Ngay sau đó, Trần Niệm An mở chiếc túi xách nhỏ, lấy ra mấy tờ tiền ném thẳng vào mặt tôi.

“Được rồi Khâu Duyệt, cô đến tìm tôi làm loạn, chẳng phải là vì biết tôi có tiền, muốn dựa vào tình cũ để chiếm tiện nghi của tôi sao?”

“Cầm tiền rồi cút đi.”

“Mấy chục năm không gặp, cô cũng chỉ đáng có bấy nhiêu đó thôi.”

Nói xong, Trần Niệm An xoay người lên xe.

Tôi siết chặt hai tay, nghiến răng nhìn về phía chiếc xe rời đi.

Lúc này, tôi đã xác định, chính là Trần Niệm An đang giở trò sau lưng tôi!

Bởi vì lúc nãy quản lý ngân hàng đã nói một câu —

“Một thứ nghèo đến suýt ch/ e/c vì bệnh —”

Nhưng kiếp này tôi căn bản chưa từng đến ngân hàng này, tôi đến một ngân hàng khác!

Hơn nữa, lúc tôi gây náo loạn ở ngân hàng kia, tôi chỉ nói về tiền, hoàn toàn không nhắc đến chuyện bệnh tình của mình, vậy mà hắn lại biết?

Khả năng duy nhất, chính là bọn họ đã điều tra tôi!

4.

Sau khi bình tĩnh lại, tôi không còn sợ nữa.

Từ trước đến nay, điều tôi sợ nhất chính là cái ch/ e/c!

Bây giờ đã xác định phía sau là Trần Niệm An đang giở trò, chỉ cần tôi đủ cẩn thận thì sẽ không bị cô ta hại ch/ e/c.

Tiếp theo, cô ta chuyển bao nhiêu tiền, tôi sẽ nghĩ cách tiêu hết bấy nhiêu!

Xem rốt cuộc là ai sẽ không chịu nổi trước!

“Bác sĩ Trương, sau này mỗi ngày tôi sẽ trả bà mười vạn, nhiệm vụ của bà là kiểm tra tất cả đồ ăn và nước uống của tôi, đảm bảo tôi không bị trúng độc!”

Ngày thứ hai mươi mốt, tôi nhận được hơn hai triệu.

Tôi dùng số tiền đó mua nhà, tăng cường bảo an đến mức tối đa, còn lén mời từ nơi khác về một bác sĩ.

Trong nhà tôi còn có đủ loại thiết bị kiểm tra hóa chất, để bảo đảm tôi sẽ không bị đầu độc ch/ e/c đột ngột.

Vì tiền, bác sĩ Trương đồng ý cắt đứt liên lạc với bên ngoài, ở lại trong căn nhà để làm việc cho một mình tôi.

Chỉ cần trông chừng bác sĩ Trương thật kỹ, không để bà ấy tiếp xúc với người ngoài, tôi có thể bảo đảm an nguy của bản thân!

Đồng thời, mỗi ngày tôi đều kiên trì tiêu hết sạch số tiền.

Ngày thứ hai mươi hai, số dư của tôi tăng gấp đôi lên gần năm triệu.

Tôi vẫn tiêu sạch, và tin chắc Trần Niệm An sắp không trụ nổi nữa rồi.

Cô ta có nhiều tiền đến đâu, cũng không thể dễ dàng lấy ra mấy chục triệu tiền mặt chứ?

Nhưng đến ngày thứ hai mươi tư, nhìn số dư gần hai mươi triệu trong thẻ, tôi bắt đầu hoảng.

Mọi suy đoán của tôi không nhịn được mà dao động.

Vì sao Trần Niệm An có thể lấy ra nhiều tiền như vậy?

Mà dù cô ta có thực lực đó, cũng không thể tiêu tốn cho tôi nhiều đến thế chứ?

Mạng tôi đáng giá nhiều tiền vậy sao?

Hai giờ sáng, tôi thế nào cũng không ngủ được.

Tôi giấu mọi người, một mình lái xe đến thành phố khác.

Sau đó tìm đến một ngân hàng nhỏ, ném ra mấy chục vạn để mua chuộc một nhân viên, tự mình vào hệ thống ngân hàng tra số dư của tôi.

Tôi nhập thông tin thân phận và số thẻ của mình, kết quả nhìn thấy số dư của tôi, lại thật sự là số không!

Chẳng lẽ nhân viên ở hai ngân hàng kia không lừa tôi?

Bọn họ không bị Trần Niệm An mua chuộc?

Tiền của tôi, thật sự đến từ một loại sức mạnh khoa học không thể giải thích được?

Nhưng…….

Không nói thông được!

Vì sao quản lý ngân hàng lại biết chuyện tôi bị bệnh?

Hắn nhất định đã điều tra tôi!

Tôi cảm giác mình không thể suy nghĩ nổi nữa, dần dần thở không ra hơi.

Bất kể thế nào, bọn họ cũng không có khả năng khống chế hệ thống ngân hàng, xóa sạch thông tin giao dịch của tôi.

Mà lúc này, số dư trước mắt tôi rõ ràng là con số 0 chói mắt!

Vậy thì…….

Nguyên nhân cái ch/ e/c ở kiếp trước của tôi, có phải không liên quan đến Trần Niệm An, mà là bị quy tắc xóa sổ rồi?

Tôi bực bội lại ấn làm mới trang một lần nữa.

Còn chưa kịp nhìn thêm, nhân viên tôi mua chuộc đã lập tức túm lấy tôi kéo đứng dậy.