Tôi bị khó si/ nh, bác sĩ đã sáu lần gửi thông báo tình trạng nguy kịch.

Chồng tôi từ đơn vị hối hả chạy về ngay trong đêm.

Toàn thân anh ấy dính đầy má0, đáy mắt ngập tràn hận ý thấu tận trời xanh.

“Chỉ vì đưa anh đến gặp em, bạn thân nhất của anh đã la/ o x/ e vào vách đá mà ch e c, để lại vợ yếu con thơ.”

“Món nợ má0 này em bảo anh phải trả thế nào đây?!”

Lý Tuyết Nga – người góa phụ của bạn thân anh – mất chồng chỉ sau một đêm.

Còn chồng tôi, từ đó cũng không bao giờ quay về nhà nữa.

Chỉ để lại một mình tôi đi làm thuê kiếm tiền, nuôi con khôn lớn, chịu đựng đủ mọi lời đàm tiếu, dị nghị của hàng xóm láng giềng.

Con trai tôi ở trường bị mắng là đứa con hoang không có cha.

Tôi tức không chịu nổi, tìm đến tận nhà đối phương để nói lý lẽ.

Kết quả lại bị cả nhà họ đánh đến đầu rách máu chảy, một mình nằm trên bàn phẫu thuật lạnh lẽo.

Tôi run rẩy gọi vào số điện thoại chuyên tuyến của chồng, nhưng người nghe máy lại là cảnh vệ của anh ta.

“Thủ trưởng sư đoàn đang xem buổi biểu diễn văn nghệ của đồng chí Lý Tuyết Nga.”

“Không cho phép người ngoài làm phiền.”

Tim tôi nguội lạnh như tro tàn, tôi đề nghị ly hôn.

Chồng tôi hết lần này đến lần khác cam đoan rằng một tháng sau sẽ hoàn toàn quay về với gia đình.

“Đến lúc đó sẽ đưa con trai chúng ta ngồi xe jeep chạy một vòng, để tất cả mọi người đều biết nó có một người bố oai phong.”

Hai mẹ con tôi mong ngóng từng ngày, hết lần này đến lần khác vẽ dấu chéo lên cuốn lịch.

Cuối cùng cũng chờ được đến ngày ấy.

Thế nhưng, trên chiếc xe jeep được đám đông vây quanh kia, tôi lại nhìn thấy Trần Tuyết Nga ôm đứa trẻ, cười tươi như hoa.

Tôi siết chặt lấy đứa con trai đang khóc nấc không ngừng.

“Ngoan, chúng ta không cần bố nữa.”

“Chiếc trực thăng màu xanh quân đội của ông ngoại con còn oai phong hơn xe jeep nhiều.”

Thị trấn Thanh Thủy rất nhỏ, bình thường nhà ai mua được một chiếc xe đạp hai tám đã là chuyện hiếm lạ lắm rồi.

Chứ đừng nói đến xe jeep.

Con đường nhỏ bị người ta vây kín đến mức nước chảy không lọt.

Lục Hành Chu bất đắc dĩ phải xuống xe, một cậu bé ôm lấy đùi anh ta, lẩm bẩm:

“Toàn là đường bùn đất, ghê quá. Con không muốn làm bẩn đôi giày da mới mua, bố bế con.”

Con trai tôi – Tiểu Tinh – tức đến mức dậm chân, bất ngờ hất tay tôi ra, lao tới đẩy mạnh cậu bé kia.

“Cút đi, ông ấy không phải bố của cậu!”

Cậu bé kia không kịp đề phòng, bị xô đến lảo đảo.

Lý Tuyết Nga vội vàng bế nó lên, ánh mắt độc địa trừng Tiểu Tinh:

“Đứa con hoang ở đâu ra mà không biết dạy dỗ thế này.”

Lục Hành Chu giơ tay lên, định thay Tiểu Thành ra mặt.

Tiểu Tinh siết chặt nắm đấm, đứng sững tại chỗ.

Trong những câu chuyện tôi từng kể với con,

ngày bố trở về sẽ mua cho con rất nhiều kẹo, đồ chơi, còn dẫn con đi ngồi xe lớn,

để những kẻ xấu thường ngày bắt nạt con đều phải nhìn cho rõ —

Con không phải con hoang.

Con có một người bố lợi hại nhất thế gian.

Thế nhưng ngày mong đêm ngóng,

đợi được lại là cảnh bố của mình vì bảo vệ một đứa trẻ khác mà muốn công khai đánh nó.

Giọng Tiểu Tinh nghẹn lại.

“Mẹ nói dối… Ông căn bản không phải là bố của con.”

