Phản ứng của hắn còn nhanh hơn Thái tử.

“Phụ hoàng thứ tội! Nhi thần… nhi thần không biết là giả!”

Hắn bắt đầu run rẩy.

Không hiểu sao phụ hoàng biết được cả giá tiền – chuyện này chỉ hắn và cậu hắn biết.

“Ngươi không biết?”

Phụ hoàng đứng dậy.

“Ngươi không biết tranh là giả, vậy có biết cậu ngươi đã biển thủ ba mươi vạn lượng quân lương của Tây Bắc không?”

“Biên cương tướng sĩ không đủ ăn mặc, lấy tính mạng giữ cửa ải, còn mẹ con các ngươi, ở kinh thành, tiêu xài máu xương họ vào mấy thú tiêu khiển thanh tao này sao?!”

Giọng phụ hoàng càng lúc càng lớn, cuối cùng hóa thành tiếng gầm vang dội cả đại sảnh.

Tiêu Cảnh Minh ngã quỵ, không thốt nổi một lời.

【Chậc chậc, đứa này còn ngu hơn. Cha ngươi là Thượng thư Lại bộ, một văn thần. Nhìn cái thân thể mảnh mai đó, có chút nào giống hoàng đế cưỡi ngựa ra trận như người không?】

Lửa giận phụ hoàng càng bùng cháy.

Ngài chỉ tay vào mặt hắn.

“Trẫm hỏi ngươi, ngươi là con ai?”

Cả người Tiêu Cảnh Minh chấn động, ngẩng đầu.

Trong mắt phụ hoàng là sát ý lạnh lùng.

Bản năng cầu sinh khiến hắn dập đầu như điên.

“Phụ hoàng! Nhi thần là con người! Là con ruột của người mà!”

“Con ruột?”

Phụ hoàng hất mạnh ly trà trên bàn xuống đất.

“Trên người ngươi chảy dòng máu của tên tham quan đó, ngươi cũng xứng làm con trẫm?!”

Ngài bước tới, một cước đá thẳng vào ngực hắn.

Tiêu Cảnh Minh hét lên thảm thiết, lăn mấy vòng trên sàn.

“Người đâu!”

Phụ hoàng quát lớn.

Vương Đức như u linh hiện nơi cửa.

“Nô tài có mặt.”

“Phủ Lại bộ, toàn bộ bắt giam, nhốt vào Thiên Lao, thu thập tội chứng, chờ xử trảm!”

“Nhị hoàng tử Tiêu Cảnh Minh, cấu kết gian thần, mưu phản.”

“Ban lụa trắng.”

Từng lệnh một, tàn nhẫn không chút lưu tình.

Tiêu Cảnh Minh nằm đó, tuyệt vọng đến tột cùng.

Muốn cầu xin nhưng chẳng nói được gì.

Đúng lúc ấy, mẫu hậu xông vào.

Thấy cảnh trước mắt, bà suýt ngất lịm.

“Bệ hạ! Xin người nương tay!”

Bà quỳ bò đến trước mặt phụ hoàng, ôm lấy chân ngài.

“Cảnh Minh vô tội! Nó còn là một đứa trẻ!”

“Lỗi là ở thần thiếp, là lỗi của ngoại tộc thần thiếp, muốn phạt thì phạt thần thiếp, xin người tha cho con!”

Bà khóc lóc đến đứt ruột gan.

Phụ hoàng cúi đầu nhìn bà.

Trong mắt, không có lấy một tia thương xót.

“Tha cho hắn?”

“Hoàng hậu, mấy đứa con bà sinh ra, đứa nào cũng khiến trẫm kinh hỉ hết phần người khác.”

Cả người mẫu hậu cứng đờ.

Bà nghe ra ẩn ý trong lời phụ hoàng.

Ngài đã biết.

Biết tất cả rồi.

Hiểu ra điều đó, bà như rơi vào hầm băng.

“Không… bệ hạ…”

Chỉ có thể vô lực lắc đầu.

Phụ hoàng một cước đá bà văng ra.

“Trước khi xin tha, tốt hơn là nghĩ xem, tiếp theo trẫm nên đến đâu.”

Ngài ôm ta, bước ngang qua bà.

Như bước qua một bãi rác không đáng quan tâm.

Mẫu hậu quỳ rạp, nhìn thái giám hành hình mang lụa trắng, quấn vào cổ con trai mình.

Bà không phát ra nổi tiếng nào.

Chỉ có thể trơ mắt nhìn thân thể non trẻ kia dần dần ngừng giãy giụa.

Phụ hoàng bế ta bước khỏi phủ.

Trời bên ngoài, không biết từ lúc nào, đã u ám.

Gió nổi lên.

Trời sắp mưa.

【Tiếp theo là Tam công chúa. Phụ thân nàng là vị đại học sĩ ở Hàn Lâm viện, một lão nho sĩ khô khan. Có điều nàng công chúa này xem ra thông minh, hình như đã đánh hơi được điều gì, e rằng sẽ khó đối phó.】

Ta ngáp một cái, thì thầm trong lòng.

