Sau khi tái hôn, chồng tôi là Cố Triệu Niên trở nên bám người một cách lạ thường.

Ăn cơm, uống nước, thậm chí đi vệ sinh cũng đều báo cáo với tôi. Tôi đều nói:

“Được.”

Cho đến hôm nay, anh ta báo cáo rằng:

“Tống Chiêu Nhiên rủ anh đi tụ tập, có được không?”

Tôi vẫn nói: “Được.”

Tôi không phản bác, cũng không hề nghi vấn.

Cố Triệu Niên lại tức giận vặn hỏi:

“Đó là Tống Chiêu Nhiên đấy, trước đây chẳng phải em rất ghét anh ở cùng cô ta sao?”

“Chẳng lẽ em không ghen à?”

Tôi lại hỏi ngược lại anh ta một câu:

“Chẳng phải chính anh nói, giữa vợ chồng cũng cần có cảm giác biên giới sao?”

Tôi bình thản pha một ấm trà hoa.

Trong phòng khách rất yên tĩnh, chỉ có Cố Triệu Niên mặt mày trầm mặc, u ám như vết mực sắp nhỏ giọt.

“Lâu Tiêu Tiêu, trong lòng em vẫn còn ghi hận chuyện quá khứ giữa anh và Tống Chiêu Nhiên, vẫn không chịu tha thứ cho anh phải không?”

Chuyện đó đã từ bao lâu rồi nhỉ?

Tôi nâng chén trà hoa nhấp một ngụm nhỏ:

“Em không còn vô vị như trước nữa.”

Trước đây tôi yêu cuồng nhiệt và chấp niệm, mắt không chịu được nửa hạt cát.

Cố Triệu Niên chơi “Thật hay Thách”, thua cuộc phải dùng miệng mớm rượu cho Tống Chiêu Nhiên, tôi nhìn thấy liền lao vào đ/ ập n/ át cả căn phòng bao đó.

Cố Triệu Niên đốt pháo hoa mừng sinh nhật Tống Chiêu Nhiên.

Tôi gọi điện khiế/ u n/ ại đến cháy máy, trực tiếp đưa anh ta lên tin tức xã hội, ngày hôm sau cổ phiếu tập đoàn Cố thị rớt giá kịch sàn.

Cố Triệu Niên thắp đèn lồng dỗ Tống Chiêu Nhiên vui.

Tôi liền livestream cho toàn mạng xem, khiến anh ta mang danh kẻ ăn chơi trác táng.

Dù vậy, Cố Triệu Niên vẫn bất chấp tất cả đưa Tống Chiêu Nhiên vào công ty làm trợ lý đặc biệt.

Tôi khi đó bị kích động đến bờ vực sụp đổ, đã đứng trên sân thượng lấy cái ch e c ra uy hiếp.

Chọn một trong hai, hoặc là tôi ch e c, hoặc là Tống Chiêu Nhiên đi.

Tôi cứ ngỡ chỉ cần mình làm loạn đủ dữ dội, anh ta sẽ nhìn thấy nỗi uất ức của mình mà quay đầu lại.

Nhưng cuối cùng, thứ tôi nhận được lại là một tờ đơn kiện ly hôn.

Bây giờ nghĩ lại, tôi đều thấy như một giấc mơ.

Tôi không hiểu tại sao bản thân mình trước đây lại có thể mất kiểm soát đến thế.

Giống như một mụ đàn bà chanh chua mà tôi ghét nhất.

“Em không còn yêu anh nữa sao, Lâu Tiêu Tiêu?”

Một lời đánh thức người trong mộng.

Đúng vậy. Thực sự là không còn yêu nữa, nên mới đồng ý tái hôn.

Cho nên mới chấp nhận lời khuyên của người nhà, họ nói sống với ai thì cũng là sống, yêu đến cuối cùng đều dựa vào lương tâm,

Cố Triệu Niên biết hối hận cầu xin tái hôn ít nhất chứng tỏ anh ta còn có lương tâm.

“Quan trọng nhất là, anh ta có rất nhiều tiền, mà con lại đang là lúc cần tiền.”

Cố Triệu Niên trước mặt vẫn không chịu bỏ qua:

“Lâu Tiêu Tiêu, nói cho rõ ràng đi, trong lòng em còn có anh không?”

Tôi định thần lại, mỉm cười nhạt:

“Tất nhiên là có rồi, nếu không tại sao em lại quay lại với anh?”

“Anh đừng có giống như những người đàn ông khác, hở chút là nghi ngờ lòng chân thành của em, như vậy mệt mỏi lắm.”

Câu nói này chính là câu Cố Triệu Niên thường nói nhất mỗi khi tôi kiểm tra hành tung của anh ta ngày trước.

Bây giờ, tôi trả lại nguyên phong cho anh ta.

Cố Triệu Niên sững sờ, gân xanh trên trán nổi lên:

“Lâu Tiêu Tiêu, trước đây em không bao dung như thế này.

Anh đã thay đổi vì em nhiều như vậy, tại sao em không thể trở lại như xưa?”

