánh mắt ấy, mang theo sự dò xét, mang theo sự tò mò, và cả một tia… cảm xúc phức tạp mà ta không tài nào đọc hiểu.
Mười năm kiếp trước cộng thêm kiếp này, đây là lần đầu tiên, chàng nhìn ta nghiêm túc đến thế.
02
Hoàng thượng cuối cùng không lập tức thu hồi thành mệnh.
Ngài nói ta đi đường xa mệt nhọc, thần trí không tỉnh táo, cho phép ta về phủ nghỉ ngơi ba ngày.
Ba ngày sau, sẽ định đoạt lại.
Ba ngày này, mang tiếng là nghỉ ngơi, thực chất là giam lỏng.
Vừa về đến Thẩm phủ, ta liền bị phụ thân nhốt vào từ đường.
“Quỳ xuống!”
Phụ thân Thẩm Lập Ngôn giận đến run người, chỉ thẳng vào mặt ta mà mắng.
“Nghịch nữ nhà ngươi! Ngươi muốn cả Thẩm gia này chôn cùng ngươi có phải không?”
Ta bình tĩnh quỳ trên bồ đoàn, nhìn bài vị của liệt tổ liệt tông.
“Phụ thân, những gì con nói đều là sự thật, bát tự của con, quả thực không hợp gả vào cửa cao.”
“Đánh rắm!” Thẩm Lập Ngôn đá văng án hương bên cạnh, “Ta thấy ngươi bị mỡ lợn làm mờ mắt rồi! Đó là Thủ phụ! Vệ Tuần! Dưới một người, trên vạn người! Bao nhiêu danh môn khuê nữ sứt đầu mẻ trán muốn gả vào đó! Bây giờ cái phúc tày trời rơi trúng đầu ngươi, ngươi lại dám đương triều kháng chỉ! Ngươi…”
Ông ta giận đến mức không thốt nên lời, ngón tay chỉ vào ta cứ run rẩy liên hồi.
Kế mẫu Kiều thị ở bên cạnh giả mù sa mưa khuyên can.
“Lão gia, ngài bớt giận, Dư nhi còn nhỏ, không hiểu chuyện, ngài từ từ nói với nó.”
Bà ta quay sang ta, vẻ mặt đầy từ ái.
“Dư nhi à, sao con lại hồ đồ như vậy. Đây chính là chuyện tốt tày trời. Con gả cho Vệ đại nhân, sau này cả Thẩm gia chúng ta đều phải trông cậy vào con đó.”
Ta nhìn khuôn mặt đạo đức giả của bà ta, chỉ thấy nực cười.
Kiếp trước, sau khi ta gả cho Vệ Tuần, Thẩm gia quả thực vơ vét được không ít lợi lộc.
Quan chức của phụ thân thăng tiến liên tục.
Muội muội Thẩm Lạc cũng nhờ mối quan hệ của ta mà gả được vào gia đình quyền quý.
Nhưng khi Vệ gia sụp đổ, bọn họ chạy còn nhanh hơn ai hết.
Thậm chí còn giậu đổ bìm leo, chỉ sợ bị liên lụy.
“Mẫu thân nói đúng, đây quả thực là chuyện tốt tày trời.” Ta nhạt giọng đáp.
Kiều thị tưởng ta đã nghe lọt tai, nét mặt lộ rõ vẻ vui mừng.
“Vậy thì con…”
“Nhưng chuyện tốt này, ai muốn lấy thì lấy.” Ta nhìn thẳng vào bà ta, nói rành rọt từng chữ, “Ta không cần.”
Nụ cười của Kiều thị cứng đờ.
Thẩm Lập Ngôn càng tức điên lên, giáng thêm một cú đá nữa.
“Làm phản rồi! Thật sự làm phản rồi!”
Ta không né, cú đá đó trúng ngay bờ vai, đau rát.
Nhưng ta không rên một tiếng.
So với sự tuyệt vọng khi chết trong lãnh cung ở kiếp trước, chút đau đớn này tính là gì.
“Lão gia, đừng đánh nữa, đánh hỏng thân thể thì biết làm sao.” Kiều thị lại lên can ngăn.