Bước chân phụ hoàng, vững vàng hướng về tẩm cung của Tam công chúa.

Một trận huyết vũ tinh phong, mới chỉ vừa bắt đầu.

04

Tẩm cung của Tam công chúa có tên là “Tĩnh Tâm Các”.

Tên nghe tao nhã, nơi ở cũng yên tĩnh thanh u.

Khi phụ hoàng bế ta bước vào trong các, đúng lúc một cơn gió lướt qua, làm cây quế trong viện lay động xào xạc.

Hương quế thoang thoảng, thơm ngát.

Nhưng cũng lạnh lẽo đến rợn người.

Tam công chúa Tiêu Chiêu Nguyệt, năm nay mười ba tuổi, là nữ nhi được phụ hoàng sủng ái nhất.

Nàng không chỉ có dung mạo xuất chúng, mà còn thông tuệ khác thường, từ nhỏ đã đọc hết thi thư, cầm kỳ thư họa đều thông thạo.

Phụ hoàng từng nhiều lần cảm thán giữa triều đường:

“Nếu Chiêu Nguyệt là nam nhi, tất sẽ là trụ cột của quốc gia.”

【Đáng tiếc thay, trụ cột ấy lại là của người khác.】

【Phụ thân nàng là Lý Văn Bác, đại học sĩ Hàn Lâm Viện, một lão nho sĩ suốt ngày ê a cổ văn.】

【Năm xưa khi phụ hoàng còn là Thái tử, từng là tri kỷ với Lý Văn Bác, hai người hay cùng nhau luận thi đàm đạo.】

【Ai mà ngờ, vợ bạn… lại không khách sáo gì cho cam.】

Ta thầm oán trong lòng.

Sắc mặt phụ hoàng lại trầm xuống thêm một phần.

Lúc chúng ta vào, không hề có thông báo.

Nhưng dường như Tiêu Chiêu Nguyệt đã sớm biết chúng ta sẽ đến.

Nàng không đọc sách, không gảy đàn.

Chỉ mặc một bộ cung trang trắng nhã, quỳ gối thanh tĩnh ở giữa đại sảnh.

Trước mặt là một chiếc án thấp, trải sẵn giấy tuyên thành hảo hạng, bên cạnh đã nghiền sẵn mực.

Khi thấy phụ hoàng tiến vào, nàng không hề kinh hoảng như người khác.

Chỉ chậm rãi ngẩng đầu, lộ ra gương mặt đẹp tuyệt trần, giống mẫu hậu như đúc.

“Thần nữ, bái kiến phụ hoàng.”

Giọng nói nàng nhẹ nhàng, cũng rất bình tĩnh.

Phụ hoàng không bảo nàng bình thân.

Chỉ đứng đó, từ trên cao nhìn xuống.

“Ngươi đang làm gì?”

“Thần nữ tâm tình rối bời, muốn viết vài chữ, tĩnh tâm một chút.”

Tiêu Chiêu Nguyệt đáp.

【Ồ, giỏi thật. Ngươi từ sớm đã ngửi ra mùi bất ổn từ Đông cung và phủ Nhị hoàng tử.】

【Ngươi đang đánh cược – cược phụ hoàng vẫn còn tình cha con.】

“Vậy sao?”

Phụ hoàng bước đến trước mặt nàng.

“Trẫm cũng thấy tâm tình bất ổn.”

“Chi bằng, ngươi thay trẫm viết một bức chữ đi.”

Tiêu Chiêu Nguyệt ngẩng lên nhìn phụ hoàng.

Đôi mắt đẹp ấy lấp lánh như đang dò xét.

“Không biết phụ hoàng muốn thần nữ viết gì?”

Phụ hoàng trầm ngâm trong chốc lát.

Rồi chậm rãi buông ra bốn chữ:

“Quốc thái dân an.”

Thân thể Tiêu Chiêu Nguyệt khẽ run, gần như không thấy được.

Quốc thái dân an.

Đó là bốn chữ phụ hoàng tự tay viết khi đăng cơ, treo trong ngự thư phòng như quốc huấn.

Cũng là tín niệm cả đời ngài theo đuổi.

Giờ đây, ngài lại bảo nàng viết bốn chữ đó.

Trong đó ẩn chứa sát cơ và thử thách, đã không cần nói thành lời.

Tiêu Chiêu Nguyệt cúi đầu thật chậm.

“Thần nữ tuân chỉ.”

Nàng nhấc bút, chấm mực.

Tay nàng rất vững.

Ít nhất, ban đầu là như vậy.

Chữ “Quốc” đầu tiên, nét bút đúng quy củ, mang khí độ đế vương.

Phụ hoàng lặng lẽ nhìn.

Đến chữ “Thái”, bút lực bắt đầu thay đổi.

【Tới rồi, không che giấu được nữa.】