Vào ngày tôi đạt 746 điểm và trở thành Thủ khoa tỉnh, tôi trở về nhà để báo tin vui, nhưng chờ đợi tôi chỉ có một tờ đơn tuyệt giao.
Bố mẹ vốn luôn yêu chiều tôi hết mực đã viết trong thư rằng:
【Yên Yên, trước kỳ thi đại học, chúng ta đã điều tra ra sự thật.
Năm xưa bảo mẫu đã tráo đổi thân phận của con, tính ra con chỉ là một thiên kim giả.】
【Giờ đây chúng ta phải rời khỏi nhà để đi tìm con gái ruột, căn biệt thự này xem như phí đoạn tuyệt, từ nay về sau đừng bao giờ làm phiền chúng ta nữa!】
Tôi nắm chặt tờ đơn tuyệt giao, nhìn căn biệt thự trống rỗng, ch e c lặng hồi lâu không thể tin nổi.
Ngay lúc này, người chồng chưa cưới thanh mai trúc mã cũng gửi đến một bức thư từ biệt.
【Nếu đã có tung tích của thiên kim thật, vậy thì giữa chúng ta cũng kết thúc tại đây đi.】
【Dù sao đây cũng chỉ là hôn ước thương mại, tình yêu làm sao quan trọng bằng lợi ích được.】
Những tin xấu liên tiếp ập đến khiến tôi choáng váng.
Nhưng đúng lúc này, cửa lớn vang lên tiếng động.
Giọng anh trai say khướt truyền vào:
“Yên Yên, anh thật sự không thể chấp nhận sự thật là em không phải em gái ruột của anh.”
“Anh muốn gặp em lần cuối, có được không?”
Tay tôi đang định mở cửa khựng lại, rồi tôi cẩn thận mở chuông cửa có hình ảnh lên.
Ngay khoảnh khắc nhìn rõ người đến là ai, tôi lập tức bịt miệng, bấm điện thoại báo cảnh sát.
“Tôi muốn tố giác số 34 biệt thự Hải Đình Loan xảy ra án diệt môn, thi thể đang bị giấu trong biệt thự!”
Cảnh sát lập tức hỏi tôi làm sao biết được,
tôi cố nén đau thương, nghẹn ngào nói:
“Người bị diệt môn, là gia đình bốn người của tôi.”
1
Nhân viên trực tổng đài phản ứng rất nhanh, trực tiếp chuyển sang đội hình sự của cục thành phố.
Người hỏi chuyện tự xưng là đội trưởng tổ hai, Bùi Hằng, hỏi tôi về chi tiết vụ việc.
“Cô nói cả nhà cô bị giết, cô đã nhìn thấy thi thể chưa?”
Tôi nhìn quanh toàn bộ căn biệt thự ấm áp này, mọi thứ chẳng khác gì trước kỳ thi đại học của tôi.
Nhưng hiện thực đáng sợ kia, cùng cảm giác quái dị nó mang lại, mãi không tan đi được.
Tôi nghe thấy giọng mình run rẩy.
“Thi thể, ở ngay trong căn biệt thự này.”
Cảnh sát nhanh chóng xuất phát.
Còn tôi thì nín thở, chăm chú nhìn vào chuông cửa có hình ảnh.
Trên màn hình đã không còn bóng người.
Tôi không dám lơ là, nhẹ chân nhẹ tay đi vào bếp lấy một con dao chặt xương để phòng thân.
Mười lăm phút trước, tôi còn đang chìm trong niềm vui sướng khi biết mình đỗ thủ khoa kỳ thi đại học.
Nhưng lúc này, tim tôi lại như rơi thẳng xuống hầm băng.
Sau khi thi đại học xong, tôi dùng quỹ du lịch của mẹ, cùng bạn thân đi du thuyền một chuyến.
Khi canh đúng thời gian công bố điểm để về nhà, tôi liên tiếp nhận được cuộc gọi mời từ Thanh Đại và Bắc Đại.
“Bạn học Trần Yên, chúc mừng bạn trở thành thủ khoa kỳ thi đại học của tỉnh ta!”
Tôi mừng đến không chịu nổi, trước điều kiện hấp dẫn cũng không lập tức đồng ý.
Mà là muốn cho gia đình một bất ngờ.
Nhưng thứ chào đón tôi chỉ có phòng khách tối đen như mực.
Và một lá thư đoạn tuyệt tình thân dứt khoát.
【Cô đã cướp đi cuộc đời mười tám năm của con tôi, cuối cùng cho cô một căn biệt thự, cũng coi như chúng tôi, với tư cách cha mẹ nuôi, đã làm hết tình hết nghĩa rồi!】
Còn người vị hôn phu cùng tôi lớn lên từ nhỏ, vẫn luôn xem tôi là vợ tương lai, vậy mà lại phản bội lời hứa.
【Với tư cách người thừa kế công ty công nghệ, vợ của tôi nhất định phải môn đăng hộ đối. Trần Yên, đáng tiếc là cô không phải con gái ruột.】
Bọn họ đã hỏi được tung tích của con gái ruột. Muốn đi đón cô ta về nhà, cho cô ta sự cưng chiều gấp trăm ngàn lần.