Lục Hành Chu khựng lại, bàn tay đang giơ giữa không trung khẽ run rẩy, ánh mắt rơi xuống vết bớt đen trên trán Tiểu Tinh.

Trong đáy mắt anh ta dâng lên sự kinh ngạc, áy náy, cùng vài tia dịu dàng rất khẽ khó nhận ra.

“Vết bớt này trông giống như một ngôi sao, con trai chúng ta gọi là Tiểu Tinh đi.”

Sau đó, anh ta không bao giờ quay về nhà nữa.

Hôm nay là lần đầu tiên trong tám năm qua, anh ta tận mắt nhìn thấy con trai mình.

【Chương 2】

Thế nhưng, vài tia dịu dàng đó,

cuối cùng lại tan biến trong một câu oán trách của Trần Tuyết Nga:

“Hành Chu, anh cứ đứng nhìn Tiểu Thành bị bắt nạt vậy sao?”

Và rồi biến thành một cái tát nặng nề giáng xuống mặt Tiểu Tinh.

Toàn thân tôi lạnh cứng, lao tới che chắn cho Tiểu Tinh — đứa bé cắn rách môi vẫn nhất quyết không bật ra tiếng khóc.

Tôi dồn hết sức, tát trả Lục Hành Chu một cái.

“Anh đúng là có bản lĩnh thật đấy! Chỉ một câu của Trần Tuyết Nga đã có thể xúi giục anh đánh con trai tôi!”

Một cái tát, một tiếng quát.

Những kẻ đứng xem náo nhiệt lập tức bu quanh, ánh mắt nhìn tôi đầy vẻ mỉa mai.

Họ đang lo không biết làm sao để lấy lòng Lục Hành Chu — vị sư trưởng.

Cơ hội tự dâng đến tận cửa, ai nấy đều hận không thể chỉ thẳng vào mặt tôi mà chửi rủa.

“Hứa Tiểu Thanh, cô bị điên à? Đánh Lục sư trưởng làm gì?”

“Anh ấy là chồng của Trần Tuyết Nga, không bênh con trai mình thì chẳng lẽ bênh cô à?”

“Rõ ràng là con trai cô ra tay trước, đúng là mụ đàn bà ngang ngược vô lý.”

“Không chỉ là đàn bà chanh chua, còn dơ bẩn nữa.”

“Bao nhiêu năm rồi có ai từng thấy chồng cô đâu? Thằng nhóc Tiểu Tinh này cũng không biết là cô lăng nhăng với ai mà sinh ra.”

Những lời chửi rủa như kim châm, đâm đến mức đầu tôi đau nhức.

Lục Hành Chu lộ vẻ không đành lòng, nhưng vẫn che chở mẹ con Lý Tuyết Nga phía sau lưng mình.

Không hề mở miệng nói giúp tôi lấy một lời.

Tôi nghiến chặt răng, ôm chặt Tiểu Tinh đang khóc đến run rẩy vào lòng.

Lý Tuyết Nga dường như đã hiểu ra điều gì đó, lập tức càng thêm đắc ý.

Cô ta giả vờ rộng lượng một cách giả tạo.

“Thì ra cô chính là…”

“Thôi bỏ đi, mẹ góa con côi cũng không dễ dàng gì, tôi không so đo nữa.”

Nhưng những người bên cạnh vẫn không chịu buông tha.

“Thế thì không được, chuyện tấn công sư trưởng là chuyện lớn đấy, nhất định phải tạm giam nửa tháng.”

“Thằng con hoang Tiểu Tinh kia còn dám gào lên với Lục sư trưởng, cái gì mà có phải bố nó hay không.”

“Lỡ như truyền ra ngoài, người ta lại tưởng Lục sư trưởng tác phong không đứng đắn.”

Tôi có thể chịu uất ức.

Nhưng tuyệt đối không cho phép ai sỉ nhục Tiểu Tinh.

Đè nén nỗi chua xót cuộn trào nơi lồng ngực, tôi nhìn thẳng vào Lục Hành Chu.

“Anh tự nói đi, rốt cuộc anh là chồng của ai?”

Sự cố chấp kiềm nén nước mắt của tôi khiến Lục Hành Chu nhói lòng. Yết hầu anh ta khẽ động, đang định nói gì đó.

Viên cảnh vệ đi theo lạnh lùng mỉa mai:

“Thật nực cười.”

“Cả đơn vị Nam Sơn này ai mà không biết, chị Tuyết Nga là người vợ được Lục sư trưởng nâng niu như bảo bối trong tim.”

“Để dỗ chị Tuyết Nga vui, một người đàn ông như Lục sư trưởng còn cố học nhảy múa, lên sân khấu cùng chị ấy nhảy bài ‘Tỷ dực song phi’.”

