Nhóm lại bùng nổ.

Lần này, nỗi sợ thay thế tâm lý hóng chuyện.

“Cô Trương báo cảnh sát đi!”

“Đáng sợ quá, 402 có phải xảy ra chuyện rồi không?”

“Trần Hách Tô Na rốt cuộc đang ở đâu? Đứa trẻ đâu?”

“@402-Trần Hách @Tô Na ra nói một câu đi!”

Vẫn không có hồi âm.

Trương Tinh lại gửi thêm một tin:

“Tôi báo cảnh sát rồi.”

6

Cảnh sát đến rất nhanh.

Hàng xóm bị đánh thức giữa đêm lại tụ tập ở hành lang.

Hai cảnh sát nghe Trương Tinh và mấy người khác kể lại, xem cả lịch sử trò chuyện trong nhóm, vẻ mặt trở nên nghiêm trọng.

Họ lại gõ mạnh cửa 402, vẫn không ai đáp.

“Đã liên lạc được chủ hộ chưa?”

Viên cảnh sát trẻ hỏi Lão Vương.

Lão Vương lắc đầu.

“Điện thoại anh Trần tắt máy, điện thoại cô Tô gọi được nhưng không ai nghe.”

Viên cảnh sát lớn tuổi hơn ghé sát khe cửa ngửi thử, lông mày nhíu chặt.

“Liên hệ thợ mở khóa, chuẩn bị phá cửa.”

Ông quyết đoán nói.

Dưới sự giám sát của cảnh sát, thợ khóa mở cửa chống trộm của 402.

Cửa vừa mở hé một khe, mùi lạ kia lập tức nồng lên, như bị nén rất lâu giờ mới tràn ra.

Mọi người theo phản xạ lùi lại một bước, che mũi miệng.

Cảnh sát bật đèn pin cường độ cao, bước vào trước.

Tôi cùng mấy hàng xóm gan dạ chen ở cửa nhìn vào.

Luồng sáng quét qua tiền sảnh, phòng khách.

Trong nhà rất tối, rèm cửa kéo kín mít.

Đồ đạc bày biện gọn gàng nhưng phủ một lớp bụi mỏng.

Trên bàn trà còn đặt nửa cốc nước, đồ chơi trẻ con rải trên thảm.

Tất cả trông như chủ nhà chỉ tạm thời ra ngoài, chưa kịp quay về.

Ngoại trừ mùi khó chịu bao trùm khắp nơi, ngày càng khiến người ta bất an.

“Đồng chí cảnh sát! Phòng ngủ! Phòng ngủ chính!”

Trương Tinh đột nhiên chỉ vào bên trong, giọng the thé.

Ánh đèn pin chuyển hướng về cánh cửa phòng ngủ chính đang khép hờ.

Viên cảnh sát lớn tuổi tiến lên, đeo găng tay, chậm rãi đẩy cửa ra.

“Kẽo——”

Bản lề cửa phát ra tiếng ma sát khô khốc.

Luồng sáng mạnh đột ngột chiếu thẳng vào trong, khiến cảnh tượng trong phòng ngủ như bị đóng băng tức thì.

Một chiếc giường lớn.

Ga giường rối tung, nhăn nhúm thành một đống.

Và ngay chính giữa tấm ga ấy, là một mảng lớn đã chuyển sang màu nâu sẫm, khô lại…

Máu.

Diện tích rất rộng, nhìn mà rợn người.

“Lùi lại! Tất cả lùi lại! Phong tỏa hiện trường!”

Viên cảnh sát lớn tuổi quát lớn, nhanh chóng chặn ở cửa, đồng thời gấp gáp gọi thêm chi viện qua bộ đàm.

Đám đông xôn xao, hoảng sợ dồn về phía sau.

Tôi đứng ở phía trước nhất, nhìn thấy rõ ràng, tim gần như ngừng đập.

Đó không phải vết bẩn, mà là máu.

Và chiếc giường ấy, chính là chiếc giường trong đoạn ghi âm của Trương Tinh, nơi phát ra tiếng “kẽo kẹt”.

Trần Hách nói trong nhà không có ai.

Vậy số máu này là của ai?

Tô Na? Đứa trẻ? Hay… một người nào khác?

Tại sao ván giường lại kêu suốt mỗi đêm?

Tôi chợt nhớ đến đoạn ghi âm vừa rồi của Trương Tinh:

“…có trẻ con đang khóc…”

Đứa trẻ ở đâu?

7

Hiện trường nhanh chóng bị phong tỏa, kéo dây cảnh giới.

Cả tòa nhà đều bị chấn động, cư dân tụ tập dưới lầu, bàn tán xôn xao.

Xe cảnh sát và nhiều nhân viên mặc đồng phục lần lượt đến nơi.

Những hộ sống gần đó như chúng tôi bị gọi từng người một để lấy lời khai.

Tôi kể lại toàn bộ những gì mình biết về 402, cùng nội dung trò chuyện trong nhóm cư dân.

“Lần cuối cô gặp người nhà 402 là khi nào?”

Anh ta hỏi.

Tôi cố nhớ lại:

“Chủ nhà Trần Hách, hình như hơn một tháng trước có gặp trong thang máy, chỉ chào xã giao. Còn Tô Na… chắc hai ba tuần trước? Ở dưới tủ nhận hàng, có chạm mặt một lần.”

“Có từng nghe thấy tiếng cãi vã hoặc động tĩnh bất thường nào không? Ngoài tiếng giường mấy ngày gần đây.”

Tôi lắc đầu.

“Không. Gia đình họ nhìn khá hòa thuận.”

Làm xong biên bản, trời đã hửng sáng.

Tôi về nhà, hoàn toàn không buồn ngủ.

Nhìn xuống từ cửa sổ, ngoài dây cảnh giới dưới lầu vẫn còn người tụ tập, cảnh sát ra vào liên tục.

Nhóm cư dân đã náo loạn, tin nhắn trôi vùn vụt, đủ loại suy đoán đáng sợ xuất hiện.