Cố Triệu Niên đúng là đã thay đổi rất nhiều. Trước đây anh ta là đóa hoa trên đỉnh núi cao, quý chữ như vàng.

Còn tôi là vầng thái dương nhỏ xoay quanh anh ta, lúc nào cũng chia sẻ những gì mình thấy nghe, dù tin nhắn của anh ta chưa bao giờ trả lời ngay nhưng tôi vẫn không biết mệt.

Lúc đó Cố Triệu Niên chê tôi ồn ào, luôn đem Tống Chiêu Nhiên ra so sánh với tôi:

“Em có thể giống Tống Chiêu Nhiên một chút không, thục nữ một chút, đoan trang một chút?”

Nay cuối cùng cũng như ý nguyện của anh ta rồi, anh ta lại hỏi tại sao không quay về như trước?

Vì sao ư? Tất nhiên là vì sự nhiệt tình cần có tâm lực.

Anh ta xoay người đi thẳng ra cửa, tiếng đóng cửa đanh gọn làm rung rớt tờ báo cáo tái khám ung thư vú của tôi trên bàn trà.

Thực ra Cố Triệu Niên chẳng hề thay đổi gì cả, anh ta luôn là kẻ tự cho mình là thấu hiểu tâm can người khác.

Phàm chuyện gì cũng xuất phát từ góc độ của mình, không biết hoán đổi vị trí để suy nghĩ.

Giống như chuyện đồng ý tái hôn, anh ta chưa bao giờ hỏi tôi tại sao, anh ta chỉ nghĩ đó là kết quả từ sự nỗ lực của mình.

Anh ta đã sám hối thành tâm như thế, tôi không có lý do gì để không tha thứ.

Vì vậy anh ta không biết, cũng không tin lý do tôi đồng ý tái hôn là vì tiền.

Cố Triệu Niên giàu, tiền tiêu vặt cho mỗi tháng vừa vặn đủ cho tôi hóa trị.

Ngoài chuyện đó ra, tôi không còn bất kỳ mong đợi nào ở anh ta nữa.

Yêu hay không yêu, có mạng sống mới có tư cách bàn luận.

Đêm khuya.

Tôi bị đánh thức bởi tiếng điện thoại, đầu dây bên kia ồn ào, bạn của Cố Triệu Niên nói anh ta đua xe bị t/ ai n/ ạn, đang được cấp cứu tại hiện trường, bảo tôi mau đến nhìn mặt lần cuối.

Tôi nhíu mày, không muốn đi lắm.

Nhưng nếu Cố Triệu Niên ch e c , nguồn tài chính của tôi sẽ đứt đoạn.

Vẫn là phải đi.

Khi tôi đến hiện trường tai nạn, nơi đó vô cùng náo nhiệt.

Từ xa đã nghe thấy tiếng hò reo chói tai:

“Anh Cố, anh thắng cược rồi, chị dâu đến kìa.”

Cố Triệu Niên bày ra vẻ mặt “tôi biết ngay mà”, kiêu ngạo nhìn tôi chậm rãi tiến lại gần.

“Vợ ơi, biết ngay là em vẫn còn yêu anh, vẫn lo lắng cho anh, sẽ tìm anh ngay lập tức.”

Cố Triệu Niên khoe vết thương của mình, đó là một vết c/ ắt nhỏ.

Là do lúc đua xe bực mình vào số quá mạnh, vô tình làm xước da.

Và anh ta đúng là có xảy ra va chạm, nhưng chỉ là trầy da một chút mà thôi.

Tôi mỉm cười nhẹ nhàng.

Sau đó, tôi ngước gương mặt hơi nhợt nhạt lên hỏi:

“Cố Triệu Niên, em đã phối hợp diễn kịch với anh rồi, em có được phần thưởng gì không?”

Cố Triệu Niên biểu cảm cứng đờ:

“Em nói cái gì? Nói lại lần nữa xem.”

Chương 2

Tôi lặp lại một lần nữa:

“Tôi nói, tôi đã phối hợp diễn cùng anh, anh có cho tôi phần thưởng không?”

Chưa dứt lời, gân xanh trên trán Cố Triệu Niên nổi lên:

“Em tái hôn chỉ vì tiền của anh sao?”

Chữ “phải” đã đến bên miệng, tôi khẽ nhếch môi.

“Vậy anh muốn nghe câu trả lời thế nào?”

Cố Triệu Niên tức giận quay người, chửi nhỏ một tiếng, đấm mạnh vào xe, thân xe lõm xuống.

Cú đấm đó như đập vào ngực tôi, tôi cũng cảm thấy đau.

Tôi đưa tay, vẫy về phía bóng người bên kia đường:

“Được rồi, đừng để người kia cứ lo lắng cho anh nữa.”

Cố Triệu Niên nhìn theo hướng ánh mắt tôi, sắc mặt trầm xuống.

Tống Chiêu Nhiên đứng ở ngã tư nhìn về phía này, một thân váy trắng, đứng trong gió lạnh, đầy vẻ mong manh tan vỡ.

