Đầu ngón tay tôi lạnh ngắt, gần như không giữ nổi tờ giấy mỏng.

Tôi run rẩy…

Xé mở niêm phong.

3.

Tôi rút ra từ phong thư một xấp giấy dày.

Nét chữ quen thuộc, mạnh mẽ, dứt khoát.

Là chữ của ông Lý.

Tôi từng dọn phòng làm việc cho ông vô số lần, đã quá quen với nét bút này.

Mở đầu bức thư… chỉ có một câu.

“Chu Tình, khi cô đọc được lá thư này, xin đừng hoảng sợ. Tôi đã rời khỏi thế giới này.”

Tầm nhìn tôi lập tức mờ đi.

Rời khỏi thế giới này… là sao?

Tôi chớp mạnh mắt, cố ép nước mắt trở lại, tiếp tục đọc.

“Xin tha thứ vì tôi dùng cách này đưa cô về nước.”

“Đây là cách duy nhất tôi nghĩ ra để bảo vệ cô.”

“Tôi mắc bệnh nan y, giai đoạn cuối. Bác sĩ nói… tôi chỉ còn chưa đầy ba tháng.”

“Chuyện này, tôi không nói với bất kỳ ai, kể cả vợ và con trai.”

“Tôi hiểu vợ tôi. Cô ấy được nuông chiều từ nhỏ, kiêu ngạo, đa nghi… nhưng bản tính không xấu.”

“Chỉ là người bên ngoại của cô ấy… đều là một lũ tham lam.”

“Nếu tôi qua đời bình thường, theo di chúc, cô sẽ nhận được một khoản tiền lớn, coi như cảm ơn mười năm cô chăm sóc Tiểu Triết.”

“Nhưng tôi quá hiểu họ.”

“Họ nhất định sẽ tìm mọi cách cướp lại số tiền đó, thậm chí còn vu oan, làm hại cô.”

“Tôi không thể để chuyện đó xảy ra.”

“Cô là người lương thiện… cô không đấu lại họ.”

Nét chữ bắt đầu run rẩy, như thể người viết đã cạn kiệt sức lực.

“Vì vậy, tôi đã sắp đặt tất cả.”

“Sợi dây chuyền ngọc trai… là do tôi giấu đi.”

“Tôi biết tính vợ tôi, cô ấy chắc chắn sẽ nổi giận và nghi ngờ cô đầu tiên.”

“Tôi biết điều này sẽ khiến cô chịu oan ức rất lớn.”

“Xin tha thứ cho sự ích kỷ và tàn nhẫn của tôi.”

“Nhưng tôi buộc phải để cô rời đi với thân phận ‘bị đuổi’, nhanh chóng và an toàn rời khỏi căn nhà đó, rời khỏi Dubai.”

“Chỉ có như vậy, cô mới hoàn toàn thoát khỏi họ. Họ cũng không còn lý do gì để dây dưa với cô nữa.”

Đọc đến đây…

Nước mắt tôi không kìm được nữa, rơi từng giọt lớn xuống trang giấy.

Thì ra…

Tôi không phải bị vứt bỏ.

Mà là… được bảo vệ.

Cái ngày tôi bị giẫm nát cả lòng tự trọng…

Lại là một sự sắp đặt đã tính toán từ trước.

Tôi bịt miệng, không dám khóc thành tiếng, nhưng vai vẫn run lên từng hồi.

Tôi tiếp tục đọc.

“Mười căn nhà trong vali, là tôi dùng tài khoản riêng, từng năm mua cho cô.”

“Năm đầu tiên cô đến, tôi đã mua căn đầu tiên.”

“Cô nói ở Bắc Kinh không có người thân, tôi mua ở đó.”

“Năm thứ hai, cô nói thích Thượng Hải, tôi lại chuẩn bị một căn ở đó.”

“Mười năm, mỗi năm một căn.”

“Xem như tiền thưởng cuối năm, dành cho một nhân viên xuất sắc.”

“Mật khẩu là ngày sinh của Tiểu Triết.”

“Cô chăm sóc thằng bé rất tốt.”

“Nó khỏe mạnh, lạc quan, lương thiện, hiểu chuyện.”

“Là một người cha… đó là niềm an ủi lớn nhất của tôi.”

“Tôi đi rồi… Tiểu Triết phải nhờ cô.”

“Vợ tôi yêu con, nhưng không biết chăm sóc ai. Chính cô ấy cũng còn như một đứa trẻ.”

“Số tiền tôi để lại đủ để hai mẹ con họ sống cả đời không lo nghĩ. Nhưng tôi lo… là cách thằng bé trưởng thành.”

“Tôi hy vọng nó có thể trở thành một người giống cô—ấm áp, kiên cường, nội tâm mạnh mẽ.”

“Đó cũng là lý do tôi để lại hai lá thư còn lại.”

“Chúng sẽ nói cho cô biết… tiếp theo nên làm gì.”

“Xin đừng từ chối.”

“Đây là lời cầu xin chân thành nhất… của một người cha sắp chết.”

Cuối thư là chữ ký của ông.

Vẫn phóng khoáng, mạnh mẽ như ngày đầu tôi gặp.

Tôi ôm chặt lá thư vào ngực.

Như thể có thể chạm được… sự gửi gắm và bất lực giữa từng con chữ.

Tôi khóc.

Không phải vì oan ức.

Cũng không phải vì số tài sản khổng lồ kia.

Mà là vì—

Cuối cùng cũng có một người… nhìn thấy mười năm của tôi.

Cuối cùng cũng có một người… công nhận giá trị của tôi.

Cuối cùng cũng có một người…

Khi tôi rơi xuống tận cùng tuyệt vọng—

Trao cho tôi một niềm tin còn nặng hơn cả sinh mệnh.