Có một tối, bà nắm lấy tay tôi, giọng nghẹn ngào: “Thanh Hòa, hay là mình ôn thi lại đi con, cố thêm một năm nữa, với năng lực của con, năm sau chắc chắn sẽ đậu trường tốt hơn. Nếu con không muốn thi lại, thì mình học cao đẳng, còn hơn là ở nhà để người ta đàm tiếu.”
Nhìn những nếp nhăn nơi khóe mắt mẹ, mũi tôi cay xè.
Ôn thi lại một năm, đồng nghĩa với việc tôi phải chịu đựng thêm một năm miệng lưỡi thế gian, phải đợi thêm một năm mới có thể đòi lại công bằng.
Còn học cao đẳng, đó không phải là thứ tôi muốn. Mười hai năm nỗ lực của tôi không thể kết thúc một cách chóng vánh như vậy.
Ngay khi tôi im lặng lắc đầu, định từ chối một lần nữa, thì chuông cửa đột nhiên reo lên.
Mẹ tôi khựng lại, đứng dậy ra mở cửa. Đứng bên ngoài, chính là bố mẹ của Hạ Vãn Nhu.
Bố của Hạ Vãn Nhu mặc bộ vest phẳng phiu, vẻ mặt kiêu ngạo.
Mẹ cô ta ăn mặc lộng lẫy, trang điểm cầu kỳ, khóe miệng treo nụ cười giả tạo.
Không cần nghĩ cũng biết, bọn họ đến đây chắc chắn liên quan đến việc Hạ Vãn Nhu đánh tráo thân phận của tôi.
Sắc mặt mẹ tôi trầm xuống, giọng điệu lạnh nhạt: “Ông bà có việc gì?”
Bố Hạ Vãn Nhu dùng giọng điệu mang tính ban phát: “Bà Tô, cháu Tô, hôm nay chúng tôi đến đây là muốn nói chuyện với hai người.”
Chưa đợi mẹ tôi lên tiếng, bọn họ đã tự tiện bước thẳng vào nhà.
“Tôi biết điểm thi của Thanh Hòa rất cao, không đậu đại học trong lòng chắc chắn rất khó chịu. Nhưng sự việc đã như vậy rồi, có vướng bận thêm cũng vô ích, chi bằng chúng ta làm một cuộc giao dịch.”
Ông ta ngừng lại, rút từ trong túi ra một tấm thẻ ngân hàng, “Trong này có năm trăm ngàn tệ, coi như là chút bồi thường của chúng tôi. Hai người cầm lấy số tiền này, để Thanh Hòa một là ôn thi lại, hai là đi học một trường cao đẳng nào đó tốt một chút. Sau này đừng truy cứu chuyện này nữa, cũng đừng gây rắc rối cho Vãn Nhu và Lục Dữ Xuyên.”
Năm trăm ngàn tệ? Chỉ muốn mua chuộc mười hai năm nỗ lực của tôi, mua chuộc cả cuộc đời đã bị đánh cắp của tôi?
Tôi nhìn tấm thẻ ngân hàng trên bàn, chỉ thấy vô cùng nực cười, bèn cười khẩy một tiếng: “Ông Hạ, bà Hạ, ông bà nghĩ cuộc đời của tôi chỉ đáng giá năm trăm ngàn tệ sao?”
Sắc mặt mẹ Hạ Vãn Nhu trầm xuống, giọng cũng lạnh đi: “Cháu Tô, cháu nên biết điểm dừng thì hơn. Nếu làm lớn chuyện thì chẳng ai có lợi cả, cháu thừa biết thân phận của bố Nhu Nhu nhà cô, đừng để nhà họ Tô các người trở thành trò cười cho thiên hạ.”
“Trò cười?”
Tôi siết chặt nắm đấm, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay: “Là các người đã ăn cắp giấy báo trúng tuyển của tôi, ăn cắp cuộc đời tôi, kẻ đáng bị cười nhạo phải là các người. Số tiền này, các người cứ tự cầm về đi, tôi không thèm.”
Thấy thái độ chúng tôi cứng rắn, không mắc mưu, bố Hạ Vãn Nhu hoàn toàn mất kiên nhẫn, giọng điệu trở nên lạnh lẽo.
“Tô Thanh Hòa, tao khuyên mày nên biết điều. Quan hệ của tao ở thành phố này rộng lắm, muốn cho mẹ con mày không thể sống nổi ở cái thị trấn này là chuyện dễ như trở bàn tay.”
“Nếu mày biết điều thì nhận tiền, an phận mà sống. Còn nếu không biết tốt xấu, cố chấp muốn làm loạn, thì không những mày không có kết cục tốt đẹp, mà bố mẹ mày, cả cái nhà họ Tô này cũng sẽ bị mày liên lụy. Đến lúc đó, dù mày có điểm cao đến đâu, cũng đừng hòng có bất cứ con đường sống nào.”
Mẹ tôi tức giận đến run rẩy, nhưng vẫn cố gắng che chắn trước mặt tôi: “Ông Hạ, ông đừng có quá đáng! Thanh Hòa nhà chúng tôi không làm sai chuyện gì, các người cướp đi tương lai của con bé, lại còn dám vác mặt đến đe dọa, thật sự coi nhà họ Tô này dễ bắt nạt sao?”
Bố Hạ Vãn Nhu cười nhạt, đứng dậy: “Có dễ bắt nạt hay không, các người sẽ nhanh chóng biết thôi. Tao cho mẹ con mày thêm một ngày để suy nghĩ, nghĩ thông rồi thì gọi điện cho tao, nếu vẫn không thông, hậu quả tự gánh.”