Tôi đưa tay vào túi, tìm kiếm một chút, rồi lấy ra một hộp bao cao su.

Là loại siêu mỏng 0.01.

Tôi nhẹ nhàng nhét vào túi của Cố Triệu Niên, khẽ nói:

“Tối nay sẽ mưa, lúc ra ngoài tôi đặc biệt mang theo giúp anh, sau 12 giờ điện thoại của tôi sẽ tự động chuyển sang chế độ không làm phiền vì tôi cần ngủ, nếu anh gọi tôi đến đưa thì tôi sẽ không nhận được.”

Cố Triệu Niên như hóa đá, nhìn tôi quay người, trở lại chiếc taxi vẫn đang đợi tôi cách đó không xa.

Khi tôi lên xe, tài xế taxi nhìn người đàn ông đang đứng cách đó không xa, không nhịn được mà hỏi:

“Cô không về cùng chồng à? Hình như anh ta gặp tai nạn xe, cô không ở lại đây xử lý cùng anh ta sao?”

Tôi không quay đầu, giọng bình thản như cúc:

“Không cần, bạn gái của anh ta đến rồi.”

Tài xế taxi nhìn tôi đầy ẩn ý, sự kinh ngạc trong mắt không giấu nổi.

“Chồng cô thật có phúc, cưới được người vợ rộng lượng như cô, thật đáng ghen tị.”

Tôi cười cười, nhưng trong mắt không có chút ý cười nào:

“Anh cũng có thể, chỉ cần có tiền là được.”

Câu nói vừa dứt, tài xế taxi hoàn toàn im lặng.

Nửa tiếng sau về đến nhà xuống xe, sau khi tôi trả tiền xong, lúc này mới thấy lời mời kết bạn của Tống Chiêu Nhiên.

Đầu ngón tay tôi lơ lửng trên màn hình một lúc lâu, cuối cùng vẫn chấp nhận.

【Tiêu Tiêu, cậu đừng hiểu lầm, tớ thấy trên vòng bạn bè nói Triệu Niên gặp tai nạn xe, thật sự không yên tâm nên mới đến xem một chút, không có ý chen vào giữa hai người.】

Tôi lặng lẽ đọc xong, nhàn nhạt trả lời một chữ: “Ừ.”

Trước đây tôi có thể liên tiếp gửi mười đoạn văn sáu mươi giây mà không trùng câu nào để chửi cô ta không biết xấu hổ.

Bây giờ khí huyết tôi không đủ, nói thêm một chữ cũng thấy mệt.

Nhưng ngay giây tiếp theo, điện thoại của Cố Triệu Niên gọi tới.

“Lâu Tiêu Tiêu, em đừng quên, em mới là vợ anh! Người chăm sóc anh bây giờ, phải là em!”

Khi nghe máy, tôi vừa nuốt viên thuốc vào miệng, vị đắng lan trên đầu lưỡi.

Rất đắng.

Vì đắng, tâm trạng cũng trở nên không được tốt.

“Triệu Niên, anh có thể cho em chút không gian riêng không? Trước đây anh không như vậy, em nghĩ anh nên tự kiểm điểm một chút rồi.”

Giọng Cố Triệu Niên ở đầu dây bên kia rõ ràng nghẹn lại:

“Lâu Tiêu Tiêu…”

“Em buồn ngủ lắm rồi, có thể để mai nói không?” tôi ngáp một cái.

Tắt đèn, trong bóng tối quen đường đi về phòng ngủ phụ của mình.

Tôi thật sự cần ngủ bù.

Bác sĩ dặn, sinh hoạt điều độ là mấu chốt để hồi phục.

Không đợi Cố Triệu Niên nói thêm gì, tôi khẽ chúc ngủ ngon, rồi cúp máy.

Tôi đặt điện thoại xuống, đeo bịt mắt, bắt đầu ấp ủ cơn buồn ngủ, khi sắp chìm vào giấc ngủ…

Lại bị tiếng chuông điện thoại đánh thức.

Tôi nhíu mày, có chút bực bội kéo bịt mắt xuống, lại phát hiện người gọi không phải Cố Triệu Niên.

Mà là mẹ tôi.

“Lâu Tiêu Tiêu, con làm bà Cố kiểu gì vậy? Cố Triệu Niên sao lại dính líu với con hồ ly tinh kia nữa rồi, còn khoe lên vòng bạn bè, con không thấy à?”

Giọng mẹ Lâu the thé khiến màng nhĩ tôi khó chịu.

Giọng tôi cũng không mấy dễ chịu:

“Con đang ngủ.”

“Con còn ngủ được à? Chồng sắp bị con hồ ly giật mất rồi mà con còn ngủ được? Mẹ thấy đầu óc con cũng nên đi hóa trị rồi!”

Tim tôi như bị nhét một nắm đá lạnh, tôi lười nghe tiếp, trực tiếp cúp máy.

Muốn ngủ lại, nhưng không sao ngủ được nữa.

Tôi mở vòng bạn bè.