Còn tôi, đứa con gái giả, bị bỏ lại trong căn biệt thự đã sống suốt mười tám năm này.
Tôi co mình ở góc phòng, nhìn lưỡi dao sắc lạnh của con dao chặt xương, cố nén nước mắt.
Nhưng tôi thật sự hy vọng tất cả những chuyện này là thật, ít nhất thì những người thân mà tôi yêu quý vẫn còn sống ở một góc nào đó trên đời.
Nhưng chỉ một cái nhìn kinh hoàng qua chuông cửa có hình cũng đã đập tan hoàn toàn ảo mộng của tôi.
Tôi bật sáng điện thoại, nhưng phát hiện mới chỉ qua chưa đầy mười phút.
Thế mà lưng tôi đã ướt đẫm mồ hôi lạnh, cứ như đã trải qua cả một thế kỷ.
Bên ngoài cửa dường như đã hoàn toàn yên tĩnh.
Tôi nhẹ nhàng đứng dậy, lần nữa mở chuông cửa có hình.
Nhưng trước mắt chỉ là một mảng đen kịt.
Ngay sau đó truyền đến, lại là tiếng ổ khóa bị cạy ra…
2
Tôi lùi nhanh về phía sau, nhưng lưỡi dao vẫn luôn chĩa về phía trước.
Tôi dán sát bên tường, mắt nhìn chằm chằm vào cánh cửa lớn.
Ngay giây tiếp theo, cửa lớn bị người ta đạp tung từ bên ngoài!
Cảnh sát nối nhau đi vào, người dẫn đầu cảnh giác nhìn con dao trong tay tôi.
Bên cạnh anh ta là người đàn ông vừa đi qua đi lại ngoài cửa, tự xưng là anh trai tôi.
“Đồng chí cảnh sát, có lẽ em gái tôi vì biến cố trong nhà nên mới hoảng loạn đầu óc, báo cảnh sát giả thôi!”
“Xin mọi người nghĩ cô ấy vẫn còn là một đứa trẻ mà bỏ qua cho cô ấy!”
Người đàn ông thao thao bất tuyệt, dường như câu nào cũng là đang suy nghĩ cho tôi.
Động tác vô thức mím môi khi anh ta sốt ruột, giống hệt anh trai ruột của tôi, Trần Hồ Châu.
Tim tôi đập thình thịch, dưới sự ra hiệu của cảnh sát, tôi đặt con dao chặt rau xuống đất rồi đá nó ra xa.
Đội trưởng Bùi nghiêm túc chất vấn tôi:
“Trần Yên, cô nói cả nhà bốn người của cô đều bị giết, vậy thi thể đâu?”
Tôi liếc nhìn anh trai một cái, kiên định nói:
“Thi thể của cả bốn người trong nhà tôi, đều ở trong căn biệt thự này!”
Đúng lúc này, sau khi tất cả cảnh sát kiểm tra xong, họ báo cáo với Đội trưởng Bùi.
“Báo cáo đội trưởng, không hề có dấu vết thi thể nào!”
Thấy vẻ mặt nghiêm túc bảy phần của Đội trưởng Bùi dần nhạt xuống còn ba phần, cả người tôi bắt đầu hoảng loạn.
Trong đầu tôi điên cuồng suy nghĩ, trực tiếp giơ tay chỉ vào người đàn ông.
“Tôi không quen anh ta, nhưng anh ta lại đi quanh ngoài cửa nhà tôi, còn tự xưng là anh trai tôi!”
Ánh mắt Đội trưởng Bùi chuyển sang người anh trai đứng bên cạnh, sắc bén.
“Anh muốn làm gì?”
Tôi nhìn chằm chằm vào biểu cảm của anh ta, không bỏ sót dù chỉ một chút.
Anh trai sững sờ há miệng, ngay sau đó lộ ra một nụ cười khổ.
Anh ấy lấy từ trong ngực ra một tờ giấy chứng nhận quyền sở hữu nhà.
Nghiêm túc đưa cho tôi.
“Mẹ nói, đưa tờ giấy này cho em, bà ấy sẽ bớt áy náy với em hơn một chút.”
“Khi anh biết đứa em gái ruột mà anh nâng như trứng, hứng như hoa không phải là con ruột của bố mẹ, anh cũng khó chấp nhận như em vậy.”
“Nhưng em gái, em phải hiểu, đây chính là sự thật.”
Khoảnh khắc này, cảm giác quen thuộc thuộc về anh trai lại trở về.
Tôi nhận lấy giấy chứng nhận quyền sở hữu nhà, trên đó chỉ viết tên một mình tôi.
Đó là tình yêu cuối cùng của gia đình dành cho tôi.
Chẳng lẽ, mọi chuyện thật sự như anh ấy nói, sau khi con gái ruột trở về nhà, đứa con giả như tôi sẽ bị bỏ rơi như giày rách?
Vậy thì ơn nuôi dưỡng suốt mười tám năm qua cứ thế tan theo gió mây sao?
Tôi đứng nguyên tại chỗ, rất lâu vẫn không thể nào buông xuống.
Thấy vậy, Đội trưởng Bùi trực tiếp báo kết thúc vụ việc qua bộ đàm.