“Bốn năm tôi nhập ngũ chưa từng thấy Lục sư trưởng đi tập buổi sáng trễ. Từ khi có chị Tuyết Nga, một tháng trễ tới 28 lần, hận không thể dính lấy chị ấy mọi lúc mọi nơi.”

Từng câu từng chữ như búa tạ nện mạnh vào tim tôi.

Hơn hai ngàn ngày đêm.

Một mình tôi làm ba công việc nặng nhọc, nuôi con khôn lớn, ban đêm còn phải đề phòng những kẻ có ý đồ xấu quấy rối.

Thật sự không chịu đựng nổi nữa, tôi mới bật khóc than thở vài câu.

Ở đầu dây bên kia, giọng của Lục Hành Chu lạnh lẽo đến thấu xương.

“Chồng của Lý Tuyết Nga là trên đường đưa tôi đi gặp em thì mới xảy ra tai nạn xe mà chết.”

“Tôi chăm sóc cô ấy là đang thay em gánh vác món nợ máu này. Em nên biết ơn đội nghĩa, chứ không phải làm một con sói mắt trắng vong ơn bội nghĩa.”

Bao nhiêu năm nay, tôi vẫn dựa vào câu nói ấy để tự an ủi mình.

Không kỳ vọng, không làm phiền, không oán trách.

Thậm chí hôm nay tôi còn tính toán sẽ mua thêm ít thịt cá rau dưa để chiêu đãi mẹ con Lý Tuyết Nga.

Sau này sẽ coi cô ta như chị dâu ruột mà chăm sóc.

Không ngờ Lục Hành Chu trói tôi lên giá đạo đức, còn chính anh ta lại sa vào tình ái với vợ của bạn cũ.

Vậy những khổ sở tôi đã chịu đựng suốt những năm qua…

Rốt cuộc tính là gì?

【Chương 3】

Đám đông bùng nổ.

Họ ào ào chen lên như ong vỡ tổ.

“Hứa Tiểu Thanh, sao cô dám xui thằng con hoang Tiểu Tinh kia đi gọi Lục sư trưởng là bố!”

“Còn cố tình hắt nước bẩn lên người ta.”

“Mấy năm nay trong thị trấn biết bao nhiêu người đàn ông tốt bụng giúp đỡ mẹ con Hứa Tiểu Thanh, cô ta cứ khăng khăng nói mình đã kết hôn, còn đánh người.”

“Hóa ra là khinh thường dân quê chúng tôi, vậy thì cút đi!”

Tóc tôi bị giật mạnh về phía sau.

Tiểu Tinh liều mạng muốn đẩy đám người kia ra, nhưng bị đá ngã xuống đất, bị mấy đứa trẻ ngỗ nghịch giẫm chặt lên mặt.

“Đủ rồi!”

Lục Hành Chu gầm lên một tiếng.

Sắc mặt Trần Tuyết Nga khẽ biến, cô ta kéo tay áo anh.

Lục Hành Chu thở dài, gạt tay cô ta ra, bước tới đỡ tôi và Tiểu Tinh dậy.

“Mọi người, Hứa Tiểu Thanh thực ra là… là chị dâu của tôi.”

“Sau khi anh trai tôi qua đời, người lớn trong nhà muốn tôi ‘kiêm thiêu lưỡng phòng’ (tức là cưới chị dâu để nối dõi cho cả hai nhà). Là một quân nhân được giáo dục chính quy, tôi đương nhiên không thể chấp nhận chuyện đó.”

“Nhưng chị dâu lại rất muốn có tôi… nên mới gây ra trò cười này.”

Trò cười.

Đúng là một trò cười.

Nơi lồng ngực vốn đã máu thịt bê bết của tôi, lại bị hung hăng đâm thêm một nhát.

Lục Hành Chu hạ giọng dỗ dành:

“Tiểu Thanh, đừng để Tuyết Nga khó xử.”

“Năm đó em sinh khó, nếu không vì vội vàng đưa tôi đi gặp em, chồng cô ấy đã không lái xe nhanh như vậy.”

“Đây là món nợ em thiếu cô ấy.”

Lại là câu nói đó.

Khiến tôi không thể oán Lục Hành Chu, cũng không thể oán Lý Tuyết Nga.

Bao nhiêu năm cô độc không nơi nương tựa, chỉ có thể cắn răng nuốt máu mà chịu đựng.

Nhưng đứa trẻ đâu phải một mình tôi sinh ra.
Vì sao tất cả món nợ này đều tính lên đầu tôi?

Tôi nguội lạnh cõi lòng, không muốn tiếp tục dây dưa nữa.