“Ba con tức quá nên đã đến công ty sắp xếp luật sư rồi. Lam Lam, cuộc hôn nhân này chúng ta nhất định phải ly hôn.”
Mẹ còn chưa nói xong, cửa phòng bệnh đột nhiên bị đẩy bật ra.
Trần Châu cầm điện thoại xông vào, phía sau còn có mấy người lạ cầm điện thoại đang livestream.
“Gia đình mạng ơi, mọi người nhìn đi! Đây chính là người phụ nữ lòng dạ độc ác đó!”
Trần Châu chĩa thẳng camera điện thoại vào mặt tôi.
“Vì muốn độc chiếm của hồi môn và tài sản nhà mẹ đẻ, cô ta thậm chí còn muốn giết đứa con ruột mà mình vất vả làm thụ tinh ống nghiệm mới có!”
Mẹ tôi kinh hãi, xông lên giật điện thoại.
“Trần Châu! Cậu điên rồi sao? Đây là phòng bệnh!”
“Phòng bệnh thì sao? Hôm nay tôi sẽ cho mọi người thấy bộ mặt xấu xa của nhà họ Lam các người!”
Mẹ chồng không biết từ đâu chui ra, đẩy mạnh mẹ tôi ra, rồi bắt đầu khóc lóc trước ống kính.
“Mọi người trên mạng phân xử giúp tôi với! Con trai tôi vì nó mà làm thụ tinh ống nghiệm, ngày nào cũng bưng trà rót nước hầu hạ như tổ tông.”
“Kết quả con đàn bà độc ác này ỷ nhà mẹ có tiền, đứng trước cửa phòng sinh ép con trai tôi ra đi tay trắng, nếu không thì sẽ tiêm thuốc phá thai giết chết đứa bé trong bụng!”
“Tội nghiệp đứa cháu gái vừa sinh của tôi, lại gặp phải người mẹ vô lương tâm như thế!”
Nhìn màn diễn vô sỉ của họ, tôi tức đến run người, vết thương đau nhói từng cơn.
Đám hút máu này lại còn dám đổi trắng thay đen, mở livestream bôi nhọ tôi!
Trần Châu cầm điện thoại, màn hình hiện lên vô số bình luận cuồn cuộn chạy.
【Trời ơi, người phụ nữ này quá độc ác rồi, hổ dữ còn không ăn thịt con!】
【Ủng hộ anh trai ly hôn! Loại đàn bà độc này đáng bị đuổi ra khỏi nhà!】
【Ngay cả con ruột cũng muốn giết, lòng dạ người đàn bà này chắc đen như mực!】
Dưới sự dẫn dắt cố ý của Trần Châu, cơn cuồng nộ tấn công mạng lập tức bùng nổ.
“Lam Lam, bây giờ danh tiếng của cô thối rồi!”
Trần Châu tắt livestream, đổi sang bộ mặt tiểu nhân đắc chí, bước tới trước giường tôi.
Anh ta lấy từ trong túi ra một bản “Thỏa thuận ly hôn” đã chuẩn bị sẵn và một bản “Tuyên bố hòa giải”.
“Ký đi. Sang tên căn hộ lớn đó cho tôi, rồi ba triệu tiền của hồi môn của cô coi như bồi thường tổn thất tinh thần cho tôi.”
“Chỉ cần cô ký, tôi sẽ lên mạng nói rõ đó chỉ là hiểu lầm. Nếu không, cô và công ty nhà họ Lam các người cứ chờ bị nước bọt của cư dân mạng dìm chết đi!”
6
Trần Châu nặng nề đặt cây bút lên tủ đầu giường tôi.
Nhìn bộ mặt tiểu nhân đắc chí của anh ta, tôi thậm chí không nhịn được bật cười.
“Cô cười cái gì? Điên rồi sao!” mẹ chồng trừng mắt bên cạnh.
“Tôi cười các người, ngu xuẩn đến đáng thương.”
Tôi không khách khí quét thẳng bản “Thỏa thuận ly hôn” xuống đất.
Đúng lúc đó, cửa phòng bệnh lại bị đẩy mở.
Ba tôi mặt lạnh như băng, dẫn theo ba luật sư tinh anh mặc vest bước vào.
Luật sư Chu dẫn đầu cúi xuống nhặt bản thỏa thuận dưới đất lên, nhìn cũng không thèm nhìn, ném thẳng vào thùng rác.
“Ông Trần Châu, bản thỏa thuận này không có bất kỳ hiệu lực pháp lý nào. Bây giờ, với tư cách đại diện cho cô Lam Lam, tôi chính thức thông báo cho ông.”
Luật sư Chu rút từ cặp công văn ra một xấp tài liệu dày, ném thẳng vào mặt Trần Châu.
“Thứ nhất, về ‘Thỏa thuận thêm tên vào sổ nhà’ mà ông ép buộc cô Lam Lam ký trước cửa phòng sinh.”
“Chúng tôi đã có ‘Giấy chứng nhận y khoa về tình trạng ý thức nguy kịch của sản phụ’ do bệnh viện cấp.”
ĐỌC TIẾP: https://vivutruyen.net/trong-phong-sinh-me-chong-bat-toi-ky-giay-chuyen-nha/chuong-6

